lương hàng năm của em."
Tôi gật gù tỏ ý thấu hiểu, rồi bật cười.
"Có hơi muộn màng rồi anh nhỉ."
"Chắc là vậy."
"Vậy khi nào thì anh rời khỏi đây?"
Anh thoáng suy tư: "Vẫn chưa quyết định. Anh cứ vùi đầu vào công việc mãi rồi, cũng phải để anh nghỉ ngơi thêm vài ngày đã chứ."
Chân ghế cọ xát với mặt sàn tạo ra một âm thanh trầm đục.
"Ra vậy... Ngoài này hình như hơi se lạnh rồi."
Tôi đứng phắt dậy vì chẳng thể chịu đựng nổi cảm giác ngột ngạt này nữa, lủi nhanh vào trong phòng.
Thế nhưng tôi lại nhận ra mình đã mắc sai lầm.
Phòng làm việc là lãnh địa riêng của chủ nhà.
Nếu anh ấy chưa mở lời mời, tôi chẳng có mặt mũi nào mà băng qua cái không gian rộng lớn này, rồi tự tiện vòng ra ngồi vào chiếc ghế sô-pha đặt ở một góc phòng.
Còn nếu bước tiếp về phía trước, thì chỉ có nước đi thẳng ra cửa và nói lời cáo từ.
Anh khựng lại ngay sau lưng tôi, chẳng hé nửa lời.
Tôi bấm móng tay vào lòng bàn tay, chầm chậm xoay người lại, cụp mắt xuống.
"...Anh đừng đi, có được không?"
Không có tiếng hồi đáp.
Lương Ẩn Sơn vẫn chôn chân tại chỗ, một hồi lâu sau mới sải bước đi về phía cửa.
Tôi chộp lấy ngón út của anh, rồi trượt nhanh lên mu bàn tay, sau cùng nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay anh.
Nhịp thở của anh khẽ hẫng đi vài nhịp, bước chân cũng khựng lại.
Tôi nhích người tới vòng tay ôm trọn lấy anh, vùi đầu vào tấm lưng rộng lớn của người đàn ông ấy, siết c.h.ặ.t vòng tay.
Vòng eo bị siết quá c.h.ặ.t, khiến từng sự chuyển động của các khối cơ đều trở nên rõ rệt, hơi nóng phả qua lớp da bên dưới chiếc áo choàng tắm.
Đừng rời đi nữa, có được không.
Anh khẽ ấn lên cẳng tay tôi.
Gần như là một phản xạ có điều kiện, tôi thoáng nới lỏng vòng tay.
Ngay giây tiếp theo, tôi lập tức cảm nhận được cơ bắp của anh đang gồng lên.
……
Ồ.
Tôi hoàn toàn buông thõng tay xuống.
Rời khỏi tấm lưng ấy, hơi ấm nồng đậm vây quanh cũng dần tan biến.
Anh bước tới cửa phòng, xoay chốt khóa trái lại.
?
Tôi ngẩng phắt đầu lên.
Lương Ẩn Sơn chỉnh lại chiếc áo choàng tắm vừa bị tôi ôm làm cho xộc xệch, tở mở cả vạt áo ra, giọng điệu vô cùng đều đều:
"Giỏi lắm, buông tay vô cùng dứt khoát luôn cơ đấy."
Tôi chưa thèm lau nước mắt, tức phát điên lên hét: "Anh cố tình trêu đùa..."
Anh lao tới kéo rịt tôi vào lòng, gập người xuống.
Hương kem đ.á.n.h răng vị bạc hà thoang thoảng mơn trớn.
Tôi ngửa cổ lên, đầu ngón tay túm c.h.ặ.t vào anh một cách đầy vô thức.
Chiếc áo choàng tắm vừa được chỉnh tề lại bị bung ra.
Gương mặt nóng rực áp sát vào quai hàm tôi, anh rúc vào hõm cổ tôi cọ quậy, nhịp thở vô cùng nặng nhọc.
"Còn nhớ dịp kỷ niệm ba năm em đã làm gì không?"
Tôi thấy hơi ngượng ngùng.
Dạo đó tôi được nghỉ phép về thăm người thân, nên đã mua một đống quần áo.
Tôi gọi điện thoại cho Lương Ẩn Sơn, gạ gẫm hỏi anh có muốn chơi trò kích thích một chút không, ví dụ như cosplay đồng phục gợi cảm chẳng hạn.
Ở đầu dây bên kia anh sặc nước khựng lại một hồi, vội xin lỗi những người xung quanh rồi lánh ra một góc, bảo rằng đương nhiên là muốn rồi.
Tôi hỏi: "Thế anh muốn thể loại nào?"
Anh nửa đùa nửa thật đáp: "Váy cưới được không?"
Đến lượt tôi ngớ người, rủa thầm anh đúng là dân chơi thứ thiệt.
Buổi tối lúc về đến nhà, anh lấp ló ngoài cửa chần chừ cả phút đồng hồ rồi mới dám bước vào.
Lúc nhìn thấy bộ dạng của tôi, anh rõ ràng đã trút được một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
"Anh cứ tưởng sẽ nhìn thấy một con khủng long tay cầm bộ đồ siêu nhân Ultraman, rồi dõng dạc tuyên bố tối nay chúng ta chơi trò đ.á.n.h quái thú cơ."
Tôi diện bộ váy vest công sở cười đến ngặt nghẽo cả người.
Anh vừa tháo cà vạt vừa than phiền:
"Cũng may là chuyện này không thể đem đi rêu rao bên ngoài được. Nếu không anh mà kể với người khác, chắc chắn ai cũng đinh ninh đây đúng là chuyện dở hơi mà em dư sức làm ra được."
Tôi bá cổ anh, giục anh đi tắm.
"Để bày tỏ sự tôn trọng đối với trò chơi này, anh đã tắm rửa sạch sẽ ở phòng gym công ty rồi."
Anh mím môi bế xốc tôi lên, bắt đầu tập trung cao độ vào chuyên môn.
Nhưng khi lột qua lớp áo sơ mi ôm sát và phát hiện ra bên trong là một bộ áo cà sa y hệt của Tôn Ngộ Không còn bó chẽn hơn nữa, thì anh hoàn toàn gục ngã.
"Đang lúc nước sôi lửa bỏng thế này anh nhắc lại chuyện đó làm gì, phá bĩnh bầu không khí quá đi mất."
Tôi ấp úng: "Hay là anh muốn em bù đắp lại cho anh một lần đây."
Anh cố điều hòa lại nhịp thở, ch.óp mũi cọ vào mũi tôi.
"Cũng được."
"Thế anh thích thể loại nào?"
Anh nhẹ giọng: "Váy cưới."
Ông Cảnh nhắn hỏi tôi xem bao giờ lại đi phát tờ rơi tiếp.
Tôi báo lại là sắp tới phải tham gia một chuyến đi phượt bằng ô tô, chắc phải một thời gian nữa mới tính tiếp được.
Cậu ta lập tức gửi liền ba dấu hỏi chấm.
"Đi phượt tự lái á? Đừng bảo là sự kiện Vạn Dặm Tự Lái đấy nhé?"
"Ông cũng biết cái này hả?"
"Đờ mờ, dân mê xe cộ lâu năm ai mà chẳng biết vụ này, mấy hãng xe top đầu đều đem những dòng xe mới chủ lực của năm đó ra chạy thử.
Ấy mà khoan, có cho dắt theo người quen không đấy? Không đúng hình như quy định phải là người nhà mới được... Em xin chị đấy chị ruột ơi, cho em trai đi cùng mở mang tầm mắt đi mà."
"Ừm... chắc là không được đâu."
"Trời ơi tiếc thế, nhớ chụp nhiều ảnh ọt vào đấy nhé," cậu ta ôm hận ngậm ngùi, "Xe mới chạy còn chưa êm đâu, mấy hôm nay bà lấy xe ra tập luyện thêm đi. Haizzz, đi một mình thì nhớ giữ an toàn nhé."
"Thực ra cũng chẳng phải đi một mình đâu."
"Hử?" Cậu ta như đ.á.n.h hơi thấy mùi bất thường đầy cảnh giác, "Đi cùng ai? Đừng bảo là Lương..."
"Lương Ẩn Sơn."
Hai chúng tôi thốt lên cùng một lúc.
Đầu dây bên kia hoàn toàn chìm vào im lặng.
"Này cô em, còn nhớ chuyên ngành lúc trước của anh học gì không? Bà không bị lú tình đ.â.m đầu làm l.i.ế.m cẩu đấy chứ? Tốt nhất là anh ta cầu hôn bà rồi, chứ không đích thân anh đây sẽ vò sẵn t.h.u.ố.c nổ tiễn hai người vào chung một huyệt đấy."
Tôi đành thú nhận: "Đúng là cầu hôn rồi."
"Đờ mờ, đi du lịch tiện tổ chức đám cưới luôn hở!"
Cậu ta hưng phấn rít lên như cún đợi cơm: "Cái camera quay xe chạy thử mẹ nó còn gắn dày đặc hơn cả sa hình thi bằng lái xe, bà cứ đợi đấy, đến lúc đó vào thẳng khu bình luận mà lựa ảnh cưới nhé."
"Mấy chuyện đó khoan hẵng bàn."
Tôi tằng hắng giọng.
"Tôi chính thức mời ông bốn tháng nữa đến dự tiệc đính hôn của tôi, ông sắp xếp được thời gian chứ?"
"Được chứ được chứ, bao đậu nhé!"
(Hết trọn bộ)