Mắt tôi cứ dán c.h.ặ.t vào thời gian, nhìn từng giây từng phút trôi qua.
12 giờ rồi, 1 giờ rồi, 2 giờ rồi… Mãi đến 3 giờ sáng, tôi mới nghe thấy tiếng xe bên ngoài.
Tôi gần như bật dậy khỏi ghế sofa ngay lập tức, chạy thẳng về phòng ngủ rồi vùi mình trong chăn.
Một lúc lâu sau, tôi cảm nhận được cửa phòng ngủ bị người ta mở ra.
Tôi căng thẳng đến mức hơi thở cũng nghẹn lại.
Dừng lại một lúc, cánh cửa lại nhẹ nhàng đóng lại, căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Tôi chậm rãi vén chăn, trân trân nhìn vào bóng đêm mịt mù, bỗng khóe mắt ngứa ngáy...
Tôi đã khóc.
Người chưa bao giờ khóc khi đ.á.n.h nhau lúc nhỏ, cũng chẳng rơi lệ khi biết Hạ Lẫm đến với Triệu Nhất Đậu hồi đại học như tôi, lúc này lại thấy tủi thân.
Tôi thức trắng đêm mà cũng không biết rằng, đèn trong thư phòng trên lầu cũng đã sáng suốt đêm.
Hôm sau, trước khi ra khỏi phòng, tôi đã trang điểm kỹ, che đi quầng thâm, tô son cho thêm tươi tắn, thậm chí còn đứng trước gương tập luyện vài lần để chọn biểu cảm bình thường nhất khi gặp Hạ Lẫm.
Vừa mở cửa, Hạ Lẫm đã đứng đó.
Đôi mắt anh đỏ ngầu, khuôn mặt tuấn tú phờ phạc vì râu ria xồm xoàm, trên người vẫn là bộ quần áo hôm qua, thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c lá và rượu.
"A Kha." Yết hầu Hạ Lẫm chuyển động, anh ấy đột nhiên quỳ rạp xuống đất, cúi đầu nói: "Ly hôn đi."
Đầu óc tôi "oành" một tiếng, suýt chút nữa là đứng không vững.
Tôi muốn hỏi tại sao, nhưng miệng như bị dính c.h.ặ.t, không sao thốt nên lời.
Còn có thể vì sao nữa?
Hạ Lẫm, người luôn được xem là thiên chi kiều t.ử, vậy mà lại vì Triệu Nhất Đậu mà quỳ dưới chân tôi.
Hạ Lẫm ngẩng đầu lên, không thể tin nổi nói: "Có thai? Không phải mỗi lần chúng ta đều..."
Lời chưa dứt, tôi đã cắt ngang: "Vừa kiểm tra xong, được sáu tuần rồi."
Thái độ tôi rất nghiêm túc, Hạ Lẫm biết tôi không nói đùa.
Anh ấy gục xuống đất, vuốt mặt, giọng khàn đặc nói: "A Kha..."
Tôi chờ đợi câu tuyên án của anh ấy.
"A Kha, Kha Kha, vợ à... Anh xin lỗi em, đứa bé này, bỏ đi được không?"
Trái tim cuối cùng cũng rơi xuống đáy vực.
Tôi mỉm cười đáp: "Được."
Hạ Lẫm đột nhiên bật khóc, nắm tay siết c.h.ặ.t đ.ấ.m vào đầu mình, lảm nhảm: "Anh thực sự không còn cách nào khác, thật sự... anh xin lỗi nó. Hai năm qua cô ấy chịu khổ nhiều rồi, anh biết anh cũng có lỗi với em, nhưng em vẫn còn bố mẹ, còn cô ấy... cô ấy chẳng có gì cả, chỉ có anh thôi..."
Khi nhìn Hạ Lẫm trước mặt, thật khó để liên tưởng anh ấy với chàng trai cao lãnh năm nào ở trường học.
Nhìn anh ấy kìa, bị tình yêu dày vò đến mức ra nông nỗi này.
Suy nghĩ vừa thoáng qua, tôi lại không nhịn được tự giễu mình thì có tư cách gì mà chê cười anh ấy chứ?
Tôi ngồi xổm xuống, vỗ vỗ vai anh ấy như cái hồi còn là anh em chí cốt: "Vậy, tôi đi đây. Hai người sau này... sống tốt với nhau nhé."
Nói rồi, tôi không chần chừ bắt tay vào thu dọn đồ đạc.
Nơi ở hai năm trời, cũng không có nhiều đồ lắm, hai vali lớn là giải quyết xong.
Hạ Lẫm muốn giúp tôi, nhưng bị tôi từ chối.
"Hay là..." Anh ấy lộ vẻ áy náy: "Để anh đưa em đến bệnh viện, rồi thuê chuyên gia dinh dưỡng chăm sóc cơ thể cho em."
Tôi vẫn từ chối, anh ấy không biết nên nói gì nữa.
Lúc tôi chuẩn bị đi, anh ấy mới tìm được cơ hội mở lời: "Để anh lái xe đưa em đi."
Nói xong chẳng đợi tôi trả lời, anh ấy liền tự lái xe xuống tầng hầm.
Tôi đứng sững tại chỗ một lúc lâu.
Hạ Lẫm, đây là lần đầu tiên anh ấy ân cần với tôi như thế đấy. Nhưng tôi không ngồi xe anh ấy, mà lấy chiếc xe làm của hồi môn bố mẹ mua cho mình.
Chiếc xe việt dã phân khối lớn phóng đi, phả thẳng khói vào mặt Hạ Lẫm.
Nhìn anh ấy lần cuối qua gương chiếu hậu.
Tạm biệt, đồ khốn nạn.
Tôi không về nhà, mà đến căn hộ độc thân trước hôn nhân nằm ở trung tâm thành phố, rồi gọi điện cho Vương Thi Thi.
"Sao thế cục cưng?"
Tôi không nhịn được nữa, vừa khóc ròng vừa c.h.ử.i Hạ Lẫm là đồ cặn bã, đồ khốn kiếp, thằng cha tồi tệ.
Trong tiếng khóc nức nở của tôi, Vương Thi Thi cũng hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện và cùng tôi c.h.ử.i bới.
Đến khi cả hai khản cổ, chúng tôi mới tạm dừng để nghỉ lấy hơi.
Đầu dây bên kia, Vương Thi Thi bỗng "tỉnh hồn", hét lên: "Cậu nói cậu m.a.n.g t.h.a.i á?"
Tôi "ừ" một tiếng.
Vương Thi Thi im lặng hồi lâu mới hỏi: "Cậu định giữ lại à?"
Tôi cười: "Sao cậu hiểu tớ thế nhỉ?"
Vương Thi Thi thở dài: "Tớ không biết có nên ủng hộ cậu hay không. Tớ không phải là cậu, không thể giúp cậu đưa ra quyết định. Chỉ có thể nói rằng, cậu nhất định phải suy nghĩ cho kỹ."
Tôi đặt tay lên bụng, nhẹ nhàng cười: "Nói thật, giờ tớ chưa có cảm giác gì cả, thậm chí không dám tin là trong bụng lại có một em bé! Nhưng... nó thực sự tồn tại. Dù bố nó là ai, thì nó cũng là con tớ, là m.á.u mủ của tớ. Tớ nghĩ đi nghĩ lại, thực sự không tìm ra lý do nào để bỏ nó cả."
Vương Thi Thi: "Chuyện cậu đã quyết thì tám con trâu cũng không kéo nổi, cũng giống như hồi cậu bất chấp sự phản đối của mẹ để cưới Hạ Lẫm vậy..."
Tôi không muốn nhắc lại chuyện không vui này nữa, liền nói: "Đúng rồi, tớ còn chuyện quan trọng muốn nhờ cậu giúp."
Vương Thi Thi: "Cậu nói đi!"
"Chẳng phải quê cậu ở thành phố S sao, tớ muốn nhờ cậu giúp sắp xếp chuyện bệnh viện bên đó."
Vương Thi Thi kinh ngạc: "Cậu không định trốn đi một mình để sinh con đấy chứ??"
"Không còn cách nào khác." Tôi đáp: "Bố mẹ chắc chắn sẽ không đồng ý cho tớ giữ đứa bé này, bây giờ tớ cũng không còn tâm trí đâu để thuyết phục họ, chỉ có thể tiền trảm hậu tấu thôi."
Vương Thi Thi lại thở dài: "Cậu đấy... Được rồi, chuyện bệnh viện tớ lo cho cậu, còn tìm thêm người giúp việc uy tín nữa. Đúng rồi, thế cậu định nói với gia đình sao?"
"Chuyện đó tớ đã tính kỹ rồi."
Trò chuyện thêm vài câu, tôi cúp máy.
Buổi tối, tôi có chút thấp thỏm trở về nhà.
Đúng như dự đoán, mẹ tôi nổi trận lôi đình, chủ yếu c.h.ử.i tôi ngu ngốc, vô dụng, c.h.ử.i tôi dại dột đi chịu khổ, vừa mắng vừa bật khóc.
"...Đều tại mẹ, đáng lẽ lúc trước mẹ phải ngăn cản con bằng mọi giá mới đúng. Để gả vào nhà bọn họ rồi ra nông nỗi này, mẹ thực sự... mẹ thực sự muốn đập c.h.ế.t tên khốn Hạ Lẫm đó đi..."
Bố tôi cũng thở dài: "Người nhà họ Hạ đã đến đây chiều nay, vừa vào cửa đã khóc lóc xin lỗi, nói là có lỗi với chúng ta. Mẹ con đã tát Hạ Lẫm hai cái, nhưng hai cái tát đó làm sao bù đắp được nỗi tủi nhục của con cơ chứ."
Tôi sợ Hạ Lẫm đã nói ra chuyện đứa bé, nên cẩn thận thăm dò: "Vậy, anh ta còn nói gì nữa không?"
Bố lắc đầu.
Mẹ giận quá hóa thương: "Con còn trông chờ nó nói cái gì nữa? Ly hôn! Ngày mai hai đứa đi làm thủ tục ngay! Con gái mẹ xuất sắc như vậy, còn sợ không tìm được người tốt hơn tên Hạ Lẫm kia sao?!"