Nhưng tình yêu luôn khiến người ta cam tâm tình nguyện lùi bước.

Tôi chỉ hy vọng Giang Dĩ Hành có thể đạt được điều anh thật sự mong muốn.

Nói xong, tôi cố nặn ra một nụ cười nhẹ nhõm nhìn anh.

Không biết có phải ảo giác không, tôi cảm thấy ánh mắt anh bỗng tối đi rõ rệt.

Khí lạnh trên người anh như lan ra, khiến bầu không khí xung quanh cũng trầm xuống.

Giang Dĩ Hành nhìn theo hướng tôi chỉ, ánh mắt đúng lúc chạm phải mẹ tôi.

Anh khẽ gật đầu, xem như chào hỏi.

Mẹ tôi có lẽ không ngờ tôi lại nói thẳng chuyện bà có mặt ở đây cho Giang Dĩ Hành biết. Gương mặt bà lập tức lộ vẻ lúng túng như bị bắt quả tang.

Giang Dĩ Hành nói:

“Vậy để anh sắp xếp tài xế đưa em và dì về.”

Tôi còn chưa kịp từ chối, điện thoại anh lại reo lên.

Anh nhìn tên người gọi, khẽ cau mày, rồi dứt khoát ngắt máy.

Anh rất hiếm khi để lộ cảm xúc, nên tôi đoán chuyện đó hẳn rất phiền phức.

“Anh Hành, thật sự em không sao đâu, anh đi làm việc đi.”

Anh liếc tôi một cái, thở ra thật nhẹ như không.

Sau đó, anh giơ tay xin phục vụ giấy b.út.

Anh viết cho tôi một số điện thoại, đặt xuống trước mặt, chỉ nói một câu:

“Nếu nghĩ kỹ rồi, hãy liên lạc với anh.”

Nói xong, anh liền rời đi.

Trước khi đi, anh còn giơ tay xoa đầu tôi.

Động tác tự nhiên đến mức khiến người ta sinh ra ảo giác rằng giữa chúng tôi chưa từng có sáu năm đứt đoạn.

Tôi nhìn theo bóng lưng anh biến mất ngoài cửa, rồi cúi đầu nhìn mảnh giấy nhỏ trên bàn.

Cả người bỗng rơi vào trầm mặc.

5

Giang Dĩ Hành vừa đi khỏi, mẹ tôi lập tức ngồi xuống bên cạnh.

“A Lê, con không thích thằng bé à?”

Tôi im lặng.

Mẹ lại đổi cách hỏi:

“Hay là… nó không thích con?”

Tôi tránh né chủ đề này, quay sang hỏi bà:

“Mẹ, có phải mẹ đã biết trước đối tượng xem mắt hôm nay là Giang Dĩ Hành không? Sao mẹ không nói với con?”

Mẹ nhìn tôi, ấp úng một lúc mới đáp:

“Là mẹ Giang bảo đừng nói trước. Dù sao con với Tiểu Giang đều còn độc thân, thử tìm hiểu nhau một chút cũng đâu có gì xấu. Hai đứa mấy năm nay cũng chẳng liên lạc gì…”

“Hôm đó mẹ gặp mẹ Giang ở tiệm spa, nghe nói mấy năm nay thằng bé cũng chưa hẹn hò ai, nên mẹ mới nghĩ… hai đứa có thể ghép lại với nhau.”

Anh vẫn chưa yêu ai.

Là vì Cố Thanh Thanh sao?

Anh vẫn đang đợi cô ấy à?

Từ hôm đó về sau, tôi một lần nữa cắt đứt liên lạc với Giang Dĩ Hành.

Tôi không dám chủ động tìm anh, sợ mình lại tự nhốt bản thân vào vòng lặp cũ.

Khoảng nửa tháng sau, tôi đi xem triển lãm tranh, bất ngờ gặp lại Hứa Thừa Hán, bạn học cấp ba đã lâu không gặp.

Tôi và cậu ấy có thể xem như hai kẻ đồng bệnh tương liên.

Cậu ấy từng là người theo đuổi số một của Cố Thanh Thanh. Năm đó, ngày nào cũng nhờ tôi gửi thư tình giúp.

