Uông Vương thị: "Tôi sực nhớ ra trong nhà còn có chút việc, cậu xem, việc nhà tôi còn lo chưa xong đã chạy ra ngoài. Tôi phải về trước đây. Tiểu Đỗ à, bác rất muốn giúp, nhưng thật sự không rảnh tay được. Bác về trước nhé, lần sau, lần sau nhé. Lần sau bác sẽ giúp cháu."
Uông Vương thị không được mạnh miệng như thím Tôn.
Cái gì mà ông Vương, ông Trương, ông Lý, ông Trần... Sao cái tên khốn Đỗ Quốc Cường này lại biết được mấy chuyện đó? Bà ta cũng chẳng làm gì quá đáng, chỉ dỗ ngọt lấy vài đồng còm thôi. Nhưng nói ra thì thật khó nghe. Bà ta sợ Đỗ Quốc Cường khui chuyện cũ ra nên vội vàng đứng dậy: "Tôi về trước đây." Bà ta rảo bước thật nhanh, đi nhanh như bay.
Thấy Uông Vương thị bỏ đi, một bàn tay không vỗ nên tiếng, thấy Đỗ Quốc Cường lại là kẻ mặt dày trơ trẽn, thím Tôn cũng vội vàng tìm cớ: "Tôi cũng sực nhớ nhà có chút chuyện, phải về đây. Việc nhà tôi còn bận tối tăm mặt mũi, lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi mà giúp cậu."
Đỗ Quốc Cường ra vẻ tiếc nuối, nhưng giọng điệu lại vô cùng nhẹ nhõm: "Không sao, không sao, lần sau cháu lại chờ hai người nhé. Hôm nào hai người giặt đồ thì gọi cháu, chúng ta cùng giặt chung."
Bước chân thím Tôn thoắt cái đã nhanh hơn, ai thèm giặt chung với cậu cơ chứ!
Đòi tôi giặt quần áo cho cậu à?
Đừng hòng!
Đồ không biết ngượng! Đồ tồi tệ! Đồ vô liêm sỉ!
"Thím Tôn, lần sau nhớ giặt chung nhé."
Thím Tôn: "Cút xéo đi."
Đỗ Quốc Cường chép miệng tiếc rẻ: "Ý thức giác ngộ của bác Vương và thím Tôn kém quá."
Các bà thím khác nhìn nhau, thầm nghĩ ý thức giác ngộ của cậu mới là tệ nhất đấy, sao cậu có thể trơ trẽn mở miệng ra yêu cầu như vậy? Đạo đức ở đâu? Tư cách ở đâu? Thể diện ở đâu? Rốt cuộc trong đầu cậu đang chứa cái gì thế?
Bác Cừu hỏi: "Quốc Cường à, cậu thực sự cho con bé Đỗ Quyên nhà cậu thế chỗ đi làm à?"
Đỗ Quốc Cường đáp: "Chuyện này là lịch cũ của ngày xửa ngày xưa rồi, con gái tôi tuần trước đã đi làm rồi, tất nhiên là nó thế chỗ tôi đi làm rồi."
Đỗ Quốc Cường hí hửng kể tiếp: "Này, bác nói xem, trước đây mỗi ngày đều phải đi sớm về khuya bận rộn, cuối tuần và thỉnh thoảng buổi tối lại còn phải làm thêm giờ. Tôi thấy cơ thể mình sắp kiệt quệ đến nơi rồi. Giờ thì tốt rồi, con gái tôi đi làm thế chỗ, sau này tôi có thể nghỉ ngơi nhiều hơn. Tôi không phải là lười biếng đâu, mà sức khỏe của tôi thực sự không chịu nổi nữa. Chứ nếu không thì việc gì tôi phải nhường lại công việc cho nó sớm thế, cứ để nó ở nhà đợi phân công việc làm có phải hơn không. Dù sao nhà tôi nó là con một nên cũng không phải bị điều đi nông thôn. Nhưng con gái tôi thương tôi, nó tình nguyện đi làm thế chỗ. Giờ tôi làm cha, ở nhà tẩm bổ, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Các bác nói xem, đẻ con ra, bất kể là con trai hay con gái, thông minh hay không thì sự hiếu thảo mới là quan trọng nhất. Con gái tôi là đứa hiếu thảo nhất trần đời, không ai hiếu thuận bằng nó. Không chỉ hiếu thuận, nó còn xinh đẹp, thông minh, tháo vát, đáng yêu và xuất sắc nữa. Bác xem, con gái tôi thật tuyệt vời! Nó thừa hưởng tất cả những điểm tốt của tôi và mẹ nó. Gia đình tôi thật sự quá may mắn. Mọi người có ghen tị cũng chẳng được gì đâu."
Ai ghen tị cơ?
Ai thèm ghen tị với nhà cậu chứ?
Cậu đừng tự tưởng tượng ra như thế có được không?
"Nhắc đến chuyện này thì tôi, Đỗ Quốc Cường, đúng là có số sướng. Hồi trẻ may mắn gặp được cấp trên tốt, cho tôi gia nhập lực lượng công an, cống hiến vì xã hội; lại còn cưới được một người vợ hiền. Vợ tôi thông minh, đảm đang, chu đáo, hết lòng vì gia đình, lại vô cùng nghĩa hiệp, lúc nào cũng bảo vệ tôi. Tôi thực sự cảm động muốn khóc luôn... Vợ tôi tốt quá, tôi tài đức gì mà lại được diễm phúc này chứ! Lại còn có ông anh vợ tuyệt vời nữa. Ai mà dám gây khó dễ cho tôi, anh vợ tôi lập tức dạy cho kẻ đó bài học nhớ đời. Các bác không hiểu được cảm giác an toàn ấy đâu! Bây giờ anh ấy ban ngày đi làm, tối về vẫn nấu nướng. Tôi bảo để tôi nấu cho vì đằng nào tôi cũng nghỉ ở nhà, thế mà anh ấy nhất quyết không chịu. Bác nói xem, sao tôi lại may mắn đến thế chứ? Thời trẻ thì số đỏ, lúc đến tuổi trung niên, con gái tôi lại xót bố nên đi làm thay tôi. Cả gia đình bốn người thì có tới ba người nuôi tôi. Mọi người làm gì có được vận may như tôi! Các bác ở nhà làm việc nhà, chăm con, phụng dưỡng người già mà lòng vẫn bất an, nơm nớp lo sợ đúng không? Tôi thì khác, gia đình tôi dành cho tôi sự quan tâm vô bờ bến. Cũng tại tôi dễ mến, có đúng không? Thật ra tôi biết mọi người trong khu tập thể này ai cũng quý tôi, nhưng các bác đừng hiểu nhầm nhé, chẳng liên quan gì đến tình cảm nam nữ đâu, chỉ đơn thuần là do tôi rất đáng yêu..."