Thanh Lang

Chương 6

Xong đời.

Điệu hổ ly sơn!

Ta lập tức lao ra ngoài.

Chạy khắp nơi trong cung.

Quẹo đông quẹo tây tìm một vòng vậy mà chẳng thấy bóng dáng a tỷ đâu.

Đến khi thở hồng hộc quay về.

Lại nhìn thấy Chu Chiêu Nhiên đứng trước cửa.

Mắt đỏ hoe.

Vừa nhìn thấy ta đã hung hăng trừng một cái.

Sau đó quay đầu bỏ chạy.

Ta chẳng hiểu gì liền hỏi Ngô Nguyệt Hoa:

“Mắt nàng ta bị co giật à?”

Ngô Nguyệt Hoa ngơ ngác.

“Không biết nữa…Nhưng ta nghe nói người ăn không đủ no thì tính tình thường không tốt lắm.”

“Ồ.”

Thì ra là vậy.

Thế thì ta tha thứ cho nàng ta.

Đang nói chuyện thì a tỷ từ trong phòng bước ra.

Cả người ngơ ngẩn.

Trên mặt còn phủ một tầng đỏ nhạt.

Ngay cả ánh mắt cũng lơ đãng.

“A tỷ, tỷ sao thế?”

Ta vội ghé lại gần.

Tỷ ấy che mặt, nhất quyết không chịu nói.

Dưới sự thúc ép liên tục của ta.

Cuối cùng mới buông tay xuống.

Giọng nhỏ như tiếng muỗi:

“A Lang…muội thấy…có thứ gì mềm hơn cả tô lạc không?”

Ta ngẩn người.

“Hả?”

Ngô Nguyệt Hoa cũng lập tức nhào tới.

Hai mắt sáng rực.

Không tiền đồ nuốt nước miếng một cái.

“A Dung, tỷ lén ăn món gì ngon sau lưng bọn ta thế?”

Mặt a tỷ càng đỏ hơn.

Vội cúi đầu xuống.

“Không… không có gì.”

Ta nhìn chằm chằm khuôn mặt tỷ ấy.

Càng nhìn càng thấy không đúng.

Cái miệng kia sao lại đỏ đỏ sưng sưng thế?

Thứ gì mềm hơn cả tô lạc…lại còn làm đau môi?

Ta nghĩ suốt cả đêm.

Lăn qua lăn lại trên giường.

Vẫn không nghĩ ra.

Sáng hôm sau.

Lại nghe được một chuyện.

Hôm qua lúc a tỷ đi lấy tổ yến cho Thái hậu, trên đường gặp Thất công chúa Tạ Minh Nguyệt.

Vị công chúa này tính tình cực kỳ ngang ngược.

Nhất quyết bắt a tỷ nhảy xuống hồ nhặt diều cho mình.

A tỷ không chịu, Thất công chúa lập tức nổi giận.

Muốn phạt tỷ ấy quỳ.

Đúng lúc Tạ Thời Tự đi ngang qua.

Hắn bước tới.

Mắng Thất công chúa một trận té tát.

Nghe nói mắng cực kỳ độc miệng.

Câu sau còn cay hơn câu trước.

Thất công chúa bị mắng đến mức khóc ngay tại chỗ.

Về cung lại khóc thêm cả đêm.

Sáng hôm sau mắt sưng như quả óc ch.ó.

Ta hoàn toàn kinh ngạc.

Kiếp trước, ở trước mặt a tỷ, Tạ Thời Tự luôn là người ôn hòa nhã nhặn.

Nói chuyện ngắn gọn, từ tốn.

Chưa từng lớn tiếng.

Sao đời này…lại đột nhiên bộc lộ nguyên hình rồi?

Sau đó xảy ra chuyện gì thì ta không biết.

Nhưng hiện giờ, mỗi lần nhắc tới Tạ Thời Tự.

Khóe mắt đuôi mày của a tỷ đều thấp thoáng vẻ e lệ.

Trong lòng ta đ.á.n.h thót một cái.

“A tỷ, Tam hoàng t.ử hắn…miệng lưỡi độc địa như vậy chứng tỏ là người âm hiểm…”

“Tam điện hạ thật có tài.”

“Hả?”

Ta không tin nổi lỗ tai mình.

“A tỷ…mắng người cũng tính là có tài sao?”

A tỷ nghiêm túc phản bác:

“Trong bụng không có văn chương, muốn mắng hay cũng không mắng được đâu.”

Xong rồi.

Tạ Thời Tự rốt cuộc đã làm gì sau lưng ta vậy?

Ta lén theo dõi a tỷ suốt hai ngày.