Chúng tôi trò chuyện vài câu. Cậu ấy nhắc đến Cố Thanh Thanh, nói rằng bây giờ cô ấy phát triển rất tốt ở nước ngoài.

Có lẽ sẽ không quay về nữa.

Khi nói ra câu ấy, vẻ mặt cậu ấy thoáng hiện chút buồn bã.

Cố Thanh Thanh sẽ không về nước nữa…

Cho nên hôm đó Giang Dĩ Hành mới nói muốn kết hôn với tôi sao?

“Thanh Lê, tớ nhớ hồi đó cậu thích Giang Dĩ Hành lắm mà? Bây giờ hai người thế nào rồi?”

Hứa Thừa Hán khẽ dùng khuỷu tay chạm vào tôi.

Tôi hoàn hồn, cười cười nói lảng:

“Bọn tớ không liên lạc nữa rồi. Mấy rung động thời trẻ con ấy mà, có gì đáng kể đâu.”

Tôi qua loa cho xong.

Hồi đó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện.

Tôi chỉ muốn biết Giang Dĩ Hành rốt cuộc có chút cảm giác nào với tôi hay không.

Vì thế tôi bàn với Hứa Thừa Hán, giả vờ làm người yêu của nhau để xem phản ứng của anh.

Không ngờ chuyện ấy vừa nói với Giang Dĩ Hành xong, còn chưa kịp “diễn” ra dáng thân mật, ngày hôm sau đã bị mẹ tôi phát hiện.

Mẹ nổi giận đùng đùng, dọa nếu tôi dám yêu sớm, bà sẽ đ.á.n.h gãy chân tôi.

Vậy nên hôm đó tôi bị ép phải “chia tay” với Hứa Thừa Hán.

Sau này, để cậu ấy giữ bí mật giúp mình, tôi đành phải giúp cậu ấy gửi từng lá thư tình.

Dù kết quả cuối cùng, tất cả đều rơi vào im lặng, không có bất kỳ hồi âm nào.

6

Buổi tối.

Ba mẹ lại tiếp tục cãi nhau trong phòng khách vì chuyện tôi không chịu kết hôn.

Những tiếng tranh luận bị đè nén ấy khiến tôi vô cùng phiền lòng.

Tôi trốn vào phòng, một mình nhìn chằm chằm mảnh giấy ghi số điện thoại đặt trên bàn, lặng lẽ suy nghĩ rất lâu.

Hứa Thừa Hán nói Cố Thanh Thanh sẽ không quay về nữa.

Tôi lại nhớ đến những lời Giang Dĩ Hành nói hôm ấy trong nhà hàng.

Bỗng cảm thấy lời đề nghị của anh cũng không phải hoàn toàn không có lý.

Anh cần một người vợ, còn tôi cũng cần một người chồng để tránh né sự thúc ép từ gia đình, để ba mẹ không còn vì chuyện của tôi mà cãi vã.

Dù sao thì Cố Thanh Thanh cũng không trở lại nữa…

Nếu sau này, Giang Dĩ Hành ở bên tôi lâu rồi cũng nảy sinh một chút tình cảm thì sao?

Thế là tôi bấm gọi vào số điện thoại trên tờ giấy.

Chưa đầy vài giây, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói trầm ấm quen thuộc của Giang Dĩ Hành.

“A Lê.”

Rõ ràng tôi đã đổi số, vậy mà giọng anh lại bình thản chắc chắn như thể… anh vẫn luôn chờ cuộc gọi này.

Tôi không biết phải nói gì, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.

Tôi gom hết can đảm, mở lời:

“Giang Dĩ Hành, hay là… chúng ta thử xem?”

Người đàn ông đứng trước cửa sổ, yết hầu khẽ chuyển động.

Một tiếng cười thấp thoáng vang lên từ cổ họng anh:

“Được, thử xem.”

Tôi và anh vốn môn đăng hộ đối, hai bên gia đình đều vô cùng hài lòng.

Không lâu sau, hôn lễ của tôi và Giang Dĩ Hành được đưa vào kế hoạch.

Tôi thích pháo hoa. Đêm tân hôn, anh đã chuẩn bị riêng cho tôi một buổi trình diễn pháo hoa.

Chương 3 - Thanh Mai Thắng Trời Ban - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia