“Điện hạ nói đúng.”
“Vương thái y từng bảo thân thể heo vốn ấm hơn người một chút.”
“Mùa đông ôm trong lòng sưởi tay rất thích hợp.”
Ta lập tức ngẩng phắt đầu nhìn Bùi Túc.
Thì ra trong mắt chàng, ta chỉ là cái lò sưởi biết kêu sao.
Ta tức tối vùng vẫy, miệng kêu inh ỏi để phản đối.
Tiểu Lục T.ử nhăn mặt, bịt hai tai.
“Điện hạ, người bảo nó đừng kêu nữa được không?”
“Ồn quá.”
Bùi Túc lại ôm c.h.ặ.t hơn, còn véo nhẹ vành tai ta.
“Chỉ là làm nũng thôi.”
Chẳng mấy chốc, năm mới đã tới gần.
Tuyết rơi suốt một ngày, mái ngói Đông Cung phủ trắng.
Dưới hiên treo đầy đèn l.ồ.ng đỏ, màu sắc ấm áp nổi bật giữa trời đông.
Ta nằm bên cửa sổ, nhìn từng bông tuyết rơi mà ngẩn ngơ.
Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa ta sẽ hóa hình hoàn toàn.
Đến ngày đó, cũng chính là lúc phải rời Đông Cung trở về tộc quần.
Nghĩ tới đây, trong lòng ta bỗng có chút buồn.
Đối với tộc heo hương, một khi có thể hóa thành người hoàn toàn cũng có nghĩa là đã trưởng thành, đến tuổi có thể nghị hôn.
Ta lại là công chúa trong tộc.
Phụ vương rất có thể sẽ đem hôn sự của ta ra để kết giao với tộc khác.
Theo những gì ta từng nghe, người đang được cân nhắc chỉ có hai.
Một là Nhị Vương gia của tộc heo hương Ba.
Hai là Tam Hoàng t.ử của tộc heo Lục Xuyên.
Nhị Vương gia kia nổi tiếng phong lưu.
Tam Hoàng t.ử nọ lại ít nói đến mức buồn tẻ.
Ta chẳng thích ai cả.
So với việc gả cho một con heo mình không thích, những ngày ở Đông Cung rõ ràng dễ chịu hơn nhiều.
Ở đây ngày nào cũng có món ngon, phòng ngủ ấm, chăn mềm, còn có một nam t.ử tuấn tú để ngắm.
Một trong những nguyên nhân khiến ta không hề kháng cự việc bị Bùi Túc ôm tới ôm lui chính là vì chàng thật sự rất đẹp.
So với hai vị Vương gia, Hoàng t.ử kia, chàng tuấn tú hơn hẳn.
Ta khẽ thở dài.
Chỉ tiếc, Bùi Túc là người, còn ta là heo yêu.
Chúng ta vốn chẳng phải cùng một loài.
Bên ngoài tuyết rơi càng dày, bốn phía yên tĩnh đến mức khiến người ta buồn ngủ.
Ta nằm sấp bên cửa sổ, cạnh đó có bếp than cháy ấm, mí mắt dần nặng xuống.
Đang sắp ngủ thì một giọng nói mang theo ý cười vang bên tai.
“Mở mắt ra.”
Ta hé mắt.
Bùi Túc đứng ngay trước mặt.
Trong tay chàng cầm một hộp thức ăn nhỏ.
Nắp hộp còn chưa mở, hương ngọt đã len ra khiến ta lập tức tỉnh táo.
Hai mắt ta sáng lên, ngẩng đầu nhìn chàng đầy mong chờ.
Bùi Túc bật cười rồi mở hộp.
Chàng lấy một miếng bánh tạo hình hoa đào, đưa tới bên miệng ta.
Ta ăn hết trong vài miếng.
Bùi Túc dùng đầu ngón tay lau mảnh vụn nơi khóe miệng, đáy mắt đọng ý cười rất rõ.
“Đúng là tham ăn.”
Ta lập tức nhìn chàng đầy bất mãn.
Heo thích ăn vốn là chuyện bình thường.
Trong tộc ta còn có một vị biểu tỷ ham ăn hơn ta gấp mấy lần.
Trước khi hóa hình, nàng gần như cả ngày chỉ đi tìm thức ăn, bụng ăn to đến mức suýt chạm đất.
Có lần nàng còn chướng bụng đến suýt mất mạng.
Khó khăn lắm mới cứu được, vậy mà sau đó nàng vẫn không bỏ được tật háu ăn.
So với biểu tỷ, ta đã kiềm chế lắm rồi.
Nghĩ tới đó, ta hậm hực ăn sạch phần bánh trong tay Bùi Túc, chẳng chừa lại một mẩu vụn.
Chàng lại xoa đầu ta.
“Sắp sang năm mới rồi.”
“Ngươi muốn quà gì?”
Ta chớp mắt, biết rõ chàng đang hỏi một con heo không thể trả lời.
Bùi Túc dường như cũng chẳng cần ta đáp.
Chàng chỉ nhìn ta thật lâu rồi khẽ nói.
“Cũng sắp đến lúc rồi.”
Ta chẳng hiểu câu ấy có ý gì.
Thôi vậy.
Lời của con người nhiều khi khó hiểu, nghĩ nhiều chỉ đau đầu.
Những ngày trước Giao thừa, Triệu Dao Nguyệt lại tới Đông Cung tìm Bùi Túc vài lần.
Lần nào nàng cũng tới với vẻ mong chờ rồi rời đi trong ấm ức.
Ta không biết hai người nói gì, nhưng nhìn dáng vẻ nàng thất bại, trong lòng ta lại vui đến khó tả.
Lần gần nhất, Triệu Dao Nguyệt mang theo một túi thơm tự tay thêu.
Nàng dịu dàng nâng lên trước mặt Bùi Túc.
“Điện hạ, đây là thần nữ tự tay làm.”
“Người xem...”
Bùi Túc ngồi bên án, thần sắc thờ ơ.
Chàng thậm chí chẳng liếc túi thơm lấy một lần.
“Mang về đi.”
“Ta không cần.”
Mắt Triệu Dao Nguyệt lập tức đỏ lên.
Nàng nhìn theo tầm mắt Bùi Túc rồi phát hiện ta đang nằm sát cửa sổ.
Mũi ta dán lên giấy cửa sổ, đôi mắt nhỏ chớp chớp, chăm chú theo dõi từ đầu đến cuối.
Sắc mặt Triệu Dao Nguyệt càng khó coi.
Sau khi rời Đông Cung, nàng ném mạnh túi thơm xuống đất rồi giẫm liên tiếp mấy cái.
“Dựa vào cái gì?”
“Dựa vào cái gì mà ngay cả một con súc sinh cũng dám nhìn trò cười của ta?”
Chờ nàng trút hết giận, túi thơm đã bị giẫm nát đến chẳng còn hình dạng.
Triệu Dao Nguyệt vừa quay người định đi thì phía sau vang lên giọng Bùi Túc lạnh như sương.
“Họ Triệu vô cớ lăng mạ thú cưng của ta.”
“Vả miệng.”
Triệu Dao Nguyệt không thể tin nổi mà quay đầu.
Bùi Túc đang ôm ta trong lòng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn nàng.
Còn ta thì suýt cười thành tiếng.
Đáng đời.
Ai bảo ngươi mắng ta.
Triệu Dao Nguyệt này ngoài việc eo thon hơn, người gầy hơn ta, những mặt khác chưa chắc đã hơn được ta.
Tính tình lại còn nhỏ nhen đến thế.
Ta biết nàng bụng dạ hẹp hòi, nhưng đến đêm Giao thừa mới hiểu nàng còn đáng sợ hơn mình tưởng.
Cung yến hôm ấy lại đông đủ hơn trước.
Hoàng hậu nương nương chưa từ bỏ chuyện chọn Thái t.ử phi, lần này còn gọi tới năm vị quý nữ thế gia nổi danh xinh đẹp.
Bốn người đầu đều thanh mảnh duyên dáng.
Người cuối cùng có thân hình đầy đặn gần giống ta.
Nàng không hề có vẻ mặc cảm vì điều đó.
Ngược lại, nàng đứng thẳng lưng, ung dung phô bày dáng người của mình như chẳng thấy đó là điều phải che giấu.
Ta nhìn mà thán phục.
Đúng là nữ trung hào kiệt.
Có thể thản nhiên đối diện với chỗ mình không vừa ý đến mức ấy, ta tự thấy kém xa.