Đàm Hiểu Quyên bị chặn họng nhưng chẳng hề thấy xấu hổ, ngược lại vẫn tiếp tục lớn giọng: "Cái con bé này ăn nói kiểu gì vậy! Chuyện này đương nhiên phải thưa chuyện với ông bà nội cháu chứ! Bố cháu đúng là bất hiếu. Công việc ngon lành thế này sao có thể giao cho cháu được!"

Đỗ Quyên bật cười thành tiếng, mỉa mai: "Bố cháu có hiếu hay không đâu đến lượt thím út quản nhỉ? Thím mang tiếng có hiếu mà có thấy thím biếu xén ông bà nội được thứ gì đâu. Trót lưỡi đầu môi ai chẳng biết nói? Ô hay ~ Có người dẻo miệng còn chẳng thèm nói cơ, về đến làng là mặt cứ vênh lên tận trời. Chê bai người này, coi thường người nọ, thế mà còn định hắt nước bẩn bảo bố cháu bất hiếu. Cái miệng thím cứ mở ra khép lại là đặt điều phỉ báng người khác, thím cũng thú vị thật đấy."

Đỗ Quyên chẳng nể nang gì bà thím này. Cô là phận con cháu, nói vài câu có thể không sao, nhưng đụng đến bố cô thì không xong đâu!

Đã thế Đỗ Quyên bồi thêm: "Bố cháu nhường công việc cho cháu, thím là em dâu lại không đồng ý ư? Thím lấy tư cách gì mà không đồng ý? Hả? Đừng nói là thím đang nhòm ngó chức vị của bố cháu đấy nhé? Chắc không phải đâu nhỉ, không phải đâu đúng không? Thím đừng có mơ mộng viển vông. Thím út à, công việc nhà cháu, liên quan quái gì đến bà con họ hàng xa tít tắp như thím. Thím đúng là nằm mơ giữa ban ngày~~~"

Cô đưa mắt quét từ trên xuống dưới Đàm Hiểu Quyên, nhướng mày nói tiếp: "Cháu là phận vãn bối, có những lời khó nghe không tiện nói ra. Thím cứ về nhà đợi đấy, tối nay bố mẹ cháu sẽ đến nhà thím nói chuyện!"

Thời đại này, nhà nào mà chẳng có dăm ba người họ hàng tai quái?

Cô chẳng thèm đoái hoài gì đến bà thím mắc bệnh đỏ mắt cả ngày chỉ nhòm ngó đồ nhà người khác này nữa, quay đầu đạp xe đi thẳng.

Cô là bậc con cháu không tiện nói lời khó nghe, nhưng bố mẹ cô thì có thể!

Đòi lấy công việc của bố cô á? Nằm mơ đi!

Đồ mặt dày!

Thời đại này, nhà ai mà không có một hai người họ hàng tai quái thì ngại chẳng dám nhận nhà mình là gia đình đông đúc.

Đỗ Quyên đã ngán ngẩm thím út này tận cổ, nhưng chuyện của bậc bề trên chưa đến lượt cô xen vào. Bố cô chỉ cần dùng một ngón tay cũng đủ trị bà ta trăm hiệp. Đỗ Quyên thực sự không hiểu, thím út đã chịu biết bao thiệt thòi từ tay bố mẹ cô rồi, sao vẫn còn thích nhảy nhót kiếm chuyện.

Ông bà nội cô thì thiên vị gia đình chú út, nhưng lại chẳng có quyền quyết định. Gia đình bên nội cô có gen sống thọ, cụ cố của cô năm nay 81 tuổi vẫn còn sống sờ sờ, tai không điếc mắt không mờ, hiện vẫn đang nắm quyền làm chủ gia đình. À, cụ bà cũng vẫn còn minh mẫn, bằng tuổi cụ ông. Hai vợ chồng già uy phong lẫm liệt, cai quản cả gia đình không ai lọt khỏi lòng bàn tay, hệt như Tôn Ngộ Không không thoát khỏi Phật Tổ Như Lai vậy.

Ông bà nội cô và cả gia đình chú út đến giờ vẫn phải sống dưới sự sắp đặt của cụ cố. Đã ngoài 60 tuổi rồi mà trên đầu vẫn còn "núi lớn" đè nặng, nghĩ cũng khổ!

Gia đình ở quê chưa chia tay hòm chìa khóa, mỗi dịp lễ Tết cả nhà Đỗ Quyên về thăm quê là cảm thấy đầu óc ong ong, hơn bốn mươi nhân khẩu lận! Ở thành phố chỉ có gia đình bố cô là Đỗ Quốc Cường và chú út Đỗ Quốc Vĩ chuyển ra ở riêng. Nhưng tính ra thì hai người chẳng khác gì đi ở rể.

Cụ cố không thiếu cháu trai, bố cô chủ động nộp phí phụng dưỡng mỗi năm, cụ liền đồng ý cho ra riêng. Chú út cô tuy không cam lòng nhưng cụ cố lại càng không thiếu cháu, hơn nữa chú ấy cũng không phải cháu đích tôn nên có quậy phá cũng vô ích. Vậy nên cái ý nghĩ hão huyền của thím út định lợi dụng ông bà nội để chiếm công việc của nhà cô đúng là hoang đường hơn cả lợn biết leo cây. Bởi vì ông bà nội hoàn toàn không có tiếng nói, trong nhà vẫn còn một "lão đại" cao tay hơn nắm quyền.

Đỗ Quyên chẳng thèm để tâm đến bà thím đau mắt đỏ ấy, vừa về đến nhà việc đầu tiên là gọi hệ thống: "Trời giáng chính nghĩa?"

Màn hình hệ thống lập tức sáng lên. Cô háo hức nhìn vào ô số dư.

Số dư: 86.5.

Mắt Đỗ Quyên mở to hết cỡ. Hóa ra hôm nay bận rộn cả ngày, thu về được đúng... 0.5 tiền vàng?

Cô sửng sốt, khó hiểu và hoang mang. Mới hôm qua thôi, cô nhận được một phát 10.100 tiền vàng cơ mà! Hôm nay chỉ có 0.5? Chênh lệch quá lớn! Nếu ngay từ đầu chỉ là 0.5, tăng lên từ từ thì cô còn thích ứng được, đằng này rớt một mạch không phanh làm cô choáng váng. Hóa ra kiếm tiền vàng khó khăn vậy sao?

Đỗ Quyên vội vã nhìn xuống mục tin tức thời gian thực.

Tin tức thời gian thực: Tháng 7 năm 1967, hỗ trợ điều tra làm rõ sự cố mất trộm nhà họ Quý, nhận được 0.5 tiền vàng.

Đỗ Quyên nhìn chằm chằm một hồi lâu, xác nhận chỉ có đúng một dòng chữ đó. Cô gãi đầu, thở dài não nuột. Cái "hệ thống" này biết cách đả kích người khác thật.

Chương 10 - Thập Niên 60: Cảnh Sát Khu Vực Nhỏ Thích Hóng Chuyện, Yêu Công Việc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia