Bảo Nha biết, số tiền này, ba sẽ không lấy.

Nhưng Bảo Nha mặc dù có tiền mừng tuổi, nhưng chẳng bao lâu sẽ tiêu sạch sành sanh.

Tiền là đồ tốt, nhưng lại không chịu được tiêu xài nha.

Cô bé lẩm bẩm cất tiền đi, lúc này mới nhảy nhót tung tăng chạy ra.

Tam Nha vẫy tay, gọi Bảo Nha:"Mau lại đây."

Bảo Nha sáp lại gần, Tam Nha nói:"Đủ người rồi, chúng ta cùng nhau ra ngoài chúc Tết."

"Vâng!"

Bọn trẻ con đều rất vui vẻ. Mặc kệ người lớn thế nào, trẻ con luôn rất thích đón năm mới. Mọi người cùng nhau nắm tay ra khỏi cửa, ra ngoài chúc Tết, là có thể nhận được kẹo rồi. Nhà đầu tiên mọi người đến, chính là nhà ông cậu Điền Kiến Quốc.

Bảo Nha nổi bật giữa một đám trẻ con. Đám trẻ đồng thanh chúc Tết, Điền Kiến Quốc vui vẻ vô cùng, nói:"Năm mới vui vẻ, mọi người đều năm mới vui vẻ, các cháu phải lớn lên khỏe mạnh nhé."

Ông xoa đầu bọn trẻ, nói:"Lại đây, ông cậu cho các cháu lì xì."

So với nhà người khác là cho kẹo, Điền Kiến Quốc sẽ cho bọn chúng lì xì. Mỗi đứa đều có một cái. Bảo Nha mềm mại ngẩng đầu, giọng lanh lảnh nói:"Cháu cảm ơn ông cậu."

Những đứa trẻ khác cũng lập tức ríu rít lên. Điền Kiến Quốc cười ha hả:"Miệng ngọt thật, đi chơi đi."

"Vâng~"

Lại chia cho mỗi đứa một viên kẹo. Bảo Nha trực tiếp bỏ vào miệng, những đứa trẻ khác cũng vậy. Mọi người nắm tay nhau đi ra.

"Bảo Nha."

Bảo Nha nghe thấy có người gọi mình, quay đầu lại nhìn, thì thấy là cháu gái của ông cậu, Điền Tiểu Đường.

Điền Tiểu Đường là con gái thứ hai của Điền Thiếu An. Nhà ông ta đừng thấy ở trên thành phố, nhưng cũng không phải nói cuộc sống trôi qua thoải mái vô cùng. Điền Thiếu An có công việc, vợ ông ta thì không. Mỗi năm ngược lại có thể làm nửa năm công nhân thời vụ, nhưng trong nhà có tới bốn đứa con cơ.

Đứa lớn đứa út là con trai, đứa thứ hai đứa thứ ba là con gái.

Điền Tiểu Đường là con gái thứ hai, năm nay chín tuổi, lớn hơn Bảo Nha hai tuổi.

Bảo Nha năm nay cũng là đứa trẻ bảy tuổi rồi!

Điền Tiểu Đường nhìn quần áo của Bảo Nha, mím môi nói:"Quần áo của em đẹp thật đấy."

Bé gái quan tâm nhất chính là cái này rồi.

Bảo Nha nhếch khóe miệng, nói:"Đây là bác gái mua cho em đấy."

Điền Tiểu Đường chằm chằm nhìn Bảo Nha, đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới. Bảo Nha từ trên xuống dưới đều là đồ mới, hoa cài đầu, quần áo còn có cả giày da nhỏ, mặc còn đẹp hơn cả người thành phố bọn họ. Cô bé đều không có, một con nhóc nông thôn sao có thể có được.

Trong lòng Điền Tiểu Đường có chút không cân bằng, nói:"Bác gái em không lo cho con cái của mình sao? Tại sao lại mua cho em?"

Bảo Nha nhướng mày, nói:"Bởi vì bác gái thích em nha."

Ác ý của Điền Tiểu Đường quá rõ ràng, giọng điệu nói chuyện rất giống Ngũ Nha, Bảo Nha không thích.

Cô bé quay đầu lại, nói:"Em muốn đến nhà chú Hầu chúc Tết, mọi người có đi không?"

Thiệu Dũng:"Em đi em đi!"

Bọn trẻ con nhảy nhót tung tăng ra khỏi cửa. Mọi người muốn đến những nhà khác nhau, cho nên rất nhanh đã đường ai nấy đi. Bảo Nha và Thiệu Dũng đi cùng nhau, hai người đi thẳng đến nhà họ Hầu. Vừa đến cửa đã gặp Hầu ca nhi. Cậu bé năm nay không mặc quần áo mới, phần lớn trẻ con trong thôn đều không mặc quần áo mới. Nhưng bản thân cậu bé ngược lại không để ý. Vừa nhìn thấy Bảo Nha đến, lập tức hiến bảo:"Bảo Nha cậu xem, tớ có nhiều kẹo thế này, lại đây, cho cậu một viên."

