Rõ ràng là đang c.h.ử.i hắn, nhưng nước mắt lại không chủ ý được mà trào ra đầy hốc mắt.

Cố Chi Hằng bị tát một cú tức đầy bụng.

Nhưng thấy ta khóc, trên mặt lại hiện lên vẻ xót xa và áy náy.

Tiến lên định dỗ dành ta.

Đúng lúc này, phía sau vang lên tiếng ho liên hồi.

Thẩm Lâm Lang mặt xám như tro, xiêu xiêu vẹo vẹo đuổi theo ra ngoài: "Cố công t.ử, đều là lỗi của muội, huynh đừng trách tỷ tỷ..."

Nói rồi, hai chân muội ấy bủn rủn, ngã khụy về phía sau.

Cố Chi Hằng vội vàng tiến lên ôm lấy muội ấy.

Thẩm Lâm Lang thế là ngã ượt vào lòng hắn, rồi ở góc độ hắn không nhìn thấy, nhếch môi về phía ta, nở một nụ cười khiêu khích.

Từ nhỏ đến lớn đều như thế.

Món đồ chơi ta thích, y phục, trang sức bà con tặng ta, cho đến vị ma ma luôn đối xử tốt với ta, thậm chí là con ch.ó hoang ta nuôi...

Muội ấy đều cậy vào cái thân thể ốm yếu của mình, cướp đi từ tay ta.

Chỉ cần ta phản kháng, phụ mẫu ruột sẽ nói: "Nếu không phải con ở trong bụng hút hết dinh dưỡng của muội muội con, nó có đến mức như bây giờ không?"

"Bây giờ ngay cả chút đồ này con cũng không chịu nhường, con chẳng muốn muội muội con tốt đẹp chút nào, tâm địa sao mà độc ác thế?"

Ta vẫn còn nhớ khi con ch.ó đó bị kéo đi, nó liên tục sủa về phía ta.

Nó đang cầu xin ta cứu nó.

Nhưng ngoài khóc ra, ta chẳng làm được gì cả.

Ba ngày sau, ta được thả ra, việc đầu tiên là chạy đi tìm Thẩm Lâm Lang hỏi con ch.ó làm sao rồi.

Muội ấy thản nhiên nói: "Con ch.ó đó ồn ào quá, làm muội không ngủ được."

"Nên muội cho tên phu ngựa rồi, chắc là thành nồi lẩu thịt ch.ó lâu rồi đấy!"

……

Lúc này, Thẩm Lâm Lang tựa vào lòng Cố Chi Hằng, nước mắt ngắn nước mắt dài: "Muội không nên cậy mình sống không được lâu nữa mà đưa ra yêu cầu bừa bãi, làm tỷ tỷ không vui..."

Ta cười lạnh không ngớt.

"Biết mình sống không thọ thì nằm yên cho đàng hoàng, đừng có ra đây làm yêu làm quái!"

"Cái thân thể này của cô mà đòi thành hôn, không sợ đêm động phòng hoa chúc kích động quá mà c.h.ế.t quay ra trên giường à?"

Cả hai người đều chấn động không ngút.

Cố Chi Hằng cau c.h.ặ.t mày: "Thanh Khuê, sao nàng có thể nói ra những lời độc ác như thế?"

"Cô ta cướp vị hôn phu của chị mình thì không độc ác, cô ta nằm trong lòng vị hôn phu của chị mình khóc lóc thì không độc ác?"

"Ta nói vài câu sự thật thì lại thành độc ác sao?"

Thẩm Lâm Lang ho dữ dội, đưa tay định đẩy Cố Chi Hằng ra.

Ta chẳng buồn nhìn hai kẻ giả vờ giả vịt đó nữa.

Bước vài bước lên trước, từ trên cao nhìn xuống Cố Chi Hằng.

"Muội ấy vốn dĩ đã như thế, ra tay với huynh ta chẳng ngạc nhiên chút nào."

"Chỉ là ta không ngờ, huynh lại dễ dàng c.ắ.n câu đến thế."

"Cố Chi Hằng, ta đã nhìn nhầm huynh rồi."

"Từ nay về sau, huynh không còn là vị hôn phu của ta nữa, giữa chúng ta không còn bất kỳ dính dáng gì nữa."

"Huynh nhớ lấy!"

"Là ta Thẩm Thanh Khuê, không cần huynh trước!"

