Vương Nhất Thành và Vương Nhất Sơn khiêng Cố Lẫm xuống núi, hai người đều khổ sở vô cùng. Bọn họ đúng là xui xẻo quá mà.
Giả ma dọa người, không ngờ lại còn phải dọn dẹp tàn cuộc.
Đúng là những con người bi t.h.ả.m.
Cũng may hai người đều là người bản địa, rất quen thuộc đường núi. Hai người khiêng người một mạch xuống núi, cũng không gặp thêm ai nữa. Còn Vu Chiêu Đệ, đã sớm chạy mất hút như thỏ rồi. Tuy nhiên bọn họ cũng sợ trên đường gặp phải Vu Chiêu Đệ, cho nên không đi con đường mọi người thường đi, mà lại chọn đi đường mòn.
Khó đi thì khó đi thật, nhưng cũng không làm khó được bọn họ.
Hai người khiêng người một mạch xuống núi, Vương Nhất Thành chỉ hướng đi, Vương Nhất Sơn hơi mờ mịt, nhưng vẫn đi theo em trai khiêng người đến tận cửa nhà họ Vu. Lúc này trong thôn chẳng còn mấy nhà sáng đèn nữa.
Về cơ bản đón giao thừa qua mười hai giờ, mọi người cũng đều đi ngủ cả rồi.
Vương Nhất Thành đặt Cố Lẫm trước cửa nhà họ Vu, giật dải vải trên mắt Cố Lẫm xuống, gã chẳng có chút phản ứng nào. Vương Nhất Thành lại lấy áo bông của Vu Chiêu Đệ, cùng với đèn pin của Vu Chiêu Đệ đặt lên người Cố Lẫm, bật đèn pin lên. Thùng thùng thùng gõ cửa.
Trong đêm đen, tiếng gõ cửa vang lên đặc biệt ch.ói tai.
Vương Nhất Thành gõ ầm ầm, cứ như đập cửa vậy.
Hắn lại gõ thêm vài cái, kéo anh trai bỏ chạy.
Lúc này trong nhà họ Vu truyền đến tiếng động:"Ai đấy?"
Cũng không có ai đáp lời, Vu đại mụ vẫn ra mở cửa. Bà ta c.h.ử.i rủa ỏm tỏi:"Ai đấy, năm mới năm me... Á!"
Bà ta hét lên một tiếng ch.ói tai, nháy mắt làm kinh động đến mấy nhà xung quanh!
Vu đại mụ:"Á á á! Ai đây!"
Bà ta hét lên như vậy, Vu Chiêu Đệ cũng chạy ra, nhưng vẻ mặt cô ta có chút hoảng loạn. Cô ta cắm đầu chạy một mạch về nhà, vừa về đến nhà chưa được bao lâu, đang run rẩy rúc trong chăn, đang suy nghĩ xem nên làm thế nào, có nên quay lại cứu anh Cố hay không, thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Chuyện trong nhà cô ta vốn không quan tâm, nhưng mẹ cô ta hét lên như vậy, Vu Chiêu Đệ lại lao ra rất nhanh.
"Á, anh Cố!"
Đèn pin vẫn đang bật, cô ta liếc mắt một cái đã nhìn thấy người đang nằm là Cố Lẫm.
Vu đại mụ:"Chiêu Đệ, đây là quần áo của mày à?"
Trọng điểm chú ý của Vu đại mụ, lúc nào cũng khác người.
Thứ đắp trên người Cố Lẫm, chính là quần áo của Vu Chiêu Đệ mà.
Vu Chiêu Đệ sốt ruột:"Mau, mau đỡ người vào nhà, anh Cố, anh Cố anh sao rồi? Mau đỡ người vào trong."
Cô ta khóc nấc lên:"Xin lỗi, xin lỗi đều tại em không tốt, là em không lo cho anh..."
Cô ta làm sao biết được Cố Lẫm là bị người ta khiêng xuống núi, còn tưởng gã cũng chạy xuống núi, chạy đến trước cửa nhà cô ta mới ngất xỉu.
"Anh Cố!"
Tiếng khóc của Vu Chiêu Đệ vang vọng thấu trời, trong đêm tối lại càng rõ ràng. Vương Nhất Thành lúc này mới yên tâm, kéo anh trai về nhà. Sở dĩ hắn đưa người tới đây chủ yếu là nhất cử lưỡng tiện. Một là tiện thể xem Vu Chiêu Đệ đã về đến nhà chưa, nhỡ đâu trên đường lại xảy ra chuyện gì, không được thì bọn họ vẫn phải quay lại tìm một chuyến. Dù sao thì, người giả ma là bọn họ.
Mặt khác cũng là để đề phòng Cố Lẫm đang tỉnh táo. Nếu bọn họ khiêng Cố Lẫm về đặt trước cửa nhà gã rồi tự đi về, chẳng phải gã sẽ biết hết mọi chuyện sao?
Điểm này, Vương Nhất Thành vẫn rất cẩn thận.
Hắn xác nhận Vu Chiêu Đệ đã an toàn về nhà, cũng biết Vu Chiêu Đệ sẽ không bỏ mặc Cố Lẫm, lập tức kéo anh cả rời đi.
Nói thật, Vương Nhất Sơn từ đầu đến cuối đều không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh biết Tiểu Ngũ T.ử làm như vậy chắc chắn không sai. Mấy anh em bọn họ, Tiểu Ngũ T.ử coi như là người có đầu óc lanh lợi nhất. Nếu không phải hồi thi cấp ba bị tiêu chảy, đảm bảo đã là học sinh cấp ba rồi; nếu không phải hủy bỏ kỳ thi đại học, em năm của anh nhất định có thể trở thành sinh viên đại học.
Anh em nhà họ Vương rất nhanh đã về đến nhà. Còn chưa bước vào sân, đã nghe thấy nhà bên cạnh ồn ào nhốn nháo. Xem ra là người nhà họ Cố từ bệnh viện về rồi, không thấy Cố Lẫm đâu. Mọi người đang lải nhải cãi cọ, tranh luận xem có nên ra ngoài tìm người hay không.
Vương Nhất Thành kéo anh cả rón rén về nhà. Nhà bọn họ đã tắt đèn rồi, nhưng Vương Nhất Thành biết, bọn họ chưa về thì bà mẹ già chắc chắn chưa ngủ. Không thắp đèn dầu là để tiết kiệm tiền. Vương Nhất Thành trực tiếp đẩy cửa, quả nhiên, cửa không cài then.
Điền Xảo Hoa:"Thằng cả thằng năm đấy à?"
Vương Nhất Thành:"Là con đây."
Hắn vừa bước vào cửa, đã nhìn thấy ba người, sáu con mắt, mắt to trừng mắt nhỏ.
Vương Nhất Thành:"Đệt mợ!"
Hắn vuốt n.g.ự.c nói:"Anh hai anh ba cũng chưa ngủ à, ba người các người cứ thế ngồi nói chuyện trong bóng tối sao? Cũng phải thắp cái đèn dầu lên chứ, năm mới năm me sao lại còn tiết kiệm thế."
Điền Xảo Hoa:"Năm mới sao lại không tiết kiệm? Thế nào, qua năm mới là không cần sống nữa à? Đều sống như mày, thì của cải trong nhà sớm đã phá sạch rồi."
Bà vẫn cực kỳ chướng mắt với lối sống của cậu con trai út.
Nhưng mà, mắt bà rất tinh:"Trên người mày là cái gì đấy?"
Vương Nhất Thành lúc này cũng nghiêm túc lại, nói:"Anh hai anh thắp đèn dầu lên đi, anh cả anh đóng c.h.ặ.t cửa vào."
Có lẽ là Vương Nhất Thành rất ít khi nghiêm túc như vậy, cho nên Điền Xảo Hoa lập tức biết là có chuyện, lập tức nói:"Nhanh lên."
Vương Nhất Thành đặt cái bọc xuống, đèn dầu vừa thắp sáng, Điền Xảo Hoa nháy mắt kinh ngạc:"Đây là..."
Sắc mặt bà trở nên khó coi, vội vàng mở ra. Vừa mở ra đã nhìn thấy một tấm da hổ được gấp gọn gàng vuông vức đặt bên trong. Người nhà họ Vương đều hít vào một ngụm khí lạnh.
"Cái, cái này..." Vương Nhất Hải và Vương Nhất Lâm đều kinh ngạc không thôi, lắp bắp nói không nên lời. Ngược lại Điền Xảo Hoa lập tức hỏi:"Tìm thấy ở đâu?"
Vương Nhất Thành:"Chôn ở bãi tha ma. Con cũng không ngờ, hôm nay con với anh cả đốt vàng mã xong đi xuống núi thì nhìn thấy Cố Lẫm và Vu Chiêu Đệ... Đêm ba mươi Tết đi đào mộ, con không tin chuyện của bọn họ là chuyện quang minh chính đại gì. Nhìn kỹ lại quả nhiên trên mặt đất còn có một cái rương, thế là con với anh cả hai người liền đội cỏ khô lên đầu giả thần giả quỷ... Sau đó Vu Chiêu Đệ sợ quá bỏ chạy, lúc chạy còn đẩy Cố Lẫm đập đầu ngất xỉu."
Vương Nhất Hải đ.ấ.m tường:"Mẹ kiếp, hóa ra hai đứa nó là kẻ trộm!"