Bảo Nha:"Cảm ơn Hầu ca."

Cô bé nói:"Tớ cũng có nha~"

Trong túi cô bé cũng nhét kẹo ngon, nói:"Chỗ tớ có kẹo đậu phộng giòn, cho các cậu mỗi người một viên."

Thiệu Dũng:"Á~ Cái này em chưa thấy bao giờ."

Bảo Nha:"Cái này cũng là bác gái gửi cho tớ đấy."

Trước Tết, ba cô bé nhận được mấy bưu kiện liền. Bảo Nha đều biết cả, ba có chuyện gì sẽ không giấu giếm Bảo Nha.

Ba đứa trẻ xúm lại với nhau, Thiệu Dũng:"Để em xem ông cậu cho bao nhiêu tiền."

Bảo Nha cũng mở lì xì ra, nói:"Cậu xem, ông cậu mừng hai xu."

Thiệu Dũng vui vẻ:"Phát tài rồi phát tài rồi."

Nhưng rất nhanh, Thiệu Dũng đã ỉu xìu nói:"Mẹ em chắc chắn sẽ đòi lại cho xem."

Nhắc đến chuyện này thì Bảo Nha rất đắc ý rồi, bởi vì ba cô bé sẽ không đòi. Bảo Nha cười hớn hở, vui vẻ nói:"Tớ giỏi hơn cậu nha."

Thiệu Dũng gật đầu:"Chú út là tốt nhất."

Cậu bé lẩm bẩm:"Nếu chúng ta có thể tiêu hết thì tốt biết mấy."

Nếu cậu bé tiêu hết, số tiền này chính là của cậu bé rồi.

Bảo Nha:"Đừng nghĩ nữa, không được đâu."

Thôn bọn họ lại không có điểm đại lý, thì chắc chắn không có gì để mua rồi.

Thiệu Dũng:"Cũng đúng."

"Đi đi đi, đi chúc Tết."

Ba đứa trẻ cùng nhau chạy vào nhà. Bởi vì năm nay có khoản nợ, nhà họ Hầu năm nay gần như không mua sắm gì, chỉ mua chút kẹo cho bọn trẻ con ngọt miệng. Trẻ con sẽ không nhìn xem có tiền hay không có tiền, có kẹo chính là tốt nhất.

Bảo Nha chạy bình bịch, bên cạnh là Hầu ca nhi và Thiệu Dũng. Ba đứa trẻ chúc Tết xong, lại chạy sang nhà khác. Còn chưa chạy được bao xa, đã thấy Vu đại mụ hầm hầm tức giận đi tới. Bảo Nha lanh lảnh:"Năm mới vui vẻ."

Vu đại mụ miễn cưỡng nặn ra nụ cười, nói:"Ngoan thật."

Móc túi, sạch hơn cả mặt, vội vàng nói:"Đến nhà bà Vu, cho các cháu kẹo ăn."

Mấy đứa trẻ nhảy nhót tung tăng đi theo. Đón năm mới là như vậy, pháo nổ và kẹo là không thể thiếu. Cho dù có keo kiệt, cũng phải giữ lại một chút thể diện. Vu đại mụ dẫn mấy đứa trẻ về, chia cho mỗi đứa một viên kẹo.

Người còn chưa đi đã bị cháu trai của Vu đại mụ là Vu Bảo cản lại. Vu Bảo tò mò hỏi:"Thím ba của cậu rơi xuống nhà xí à?"

Bảo Nha gật đầu, vội vàng nói:"Ừm!"

Cô bé nhớ lại tình hình lúc đó, làm động tác nôn khan một tiếng, nói:"Bùm một tiếng, náo nhiệt lắm."

Vu Bảo hâm mộ nhìn Bảo Nha và Thiệu Dũng, nói:"Sao nhà tớ không có chuyện tốt này nhỉ."

Bảo Nha:"..."

Chuyện tốt sao?

Cô bé nói:"Còn có chuyện thú vị hơn nữa cơ, chính là nhà bên cạnh nhà tớ, Nhị Lư T.ử nhà bên cạnh đã nổ tung cái... ư ư ư."

Cô bé bị bịt miệng lại, là Thiệu Dũng bịt. Thiệu Dũng rất nghiêm túc:"Con gái không được nói cái này, để tớ nói!"

Cậu bé hào hứng bừng bừng:"Tớ kể cho các cậu nghe nhé, Nhị Lư T.ử vì muốn chứng minh pháo của cậu ta nổ to nhất, đã nổ tung đũng quần của chú ba cậu ta."

"Á!"

Vu Bảo chấn động rồi.

Cậu bé lập tức kinh ngạc thốt lên:"Thế này cũng quá lợi hại rồi đúng không?"

"Như thế rất dễ bị ăn đòn đấy."