"Con đã hẹn với Cẩu Đản Nhi rồi, không thể cho nó leo cây được."
"Quyết định vậy nhé, Chủ nhật tuần này về."
Dù trước khi ông xuyên không đến, nguyên chủ "Đỗ Quốc Cường" là một người vô hình trong nhà, nhưng ông không hề oán trách gia đình. Ai sống ở thập niên 40 ở vùng Đông Bắc đều biết cuộc sống cơ cực đến nhường nào. Dù gia đình không ai thiên vị ông, nhưng vì cái đói nghèo chung của thời đại, ông không giống những người khác đem lòng thù hận người nhà của thân xác cũ. Vì thế ông vẫn qua lại bình thường.
"Lần này về bố sẽ dặn bà cố để dành ít lạc. Khoảng cuối tháng sau là lạc nhổ được rồi, bố sẽ đổi thêm ít lạc mới về rang ăn."
"Vâng ạ."
"Bố cũng sẽ nhờ người nhà nhặt ít hạt óc ch.ó, quả phỉ các loại."
Thời này làm gì có quà vặt, may mà ở phương Bắc những thứ này không thiếu. Đổi lấy để dành mùa đông nhâm nhi vừa ngon vừa bổ. Đỗ Quốc Cường luôn tin tưởng "ăn gì bổ nấy", nên năm nào cũng đổi hạt óc ch.ó cho Đỗ Quyên bổ não! Chẳng biết có tác dụng thật không, nhưng ông vẫn vững tin.
Đỗ Quốc Cường tiếp tục lẩm bẩm tính toán: "Không biết năm nay chia táo thế nào, nếu đổi được thì đổi một ít."
Tuy mang hộ khẩu thành phố, có tiêu chuẩn phân phối rõ ràng, nhưng nói về sự phong phú vật chất thì không bằng ở quê. Dựa vào núi thì ăn núi, người làng ít nhiều cũng kiếm được chút lộc rừng. Nhưng thu nhập cả năm chỉ đủ ăn dùng, tích cóp tiền rất khó. Nên năm nào Đỗ Quốc Cường cũng mang đồ về đổi, đôi bên cùng có lợi. Ông không bao giờ đi chợ đen, chỉ trao đổi với người trong làng, chính xác là người nhà, cho an toàn!
Ông đang tính toán xem có đổi được ít lương thực tinh không, cứ ăn bột mì thô mãi cũng xót ruột. Nhà có tiền nhưng thời này đâu phải có tiền là mua được hàng tốt, phải có tem phiếu!
Đỗ Quyên định nói gì đó thì có tiếng gõ cửa: Cộc cộc cộc!
Cô chủ động ra mở cửa: "Thím Vân ạ?"
Người đến là hàng xóm, thím Vân hỏi: "Mẹ cháu đã tan làm chưa?"
"Dạ chưa, chắc xưởng có việc. Thím tìm mẹ cháu có việc gì không, để cháu nhắn lại cho."
Thím Vân xởi lởi: "Ừ, cháu nhắn mẹ Chủ nhật này thím muốn nhờ mẹ cháu làm đầu bếp."
Đỗ Quyên ngạc nhiên: "Đầu bếp ạ? Vâng, để mẹ cháu về cháu sẽ nói. Nhà thím có chuyện gì vui ạ...?"
Thím Vân cười rạng rỡ, giọng đầy tự hào: "Anh Duy Trung nhà thím sắp xem mắt! Cô gái đó điều kiện tốt lắm, gia đình cán bộ, người lại xinh đẹp, đang làm nhân viên bán vé ở rạp chiếu phim đấy. Thím thấy tay nghề mẹ cháu ăn đứt thím nên muốn nhờ mẹ cháu nấu vài mâm cỗ, cũng là để thể hiện sự trân trọng với con gái nhà người ta. Lại thêm thím định mua cá mua thịt, tay nghề thím mà làm thì hỏng hết đồ ngon. Chắc chắn phải nhờ mẹ cháu ra tay rồi."
"Thế thì tuyệt quá! Mẹ cháu về cháu sẽ báo ngay ạ."
Thím Vân tâm trạng đang rất vui, không ngớt lời khen ngợi: "Đỗ Quyên mặc bộ đồ này trông oai phong thật đấy. Cháu mà đi xem mắt thì người xếp hàng từ khu tập thể nhà mình kéo dài tới tận trên tỉnh mất."
Đỗ Quyên bật cười trêu lại: "Thím Vân nói khiêm tốn quá, bố cháu còn bảo phải xếp hàng tới Vạn Lý Trường Thành cơ."
Thím Vân vỗ tay cái đốp: "Ôi dào, thím quên mất tính bố cháu, ha ha ha, đúng là ông ấy nói câu đó thì không trượt đi đâu được."
Rồi bà lại chép miệng: "Anh Duy Trung nhà thím thì không được như cháu, chuyện xem mắt của nó làm cả nhà thím phải dồn mười hai vạn phần tâm sức. Kiếm vợ cho nó khó lắm, nên lần này phải làm thật chu đáo, không được để xảy ra sai sót nào. À không đúng, còn thiếu một món, thím phải làm đủ 8 món cỗ cơ! Thím phải đi đổi thêm mấy quả trứng gà đây. Thôi thím đi nhé, chuyện xem mắt này không thể qua loa được!"
Thím Vân vội vàng rời đi, Đỗ Quyên quay lại nói: "Chủ nhật nhà thím ấy có người xem mắt..."
Đỗ Quốc Cường không ngập ngừng một giây: "Thế thì tuần này chúng ta không về quê nữa, để tuần sau." Ông cũng là người rất thích xem náo nhiệt.
"Con thấy được đấy!" Cả hai bố con đều là kiểu người có thể ngồi xổm hai năm chỉ để xem hóng chuyện.
Con trai thím Vân là Giang Duy Trung, năm nay 28 tuổi, cao 1m8, là sinh viên đại học hiếm hoi thời bấy giờ. Anh ta có ngoại hình khôi ngô, điều kiện gia đình lại tốt. Dù không phải con một nhưng bố và anh chị dâu đều có công việc đàng hoàng, anh chị dâu cũng đã dọn ra ở riêng nên không có gánh nặng gì. Gia đình thuộc kiểu ôn hòa, tốt bụng.
Nhưng mà, điều kiện tốt đến mấy cũng chỉ vướng mắc một điểm duy nhất!
Giang Duy Trung mọi thứ đều hoàn hảo, nhưng nghề nghiệp của anh lại khiến người ta e ngại!
Anh là bác sĩ pháp y của cơ quan cảnh sát thành phố!
Chỉ hai chữ "pháp y" thôi đã đủ nói lên tất cả.
Từ lúc tốt nghiệp đại học về cục công tác đến nay đã nhiều năm, năm nào xem mắt cũng thất bại. Đừng nói là con gái gia đình cán bộ, ngay cả con gái ở nông thôn cũng không ai chịu! Không phải họ không muốn trèo cao, mà là thật sự không chịu nổi! Anh nổi tiếng là người khó tìm vợ nhất nhì vùng.