Chỉ muốn xem thử tên Tạ Thời Tự kia rốt cuộc đã làm gì a tỷ nhà ta.

Đến chiều ngày thứ ba.

Cuối cùng cũng bị ta bắt gặp.

Ở góc tây bắc ngự hoa viên có một ngọn giả sơn.

Bên trong cùng có một hang đá lõm vào.

Bên ngoài bị dây leo che kín mít.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy Tạ Thời Tự nắm tay a tỷ chui vào.

Có đ.á.n.h c.h.ế.t ta cũng không ngờ trong đó còn giấu được người.

Tim ta thắt lại.

Cúi xuống nhặt một cây gậy to bằng cánh tay.

Ướm thử.

Trọng lượng vừa đẹp.

Ta dự định lát nữa xông vào cho hắn một gậy rồi bỏ chạy.

Hoàng t.ử thì sao chứ?

Dám bắt nạt a tỷ ta, ta đ.á.n.h c.h.ế.t hắn.

Nhưng vừa mò tới cửa hang.

Bên trong đột nhiên vang lên một giọng nói dính dính mềm mềm.

“A Dung…Ưm…”

“Không được ở đây…”

Không được?

Không được cái gì?

Ta nắm c.h.ặ.t cây gậy.

Tim đã nhảy lên tận cổ họng.

Run như cầy sấy bước lên một bước.

Ghép mắt nhìn qua khe dây leo.

Chỉ một cái nhìn.

Ta hoàn toàn ngây người.

A tỷ đang ép Tạ Thời Tự lên vách đá giả sơn.

Hai người hôn nhau đến mức khó tách rời.

Môi lưỡi quấn lấy nhau.

Người trước thì quần áo chỉnh tề, ngay cả một sợi tóc cũng chưa loạn.

Còn người sau…cổ áo mở rộng, lộ ra nửa bên vai.

Dây lưng lỏng lẻo treo bên hông.

A tỷ vô tình nhìn thấy ta lập tức kêu lên một tiếng.

Buông Tạ Thời Tự ra, hai tay che kín mặt.

Tai đỏ đến mức như sắp nhỏ m.á.u.

“A Lang! Không phải như muội nghĩ đâu!”

Không phải như ta nghĩ?

Vậy là thế nào?

Đầu óc ta ong ong.

Bỗng nhớ lại dáng vẻ ngơ ngẩn của tỷ ấy mấy hôm trước.

Còn cả câu hỏi kia.

Có thứ gì mềm hơn cả tô lạc không.

Thì ra…bọn họ lén ăn môi nhau sau lưng ta!

Trong lòng bỗng nghẹn lại.

Trước đây a tỷ chuyện gì cũng kể cho ta nghe.

Kiếp trước.

Hai tỷ muội chúng ta nương tựa lẫn nhau vượt qua bao ngày tháng khó khăn.

Vậy mà đời này…

Tỷ ấy lại bị Tạ Thời Tự câu mất rồi.

Đều là lỗi của hắn.

Ta hít sâu một hơi.

Cố gắng bình tĩnh lại.

“A tỷ, Thái hậu nương nương gọi tỷ đi chép kinh Phật.”

A tỷ lắp bắp đáp:

“À…Ta…Ta đi ngay đây.”

Đợi tỷ ấy đi xa.

Ta mới chuyển ánh mắt sang Tạ Thời Tự.

Hắn đang cuống cuồng chỉnh lại y phục.

Lúng túng ho khan một tiếng.

“Cái đó…Thẩm nhị tiểu thư…Thật ra ta…”

“Thật ra cái gì?”

Ta lạnh lùng nhìn hắn.

Lời của hắn còn chưa kịp nói ra, phía sau đột nhiên vang lên một tiếng quát lạnh lùng:

“Các người đang làm gì vậy?”

Ta quay đầu nhìn lại.

Tạ Yến Quân đang đứng cách đó không xa.

Trong mắt hắn dường như có lửa đang cháy.

Hắn nhìn cây gậy trong tay ta.

Lại nhìn Tạ Thời Tự quần áo xộc xệch.

Giọng nói cũng run lên.

“Tam ca…huynh lại dám sau lưng đệ…”

Lời còn chưa dứt, hắn đã nhào tới.

Hai người lập tức lao vào đ.á.n.h nhau.

Tạ Yến Quân đ.ấ.m hết quyền này đến quyền khác về phía Tạ Thời Tự.

Tạ Thời Tự vừa né vừa la lớn:

“Ngũ đệ! Đệ nghe ta giải thích đã—”

Chương 6 - Thanh Lang - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia