Những lúc không thể tránh được, chỉ cần tìm một góc ít người chú ý nhất, cũng có thể né được không ít chuyện.

Đó là điều ta học được sau hơn 10 năm sống trong căn nhà này.

Vừa nhìn thấy Bùi Dật, phụ thân và mẫu thân đã vui mừng quỳ xuống hành lễ, dáng vẻ hớn hở như vừa nhặt được vàng.

Thấy ta ủ rũ chẳng có tinh thần, mẫu thân còn thấp giọng cảnh cáo rằng hôm nay ngũ điện hạ nhất định đến để định người.

Nếu vì ta mà ảnh hưởng đến chuyện Thẩm Minh Nguyệt trở thành hoàng t.ử phi, bà và phụ thân tuyệt đối sẽ không tha cho ta.

Ta đành miễn cưỡng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc.

Nào ngờ Bùi Dật không chỉ tới một mình, còn mang theo cả đống đồ, sai người đưa đến viện của tiểu thư.

Tỳ nữ của Thẩm Minh Nguyệt vừa nghe vậy đã vui mừng khôn xiết.

Thẩm Minh Nguyệt vội vàng quỳ xuống dập đầu.

“Đa tạ ngũ điện hạ hậu ái.”

Người trong cả viện cũng lập tức quỳ xuống theo nàng tạ ân.

Thế nhưng Bùi Dật lại như chẳng nghe thấy gì.

Thẩm Minh Nguyệt quỳ đợi hồi lâu, còn tưởng Bùi Dật sẽ đích thân tới đỡ mình dậy, nào ngờ chàng lại đưa tay đỡ ta lên.

Ta vội vàng lùi lại.

Dẫu vậy vẫn nhận được một cái lườm sắc lẹm của Thẩm Minh Nguyệt.

Trong lòng ta không khỏi cảm thán.

Người hoàng gia quả nhiên trời sinh đa tình.

Cho dù là kẻ trông có vẻ vô tình, cũng vẫn ăn trong bát, nhìn trong nồi.

Ánh mắt ta vô thức liếc về phía chiếc rương gỗ.

Rõ ràng nắp rương chỉ hé ra một khe nhỏ, vậy mà bên trong đã ánh lên sắc vàng lấp lánh.

Mơ hồ, ta dường như còn nhìn thấy chiếc bình ngọc phỉ thúy chàng từng ban cho mình.

Trong lòng tựa như có thứ gì đó vừa vỡ vụn.

Ta lại vội vàng tự mình nhặt lên, ghép lại từng mảnh.

Rồi âm thầm nhắc nhở bản thân.

Những thứ ấy vốn là của người ta.

Chàng thích ban cho ai thì ban cho người ấy, có liên quan gì đến ta đâu?

Phụ thân nhiệt tình mời mọc:

“Giờ này chắc ngũ điện hạ vẫn chưa dùng bữa.”

“Không biết điện hạ có bằng lòng nể mặt, dùng bữa tại phủ của vi thần hay không?”

Bùi Dật khẽ gật đầu.

Thế nhưng đến lúc vào bàn, chàng lại ra hiệu cho hạ nhân đặt ghế ngay bên cạnh ta.

Thật chẳng hiểu ra sao.

Thẩm Minh Nguyệt nhìn thấy, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch.

Phụ thân và mẫu thân cũng đầy vẻ luống cuống, nhưng chẳng ai dám lên tiếng.

Ta nhanh ch.óng ăn sạch cơm trắng trong bát, lấy cớ gần đây thân thể không khỏe rồi đứng dậy cáo lui.

Một người hợp tác đột nhiên đổi ý giữa chừng, ta đương nhiên muốn oán trách chàng.

Nhưng biết làm sao được?

Vương hầu tướng lĩnh, từ khi sinh ra đã cao hơn ta một bậc.

Muốn trách, cũng chỉ có thể trách bản thân ta nhẹ dạ tin người, trao nhầm lòng tin.

Nào ngờ khi ta đang nằm trong viện phơi nắng, Bùi Dật lại ngang nhiên xông vào.

“A Chỉ cô nương, mấy ngày nay sống có tốt không?”

Bởi ta không được sủng ái trong nhà, ngay cả tỳ nữ trong viện cũng lười nhác. Lúc này cả đám đều đang ngủ gật ở hậu viện.

Thành ra quý khách tới tận cửa mà chẳng có lấy một người vào thông báo.

Ta hoảng hốt ngồi dậy, lá khô trên người chẳng biết từ bao giờ rơi xuống lả tả.

Ta vừa hé môi định nói, chàng đã lên tiếng cắt ngang.

“Chúng ta nói chuyện.”

Ta cau mày.

“Điện hạ hôm nay đến đây chẳng phải để tìm Thẩm Minh Nguyệt sao? Còn có gì để nói với ta?”

“Hay điện hạ cũng giống tam điện hạ, muốn hưởng phúc Tề nhân? Thần nữ không muốn cùng người khác chung một phu quân.”

Lời này rõ ràng rất đắc tội với người khác.

Nhưng chẳng hiểu hôm nay ta lấy đâu ra lá gan lớn đến vậy.

Cho dù cả Thẩm gia vì ta mà bị giáng tội thì đã sao?

Từ nhỏ đến lớn, ta chưa từng được hưởng bao nhiêu điều tốt đẹp từ Thẩm gia.

Trái lại còn gánh thay Thẩm Minh Nguyệt biết bao tội lỗi.

Nếu bọn họ phải cùng ta chịu tội một phen, trong lòng ta có khi còn thấy thống khoái.

Quả nhiên, nghe xong lời ấy, Bùi Dật cau mày.

Nhưng điều chàng nói lại là:

“Người ta nói với phụ hoàng muốn chọn làm hoàng t.ử phi, từ đầu đến cuối chỉ có nàng.”

“Thẩm Minh Nguyệt là thứ quỷ quái nào?”

Ngay sau đó, chàng dường như chợt hiểu ra điều gì, khóe môi từ từ cong lên.

“Cho nên, nàng trả lại những châu báu trang sức kia... là bởi trong lòng có ta, đang ghen sao?”

11

Thẩm Minh Nguyệt là thứ quỷ quái nào?

Chàng đã nói với hoàng đế rằng muốn ta làm hoàng t.ử phi của chàng?

Loạn rồi.

Mọi chuyện hoàn toàn loạn hết cả rồi.

Sao lại biến thành ta trả lại châu báu trang sức chỉ vì trong lòng có chàng chứ?

“Rõ ràng là...”

“Rõ ràng là gì?”

Chàng tiến lại gần một bước.

Rồi chỉ vào mấy chiếc rương lớn chẳng biết đã được ai khiêng tới từ lúc nào. Bên trong đều là những món ban thưởng mà ta đã trả lại cho chàng.

“Rõ ràng là nàng thích bổn điện hạ, nhưng lại không dám thừa nhận?”

“Hay là rõ ràng nàng cho rằng bổn điện hạ vô tình vô nghĩa, kết quả lại tự mình hiểu lầm, sợ sau này động lòng rồi lại hối hận vì đã nuốt lời trước?”

“Mấy ngày nay ban cho nàng bao nhiêu châu báu, nàng lại chẳng có lấy một món hồi lễ. Nàng là Thao Thiết sao?”

Châu báu mấy ngày nay... đều là ban cho ta?

Ta cau mày.

Người đời đều nói chàng xảo quyệt. Trước kia ta chưa từng được lĩnh giáo, hôm nay xem như đã thấy rõ ràng.

Hai đáp án này, chọn cái nào cũng sai.

Đúng lúc ta còn đang đau đầu không biết phải đáp thế nào, giọng Thẩm Minh Nguyệt lại vang lên.

“Tỷ tỷ.”

Giọng nàng gần như run rẩy.

“Sao tỷ có thể quyến rũ ngũ điện hạ?”

“Rõ ràng điện hạ đã chọn muội rồi.”

Ngoài viện vang lên một trận bước chân gấp gáp.

Khoảnh khắc nhìn thấy ta, sắc mặt phụ thân và mẫu thân cũng lập tức xanh mét.

Phụ thân sải một bước dài lao về phía ta, giơ tay định tát xuống.

“Nghiệt chướng. Hôm nay xem ta không...”

Chương 7 - Thanh Thanh Mạn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia