Nhưng chỉ riêng khi đứng trước mặt a tỷ, hắn lại như bị điểm trúng huyệt, lưỡi cũng cứng lại.
A tỷ nói mười câu, hắn lắm lắm cũng chỉ đáp lại được ba câu.
Mà quá nửa đều là:
“Ừm.”
“Được.”
“Biết rồi.”
Có một lần, ta và a tỷ vô tình bắt gặp hắn đang tranh cãi với người khác.
Cái miệng ấy sắc bén vô cùng.
Quả thực như được tẩm kịch độc.
Ngươi một câu, hắn một câu.
Lời nào cũng đầy gai nhọn, đủ khiến người ta nghẹn c.h.ế.t.
Sau khi trở về, a tỷ khóc một trận thật lớn.
Tỷ ấy vừa nức nở vừa nói:
“Hắn rõ ràng là không để tâm đến ta…Đối với người ngoài thì có biết bao nhiêu lời để nói, vậy mà trước mặt ta lại như người câm vậy.”
Hai tỷ muội chúng ta càng nói càng tủi thân.
Cuối cùng ôm nhau khóc thêm một trận nữa.
Khóc xong vẫn chưa đủ.
Chúng ta lại lôi rượu ra.
Muội một chén, tỷ một ly.
Uống đến mức say mèm.
Say đến chẳng còn phân biệt nổi đông tây nam bắc.
Dứt khoát cùng nhau nằm ngay trong sân.
Lấy màn sương đêm mát lạnh làm chăn, ngẩng đầu ngắm những vì sao.
Rồi cứ mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Đến khi tỉnh lại.
Tạ Yến Quân đang đứng bên cạnh.
Sắc mặt hắn đen sì như đáy nồi.
Hắn nghiến răng ra lệnh:
“Từ nay về sau, không cho nàng ấy đụng đến một giọt rượu nào nữa.”
….
Vừa nghĩ đến chuyện gả cho Tạ Yến Quân, sau này ngay cả rượu cũng không được uống, ta bất giác rùng mình một cái.
Bên kia, đám cung nhân đã xắn tay áo xuống hồ vớt đồ.
A tỷ khẽ kéo tay áo ta, ghé sát lại hỏi nhỏ:
“A Lang, sao vừa rồi muội lại ném ngọc như ý đi vậy? Thứ đó… đáng giá rất nhiều bạc đấy.”
Ta dở khóc dở cười.
“A tỷ, thứ đó có bán được đâu!”
Tỷ ấy chớp chớp mắt, cũng không hỏi thêm, chỉ lẩm bẩm:
“Vậy sao muội lại ném?”
Ta hỏi ngược lại:
“Vậy sao tỷ cũng ném?”
“Muội ném nên tỷ ném theo.”
“Nếu là chuyện tốt thì muội đã không ném rồi.”
Ta nhất thời nghẹn lời.
A tỷ nhìn đám cung nhân vẫn đang bận rộn bên hồ, đáy mắt thoáng hiện vẻ lo lắng.
“Nhỡ vớt lên được thì sao?”
“Yên tâm đi, không vớt đượ—”
Ta còn chưa nói hết câu, đã đầy tự tin liếc sang bên hồ.
Một cung nhân toàn thân ướt sũng bỗng đứng thẳng người dậy, giơ cao một cây ngọc như ý.
Phi!
Cái miệng quạ đen của ta!
Nhìn hoa văn trên cây ngọc như ý kia, dường như là của Tạ Thời Tự.
Tim ta lập tức nhảy lên tận cổ họng.
Hoàng hậu quan sát một lát, nụ cười dần hiện lên.
“Nhìn thế này… hình như là của Thời Tự. Thẩm đại tiểu thư, Thẩm nhị tiểu thư, không biết là vị nào tìm được đây? Chắc hẳn vừa rồi trượt tay nên mới đ.á.n.h rơi xuống hồ.”
A tỷ do dự nhìn ta một cái.
Ta mặt không đổi sắc, ánh mắt vô định như đang xuất thần.
Tỷ ấy lập tức hiểu ý.
Cũng cúi đầu thuận mắt đứng yên tại chỗ, một lời không nói.
Tạ Thời Tự lên tiếng:
“Thẩm…”
Ánh mắt hắn vừa chuyển sang phía a tỷ.
Ta lập tức bước lên trước một bước.
“Là ta! Là ta tìm được! Vừa rồi không cẩn thận trượt tay nên mới làm rơi xuống hồ.”
A tỷ ngơ ngác há miệng.
“A Lang—”
Ta dùng âm lượng chỉ đủ cho tỷ ấy nghe thấy, nói thật nhanh:
“A tỷ, đừng nói gì cả.”
Tỷ ấy lập tức mím c.h.ặ.t môi.
Đúng lúc ấy.
Chỉ nghe một tiếng rắc giòn tan.
Giống như có thứ gì đó bị bóp nát.
Mọi người đồng loạt nhìn theo tiếng động.
Tạ Yến Quân đang ngồi ở đó.
Chiếc chén sứ trong tay hắn đã vỡ thành mấy mảnh.
Mảnh sứ cắm sâu vào lòng bàn tay.
Thế nhưng hắn dường như chẳng hề cảm nhận được đau đớn.
Đôi mắt đen thẳm ấy đang nhìn chằm chằm vào ta.
“Đó chẳng phải là ngọc như ý của ta sao?”
Hoàng hậu thoáng sững người, lộ vẻ kinh ngạc.
Ta nhận lấy cây ngọc như ý ướt đẫm từ tay cung nhân.
Lật mặt sau lại.
Chỉ vào một chữ được khắc trên đó, lý lẽ hùng hồn nói:
“Nói bậy. Trên này rõ ràng có khắc chữ ‘Tự’.”
Tạ Thời Tự lập tức hoảng hốt thấy rõ bằng mắt thường.
Ánh mắt hắn liên tục đảo qua đảo lại giữa ta và Tạ Yến Quân.
Hoàng hậu nhìn người này rồi lại nhìn người kia.
Đang định mở miệng.
“Nếu đã vậy thì—”
“Mẫu hậu.”
Tạ Yến Quân đột nhiên giơ bàn tay đầy m.á.u lên.
Từng chữ như bị hắn nghiến ra từ kẽ răng.
“Nhi thần bị thương rồi.”
Máu đỏ tươi men theo kẽ ngón tay chảy xuống.
Cảnh tượng khiến người ta nhìn mà giật mình.
Hoàng hậu vội vàng truyền thái y.
Sau một hồi băng bó hỗn loạn.
Bà chỉnh lại sắc mặt, dường như chuẩn bị tuyên chỉ ban hôn.
Đúng lúc ấy.
Tạ Thời Tự ở bên cạnh bỗng trợn trắng mắt.
Thân thể cứng đờ ngã ngửa ra sau.
Đến cả một tiếng động cũng chưa kịp phát ra đã bất tỉnh nhân sự.
Ta: ???
A tỷ: ???
A tỷ lẩm bẩm:
“Ôi chao, hóa ra lại là con ma bệnh? Bảo sao phải mở yến tiệc ngắm hoa. Hóa ra là vì không tìm được vợ.”
Nói được nửa câu, tỷ ấy tự phỉ nhổ một cái.
Chắc cũng cảm thấy lời này hơi thất đức.
Yến tiệc ngắm hoa cứ thế kết thúc trong cảnh hỗn loạn.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Nhanh tay nhét hai miếng bánh quế hoa vào miệng rồi hớn hở cùng a tỷ trở về phủ.
Vừa bước qua cổng phủ.
Đã nghe thấy trong sân tiếng gà bay ch.ó sủa.
Ngẩng đầu nhìn lên.
Phụ thân đang bị mẫu thân cầm chổi đuổi đ.á.n.h quanh sân.
Cuối cùng bị ép trèo lên cây hòe già.
Ôm c.h.ặ.t thân cây không dám buông tay.
“Ông chỉ có hai đứa con gái! Vậy mà định đem cả hai đứa đi hết!”
Mắt mẫu thân đỏ hoe vì tức giận.
“Thế nào? Ông còn mong ta già rồi lại sinh con hay sao? Hay định nuôi thêm tiểu cô nương để sinh cho ông một đứa con trai?”
Phụ thân treo lơ lửng trên cây, tủi thân kêu oan:
“Phu nhân, oan cho ta quá!”
Mẫu thân chống mạnh cán chổi xuống đất.
Giọng nói đã nghẹn ngào.
“Thẩm Bất Lý! A Dung thì ngốc nghếch. A Lang thì lỗ mãng. Ông đem cả một đứa ngốc với một đứa liều lĩnh ném vào hoàng cung. Là chê mạng mình sống quá lâu rồi sao?”