Hắn vừa dứt lời, những người đang đứng xung quanh xem náo nhiệt lập tức đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.

Không gian bốn phía bỗng chốc im phăng phắc.

Đích muội ta lúc này đang đắc ý vô cùng, nàng ta khoác tay Từ Lăng, cùng hắn đi về phía này.

Thế nhưng vừa nhìn thấy Lý Vân Tu trong bộ y phục hoa lệ, bước chân nàng ta lập tức khựng lại, ngẩn người đứng đó, sắc mặt thoáng hiện vẻ phức tạp.

Ngược lại, Từ Lăng hoàn toàn không chú ý đến biểu cảm của nàng ta.

Ánh mắt hắn dừng trên bàn tay Lý Vân Tu đang giữ lấy cổ tay ta, sắc mặt lập tức biến đổi, sau đó sải bước tiến tới.

“Buông nàng ra!”

Từ Lăng quát lớn về phía Lý Vân Tu.

Nghe vậy, Lý Vân Tu chẳng những không buông tay mà còn nhếch môi cười khẩy.

Ngay giây tiếp theo, ta đã bị kéo vào một vòng tay phảng phất hương hoa đào.

Trước mắt chỉ còn một mảng vàng rực rỡ.

Lý Vân Tu ôm c.h.ặ.t lấy ta.

Ta định đứng thẳng người lên, nhưng hắn lại đưa tay ấn ta trở vào lòng mình.

“Bản công t.ử đang bồi dưỡng tình cảm với vị hôn thê của mình, liên quan quái gì đến ngươi?”

Hắn liếc Từ Lăng một cái rồi tiếp tục mỉa mai.

“Chó ở đâu chạy tới sủa loạn vậy?”

Giọng hắn cố tình nâng cao, từng chữ đều mang theo ý châm chọc.

Ta gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ đắc ý của hắn lúc này.

Khóe môi cong lên, đôi mắt vàng óng tràn đầy vẻ kiêu ngạo.

Thậm chí ta còn nghe rõ tiếng lòng vô cùng thiếu đòn của hắn.

“Vội rồi, vội rồi kìa.”

“Nhưng vội thì sao chứ, tên họ Lăng này trông khó coi như vậy, không được, nhất định phải để nàng ấy nhìn cho kỹ.”

Vừa nghĩ xong, Lý Vân Tu lập tức tách ta khỏi người mình rồi xoay người ta lại, để ta trực tiếp đối diện với Từ Lăng.

Ta ngẩng đầu lên, vừa lúc bắt gặp vẻ kinh ngạc lẫn giận dữ trên khuôn mặt hắn.

“A Tuyết, nàng giải thích cho ta.”

Giọng Từ Lăng trầm xuống, sắc mặt cũng lạnh như mặt nước đóng băng.

Ta lại chẳng hề nao núng, thậm chí còn bắt chước giọng điệu của Lý Vân Tu.

“Hắn nói cũng đâu có sai.”

“Ta và vị hôn phu của mình đang bồi dưỡng tình cảm, liên quan gì đến ngươi?”

Rõ ràng Từ Lăng không ngờ ta sẽ trả lời như vậy.

Đôi mắt nâu sẫm của hắn nhìn ta đầy kinh ngạc, nhưng rất nhanh, tia cảm xúc ấy đã bị hắn giấu kín.

“Nàng đã đính hôn với hắn?”

“Chuyện xảy ra từ khi nào?”

“Tại sao ta lại không biết?”

“Ngay vừa rồi.”

Ta vừa định thành thật trả lời thì bên cạnh chợt vang lên một tiếng ho khẽ đầy giả tạo của Lý Vân Tu.

Ta quay đầu nhìn hắn.

Chỉ thấy trong đôi mắt vàng óng kia rõ ràng viết đầy hai chữ: thêm dầu.

Công t.ử nhà họ Lý quả nhiên lúc nào cũng biết cách làm chỗ dựa cho ta.

Ta lập tức vòng tay ôm lấy cánh tay hắn, sau đó quay sang nhìn Từ Lăng, lạnh lùng nói.

“Vì sao ta phải nói cho ngươi biết?”

“Chuyện của ta liên quan gì đến ngươi?”

“Chó ở đâu chạy đến sủa vậy?”

Sắc mặt Từ Lăng lập tức tối sầm.

Cùng lúc đó, tiếng lòng của Lý Vân Tu lại vang lên trong đầu ta.

“Nàng ấy quả nhiên tâm linh tương thông với ta.”

“Ta cảm động c.h.ế.t mất.”

“Lúc nàng ấy đứng ra nói giúp ta đáng yêu quá đi mất!”

“Đương nhiên, nếu nàng ấy nói những lời này với bản công t.ử thì cũng đáng yêu không kém.”

“Tốt lắm, Liễu Trì Tuyết.”

Từ Lăng nghiến răng, giọng nói lạnh đến mức gần như đóng băng.

“Vừa từ hôn với ta, quay đầu đã tìm đến một kẻ vô dụng như hắn.”

“Quả nhiên, từ đầu đến cuối nàng chỉ biết tính toán cho bản thân mình.”

Hắn vốn là người từng chinh chiến nơi sa trường, sát khí quanh người dù đã thu liễm không ít nhưng vẫn khiến người khác không dám coi thường.

Lúc này cơn giận của hắn bùng lên, khí thế lập tức khiến những người xung quanh khiếp sợ.

Không một ai dám lên tiếng.

Những người mang lễ vật tới cũng chỉ có thể đứng ngoài cửa, nhất thời chẳng biết nên tiếp tục hay lặng lẽ rời đi.

Thế nhưng cho dù Từ Lăng có tức giận đến đâu, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến ta và Lý Vân Tu.

Hai chúng ta vẫn đứng đối diện hắn, thậm chí còn vui vẻ cười nói.

“Gấp cái gì chứ?”

Ta nghiêng đầu, giọng điệu đầy vẻ châm chọc.

“Có người không nói lại được người khác nên cuống lên thôi.”

“Cũng chẳng biết là ai vừa không phân rõ phải trái đã lao vào công kích ta.”

Lý Vân Tu lập tức tiếp lời.

“Loại người thô lỗ, chẳng có chút học thức nào như vậy, cứ nhìn cái mặt đen sì của hắn là biết rồi.”

“Biết đâu mười ngày nửa tháng cũng chưa chắc rửa sạch được.”

Hắn tỏ vẻ ghét bỏ, “xoạt” một tiếng mở chiếc quạt ngọc trong tay, ánh mắt tràn đầy chế giễu hướng về phía Từ Lăng.

“Bảo sao bản công t.ử vừa nghe tiếng ch.ó sủa đã thấy thối đến choáng váng.”

Không thể không nói, ta và Lý Vân Tu phối hợp với nhau đúng là hiệu quả tăng gấp bội.

Từ Lăng bị hai người chúng ta chọc tức đến mức nhất thời không thốt nên lời.

Bàn tay giấu dưới tay áo siết c.h.ặ.t, dáng vẻ rõ ràng đã muốn lao tới dạy cho chúng ta một bài học.

Nhìn lễ vật đính hôn của hắn và Liễu Như Yên bị ta cùng Lý Vân Tu phá tan, Liễu Như Yên vẫn im lặng từ nãy đến giờ cuối cùng cũng lên tiếng.

“Tỷ tỷ.”

Nàng ta quả nhiên rất thông minh.

Biết Lý Vân Tu không phải người dễ đối phó, nàng ta lập tức chuyển mũi nhọn sang phía ta.

“Ta biết trong lòng tỷ tỷ vẫn còn oán hận vì bị Từ tướng quân từ bỏ.”

“Nhưng dù có tức giận đến đâu, tỷ tỷ cũng không nên bất chấp danh tiết của nữ nhi.”

“Trước mặt bao nhiêu người mà lại thân mật với nam nhân như vậy.”

“Trước đây Từ tướng quân còn có thể mặc kệ, nhưng hiện tại tỷ tỷ đã không còn ràng buộc gì, chẳng phải càng ngày càng không biết kiêng dè hay sao?”

“Huống chi nương nương trong cung vừa mới răn dạy tỷ tỷ...”

Rõ ràng nàng ta đang cố tình đổ nước bẩn lên người ta.

Người thực sự lén lút qua lại với tỷ phu, thậm chí còn mang thai, vốn là nàng ta.

Thế mà giờ đây, trong lời nói của nàng ta, tất cả mọi sai lầm lại biến thành lỗi của ta.

Những vị khách có mặt ở đây, bao gồm cả Lý Vân Tu và Từ Lăng, đều không muốn tùy tiện đắc tội với nàng ta, nên chẳng ai lên tiếng.

Liễu Như Yên nhìn quanh.

Những người hôm qua còn vây quanh lấy lòng nàng ta, hôm nay lại không một ai đứng ra phụ họa.

Tình cảnh này hoàn toàn khác với những gì nàng ta dự liệu.

Sắc mặt Liễu Như Yên lập tức trở nên khó coi.

Nàng ta vừa định nói tiếp thì bên cạnh đã vang lên một tiếng cười khẽ.

Lý Vân Tu dùng quạt che miệng, cố ý hạ giọng như đang thì thầm.

Nhưng âm lượng ấy vừa đủ để tất cả mọi người xung quanh đều nghe rõ.

“Bình thường muội muội của ngươi cũng ăn nói khó nghe như vậy sao?”

“Vừa mở miệng một cái, ta đã cảm thấy xung quanh thối quá rồi.”

“Ừ.”

Ta lập tức gật đầu.

“Đúng là như vậy.”

“Đến lúc đi đại tiện, nàng ta còn chẳng chịu rửa cho sạch.”

Lời này vừa thốt ra, mấy vị phu nhân ban nãy còn chen chúc đứng bên cạnh Liễu Như Yên lập tức đồng loạt im bặt.

Sau đó, từng người một lặng lẽ lùi lại phía sau.

Chỉ trong chớp mắt, Liễu Như Yên đã bị bỏ lại một mình giữa vòng người.

Sắc mặt nàng ta lập tức thay đổi.

Nàng ta mất bình tĩnh, hét thẳng về phía ta.

“Liễu Trì Tuyết, ngươi đang nói nhăng nói cuội cái gì vậy?”

“Ta có nói sai đâu.”

Ta nhún vai, vẻ mặt vô cùng thản nhiên.

Sau đó, ta đưa tay chỉ về phía Từ Lăng.

“Từ tướng quân cũng thật là.”

“Dù sao nàng ta cũng đã ở bên ngươi hơn nửa năm.”

“Bây giờ còn m.a.n.g t.h.a.i cho Từ gia được hai tháng rồi.”

“Cho dù nàng ta không thích sạch sẽ, ngươi cũng nên nhắc nhở nàng ta một chút.”

Lời vừa nói ra, sắc mặt của tất cả những người có mặt ở đó đồng loạt thay đổi.

Chuyện Liễu Như Yên mang thai, mọi người vốn đã ngầm hiểu với nhau.

Nhưng không ai biết nàng ta đã cấu kết với tỷ phu ngay khi hôn ước giữa Từ gia và ta còn chưa được giải trừ.

Một khi chuyện này bị phơi bày, tính chất lập tức hoàn toàn khác.

Nói nhẹ thì chỉ là ta phải chịu chút ấm ức.

Nhưng nếu nói nghiêm trọng, chuyện này hoàn toàn có thể bị đưa đến trước mặt thiên t.ử.

Đến lúc đó, ngay cả chức vị đại tướng quân của Từ Lăng cũng có thể bị tước bỏ, cả đời khó lòng ngóc đầu lên được.

Trong phút chốc, toàn bộ sân viện rơi vào im lặng.

Ánh mắt Từ Lăng nhìn ta càng trở nên phức tạp.

Chương 3 - Thành Thân Với Oan Gia - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia