Văn án
Vị hôn phu có một cô thanh mai. Sau khi ly hôn, cô ta muốn dọn vào căn nhà cưới chúng tôi vừa trang hoàng xong.
“Vãn Ninh, anh vẫn luôn xem Dao Dao như em gái ruột. Từ nhỏ cô ấy đã được anh chiều hư, giờ vấp phải cú ngã lớn như vậy, anh không thể mặc kệ được.
“Hai người đều là phụ nữ, em có thể hiểu mà, đúng không?”
Chu Cảnh Hành chắn giữa tôi và Thẩm Dao, giọng điệu đầy vẻ đương nhiên.
Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm.
“Bảo sao hai chúng ta là một đôi! Nghĩ y hệt nhau luôn!”
“Hả?”
Tôi vừa dứt lời, trúc mã Thời Tự từ phía sau tôi thò đầu ra.
Cậu ấy thân thiết nắm lấy tay Chu Cảnh Hành.
“Anh yên tâm đi, em không đến để phá hoại cái nhà này!
“Em đến để gia nhập cái nhà này!”
1
Chu Cảnh Hành trợn mắt ngây người.
“Lâm Vãn Ninh? Đây là ai?”
Tôi vội giới thiệu.
“Đây là trúc mã của em. Cậu ấy vừa về nước, lại cãi nhau với gia đình nên không có chỗ ở, phải tạm trú ở nhà chúng ta một thời gian.”
Nghe tôi nói xong, vẻ kinh ngạc trên mặt Chu Cảnh Hành lập tức biến thành tức giận.
“Lâm Vãn Ninh, em điên rồi à? Em tùy tiện cho một người đàn ông trưởng thành vào ở trong nhà cưới của chúng ta? Đây là nhà tân hôn của chúng ta đấy!”
Tôi cau mày.
“Đàn ông đàn ang gì chứ! Em và Thời Tự lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cậu ấy là người nhà của em! Em vẫn luôn xem cậu ấy như em trai ruột!
“Hơn nữa hai người đều là đàn ông, anh phải hiểu hoàn cảnh của đàn ông nhất chứ. Anh đâu đến mức nhẫn tâm mặc kệ cậu ấy, đúng không?”
Thời Tự lập tức phối hợp gật đầu.
“Anh ơi, em ngoan lắm, tuyệt đối không gây phiền phức đâu, hi hi.”
Sắc mặt Chu Cảnh Hành vô cùng phức tạp.
“Hoàn cảnh gì chứ? Dù tôi có sa sút đến đâu cũng không vào ở trong nhà cưới của người khác…”
Thẩm Dao đúng lúc khẽ kéo tay áo Chu Cảnh Hành, giọng có chút tủi thân.
“Cảnh Hành…”
Chu Cảnh Hành lập tức hoàn hồn.
“Lâm Vãn Ninh, đừng làm loạn nữa! Hai chuyện này căn bản không giống nhau! Dao Dao vừa ly hôn, không có nhà để về, cô ấy lại là con gái!”
Khóe miệng Thời Tự lập tức xụ xuống, cậu ấy kéo góc áo tôi lắc lắc.
“Vãn Ninh…”
Tôi dùng ánh mắt trấn an cậu ấy một chút rồi nhướng mày nói:
“Chuyện này có liên quan gì đến nam hay nữ? Thời Tự nhà chúng ta cũng được nuông chiều từ nhỏ, vừa về nước lại chẳng có ai thân thích bên cạnh. Anh nhìn gương mặt gây họa này của cậu ấy xem, ở ngoài thì an toàn chắc?”
Thời Tự tuy cao một mét tám lăm, nhưng lại có gương mặt tinh xảo, quý khí, trông giống hệt một idol.
Quả thật rất có sức thuyết phục.
Không khí trong phòng khách thoáng chốc cứng lại.
Hốc mắt Thẩm Dao lập tức đỏ lên.
“Chị Vãn Ninh, em biết làm vậy rất đường đột, em cũng không muốn quấy rầy hai người. Nhưng em kết hôn chớp nhoáng rồi lại ly hôn chớp nhoáng, bây giờ bố mẹ đều đang giận em, em không còn chỗ nào khác để ở. Cảnh Hành thương em nên mới đưa em tới đây. Em sẽ không ở lâu đâu, tìm được nhà em sẽ chuyển đi ngay.”
“Ồ.”
Tôi hờ hững đáp một tiếng rồi quay sang nhìn Thời Tự.
“Nghe thấy chưa, người ta chỉ ở tạm thôi. Thời Tự, cậu cũng học người ta đi, tìm được nhà thì mau chuyển ra.”
Thời Tự nghiêm túc gật đầu.
“Hiểu rồi!”
Thái dương Chu Cảnh Hành giật liên hồi.
“Lâm Vãn Ninh! Anh đang nói chuyện nghiêm túc với em! Bảo Thời Tự chuyển ra ngoài!”
“Dựa vào đâu?”
“Đây là nhà cưới của chúng ta!”
“Nhà cưới cũng là tiền của hai chúng ta cùng bỏ ra!”
Điều kiện gia đình Chu Cảnh Hành rất tốt.
Nhưng tôi sợ sau này lúc cãi nhau sẽ bị nói:
“Cô đang ở nhà của tôi, mau cút ra ngoài.”
Vì vậy, lúc mua căn nhà này, chúng tôi chia đôi tiền, còn làm công chứng rõ ràng, mỗi người một nửa.
Chu Cảnh Hành tức đến l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng.
“Tóm lại là không được! Tuyệt đối không được!”
Tôi dứt khoát phất tay.
“Được rồi, Chu Cảnh Hành, đừng vô lý nữa. Em và Thời Tự quen nhau bao nhiêu năm rồi, nếu thật sự có ý gì thì còn đến lượt anh sao?”
“Ai cũng mệt rồi, cứ tạm ở chung trước đi.”
Chu Cảnh Hành siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cuối cùng chỉ có thể bỏ cuộc.
2
Sàn ở huyền quan chất đầy đồ.
Thẩm Dao có ba chiếc vali lớn nhỏ, còn thêm mấy cái túi.
Đồ còn nhiều hơn cả tôi.
Chỉ trong chớp mắt, trong nhà đã xuất hiện một đống đồ dùng phụ nữ không thuộc về tôi.
Ánh mắt tôi trầm xuống.
Chu Cảnh Hành thấy sắc mặt tôi không đúng, ho khẽ hai tiếng.
“Con gái nhiều đồ một chút cũng bình thường. Nếu em đã nói đều ở lại, vậy mọi người nhường nhịn nhau một chút đi.”
Thời Tự chỉ có một chiếc vali xách tay, đáng thương đứng tựa ở góc tường.
Cậu ấy đút hai tay vào túi, không nói gì, cho đến khi “ding dong” một tiếng, có người bấm chuông cửa.
“Xin chào, công ty chuyển nhà đây ạ.”
Thời Tự cười tươi đi mở cửa.
“Đúng đúng, vào đi ạ.”
Theo tiếng cậu ấy, nhân viên chuyển nhà đẩy năm thùng đóng gói siêu lớn vào phòng khách.
Chu Cảnh Hành: “…”
Tôi cười với anh ta.
“Nhường nhịn nhau nhé.”
Bầu không khí trong nhà tuy kỳ quặc, nhưng mấy người chúng tôi cũng tạm thời yên ổn.
Thẩm Dao và Thời Tự mỗi người chiếm một phòng khách.
Tôi và Chu Cảnh Hành ngủ ở phòng ngủ chính.
Có lẽ anh ta vẫn còn giận chuyện Thời Tự nên buổi tối quay lưng về phía tôi.
Tôi lại càng được thanh nhàn.
Tôi nằm sát mép giường, chẳng bao lâu đã ngủ mất.
Sáng hôm sau, cả nhóm cùng ra ngoài mua sắm.
3
Chu Cảnh Hành vừa lái xe tới, Thẩm Dao đã nhanh hơn một bước, cúi người ngồi vào ghế phụ lái.
Cô ta quay đầu, tinh nghịch cười với chúng tôi.
“Xin lỗi chị Vãn Ninh nhé, em hơi say xe, từ nhỏ đã quen ngồi phía trước rồi. Hai người không để ý chứ?”
Chu Cảnh Hành theo bản năng định mở miệng nói đỡ cho cô ta.
Tôi giành trước, cười tủm tỉm nói:
“Đương nhiên không để ý rồi, em ngồi đi.”
Nói xong, tôi mở cửa ghế sau, cùng Thời Tự chui vào hàng ghế sau.
Xe khởi động.
Tôi và Thời Tự ghé đầu vào nhau, cùng xem Douyin.
“Cậu xem con mèo này đi, lé mắt kìa, buồn cười quá.”
“Ha ha ha ha, bò tới!”