Mặt Cố Chi Hằng xám xịt, hắn định đuổi theo ta, nhưng cánh tay lại bị Thẩm Lâm Lang quấn c.h.ặ.t không thể thoát ra.

Đi vòng qua hành lang, mẫu thân ruột đang đợi ta ở bức bình phong.

Trong mắt bà ta mang theo một tia xót xa, đưa cho ta một chiếc trâm ngọc: "Đây là kiểu dáng đang thịnh hành ở Kinh đô, cầm lấy mà cài!"

"Xem ra năm đó đưa con đi Giang Nam là đúng đắn."

"Bây giờ con lớn rồi, rốt cuộc cũng biết chăm sóc muội muội, nhường nhịn muội muội."

"Con là con gái thương gia, phụ thân của Cố công t.ử là Tứ phẩm Thông chính sứ ty Phó sứ, lại là cận thần của Thiên t.ử. Vốn dĩ cũng hợp với thân phận của muội muội con hơn."

"Chỉ là chờ khi hôn kỳ của hai đứa nó định xong, con vẫn nên lánh mặt, mau ch.óng trở về Giang Nam, tránh để muội muội con nhìn thấy con lại nhớ đến chuyện cũ giữa con và Cố công t.ử, khiến nó uất hận trong lòng."

Chiếc trâm đó, ta đã từng thấy ở Cửu Châu Ký.

Giá niêm yết hai lượng bạc.

Mà chiếc trâm rẻ nhất trên đầu Thẩm Lâm Lang hôm nay, giá trị cũng phải hai mươi lượng.

Đứa con gái xa cách mười năm trở về, rốt cuộc chỉ đáng giá một chiếc trâm hai lượng bạc, lại còn trong hoàn cảnh đã làm được "chuyện tốt".

Thật là nực cười.

Trước khi đi, mẹ nuôi nói với ta: "Mười năm rồi, thời gian sẽ thay đổi một con người."

"Con bây giờ lớn lên tốt đẹp thế này, vừa thông minh, vừa hào phóng, lại dũng cảm, họ và con là người thân chung một dòng m.á.u, nhất định sẽ thích con thôi."

"Thanh Khuê, con hãy cho họ và cho chính mình một cơ hội."

"Chuyến đi kinh thành này không phải để con tha thứ cho họ."

"Mà là để con trút bỏ vướng bận trong lòng, hòa giải với bản thân thời thơ ấu."

Mẹ ơi, mẹ xem này.

Thời gian không thể làm người ghét con quay lại yêu thương con đâu.

Nó chỉ làm con nhìn rõ——

Có những người, vốn dĩ không xứng đáng được con trao cho cơ hội.

Ta liếc nhìn chiếc trâm ngọc đó một cái.

Mẫu thân ruột hơi đắc ý: "Kiểu dáng này mới nổi gần đây thôi, con ở Giang Nam chắc chưa thấy bao giờ đâu nhỉ!"

Ta chỉnh lại chiếc trâm ngọc trên đầu: "Đa tạ thẩm thẩm có lòng tốt!"

"Có điều mẹ con nói, đồ trang sức của con gái không cần nhiều, nhưng nhất định phải tinh xảo."

"Loại hàng rẻ tiền như thế này, tuyệt đối không thể cài lên đầu."

"Thẩm thẩm đã thích như thế, hay là giữ lại mà cài, con thấy rất hợp với thẩm thẩm đấy."

Mặt mẫu thân ruột nóng bừng: "Con nói năng kiểu gì đấy?"

"Con ở Giang Nam bao nhiêu năm nay, bá mẫu con dạy con như thế đấy à?"

"Bảo sao Cố công t.ử lại dễ dàng thay lòng đổi dạ như vậy."

Mắng ta xong, bà ta mới ngơ ngác phản ứng lại.

"Con vừa gọi ta là gì?"

"Thẩm thẩm!"

Ta gằn từng chữ: "Thẩm thẩm tuổi tác đã cao, trí nhớ cũng kém đi rồi!"

"Người quên rồi sao, năm đó các người đã quá kế con cho mẹ con rồi."

"Mẹ con đương nhiên không sánh được với thẩm thẩm, dạy không ra đứa con gái tốt biết đi cướp vị hôn phu của chị họ."

3 - Thành Toàn Cho Kẻ Phụ Tình - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia