Mùa đông năm nay cảm giác lạnh đặc biệt, ngay cả tuyết cũng rơi sớm hơn mọi năm nửa tháng. Hơn nữa vừa xong một trận tuyết, chưa được mấy ngày trận tiếp theo đã lại tới.
Cũng chính sau đợt tuyết thứ hai Trương Tú Hòa đột nhiên ngã bệnh.
Ban đầu cô chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc khó chịu ngay sau đó liền lên cơn sốt. Thế mà cô còn ngồi đó tự thấy may mắn, may là việc ở trại heo đã xong xuôi, heo nộp kho đã nộp, thịt heo chia các hộ cũng đã chia, bằng không cô còn phải phát sầu vì mấy chuyện đó.
Cảm mạo vặt thôi mà, Trương Tú Hòa thật sự không coi là chuyện to tát. Tống Vệ Quốc cũng chẳng để trong lòng, ngược lại bà Triệu Hồng Anh túm được cơ hội mắng Tống Vệ Quốc một trận té tát:
“Ngày thường thấy mày ở trong đội quản chuyện này lo chuyện kia cũng bận rộn lắm, sao vợ mình ốm cũng không thấy mày để trong lòng hả? Tao thấy nó gả cho mày đúng là xui xẻo, sinh đẻ bao nhiêu đứa con bận rộn trong ngoài, thế mà còn chẳng được một câu t.ử tế, mày nói xem mày có tác dụng gì hả?!”
Tống Vệ Quốc bị mắng đến choáng váng đầu óc, hoàn toàn không hiểu mẹ mình lại bị làm sao. Anh ta đương nhiên đau lòng vợ, vấn đề là chỉ bị cảm nhẹ thôi, ở nhà nghỉ ngơi một chút là được, anh ta có thể làm gì chứ? Đáng tiếc, nhát gan như Tống Vệ Quốc hoàn toàn không dám cãi lại mẹ mà chỉ có thể gật đầu lia lịa như giã tỏi:
“Dạ phải, dạ phải, mẹ nói đúng.”
“Chỉ biết khua môi múa mép thì có ích gì? Vợ mày bị bệnh, mày không biết đường đi trạm y tế lấy ít t.h.u.ố.c sao? Đồ óc heo!”
“Vâng vâng, con đi ngay đây.”
Tống Vệ Quốc không dám ho he gì nữa, vội vàng chuồn lẹ, trong lòng còn thầm thắc mắc, trước kia sao không nhận ra mẹ mình lại quan tâm con dâu thế nhỉ?
Thực ra bà Triệu cũng chẳng phải quan tâm Trương Tú Hòa đến mức đó. Bà cũng biết rõ cảm mạo chỉ là bệnh vặt, ở nông thôn trừ khi bệnh liệt giường không dậy nổi, nếu không rất ít khi chạy đi trạm y tế. Nhưng ngặt nỗi trong nhà có một đám giặc con. Xú Đản quá bám Trương Tú Hòa mà Hỉ Bảo và Mao Đầu lại suốt ngày dính lấy Xú Đản, cứ đứa này lây đứa kia thì chuyện nhỏ cũng thành chuyện lớn.
Lời này bà Triệu không nói ra, dù sao thằng con trai ngốc nghếch cũng đã chạy đi lấy t.h.u.ố.c. Bà chỉ chằm chằm nhìn Hỉ Bảo và mấy đứa nhỏ, nghiêm cấm chúng lại gần Trương Tú Hòa.
Hỉ Bảo nhìn bà nội với ánh mắt cầu khẩn còn vẻ mặt của Xú Đản trông càng đáng thương hơn, cậu bé sắp khóc đến nơi rồi:
“Bà ơi, mẹ sao thế ạ?”
“Không sao đâu, chờ ba con cầm t.h.u.ố.c về là mẹ khỏi thôi.”
Bà Triệu thuận miệng đáp một câu. Chính bà cũng không để ý rằng, từ lúc nào không hay, bà đã coi Hỉ Bảo và Xú Đản như con của Tống Vệ Quốc.
Mấu chốt là bọn trẻ cũng không phát hiện ra điều đó. Hỉ Bảo buột miệng nói:
“Sao ba còn chưa về nhỉ? Sao ba chạy còn chậm hơn cả Xú Đản thế?”
Xú Đản gật đầu phụ họa:
“Đúng đấy! Còn chẳng bằng bảo em đi lấy t.h.u.ố.c cho mẹ.”
“Các con không phải sắp thi à? Mau đi ôn bài đi.”
Bà Triệu lười giải thích nhiều, dỗ dành hai đứa đi về phía nhà chính. Ở đằng kia, cả một đám trẻ con đang chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ sắp tới.
Năm nay mùa đông lạnh sớm. Như năm ngoái Hỉ Bảo nhớ rõ là đến tận ngày thi cuối kỳ mới có trận tuyết đầu mùa, hơn nữa còn rất nhỏ, bông tuyết bay lất phất nửa ngày trời cũng không đọng lại được trên mặt đất. Tuy nhiên cô bé vẫn ngoan ngoãn nghe lời bà, kéo tay Xú Đản đi về phía nhà chính.
Trong nhà chính có đốt chậu than, khi Hỉ Bảo đẩy cửa bước vào liền cảm thấy một luồng hơi nóng ập vào mặt, cô bé vội đẩy Xú Đản vào trong, sau đó mình cũng lách vào thuận tay đóng cửa lại.
Động tĩnh của hai đứa nhỏ tự nhiên thu hút sự chú ý của những người khác trong phòng. Tuy nhiên, mấy đứa Xuân Lệ đang chăm chú làm bài chỉ ngước mắt lên nhìn rồi lại tiếp tục cúi đầu dùi mài kinh sử. Ngay cả Tống Cường và Tống Vĩ cũng mặt mày đau khổ mà học, hai đứa này năm nay đã là học sinh lớp 9 (cuối cấp 2), bà Triệu sớm đã dỗ dành bọn nó rằng nếu thành tích tốt thì có thể lên cấp 3, sẽ nuôi cho đi học trên huyện nhưng nhỡ mà thi không tốt thì sao……
Bà Triệu không nói hậu quả sẽ thế nào nhưng dựa vào uy tín xưa nay của bà trong nhà, Tống Cường và Tống Vĩ không dám không chăm chỉ. Dù trong lòng bọn nó biết rõ, có chăm chỉ cũng chưa chắc đã thi đậu nhưng vẫn không dám vuốt râu hùm.
Người duy nhất ở đây thảnh thơi vô cùng có lẽ chính là Mao Đầu. Mặc dù mới học lớp 2 nhưng thực tế cậu nhóc đã sớm mượn sách giáo khoa của Xuân Lệ, học thuộc lòng bài khóa của cả 6 năm tiểu học tiện thể còn làm hết sách bài tập luyện tập một lượt. Việc này làm Xuân Lệ tức điên liên tục tự hỏi rốt cuộc có phải cùng một ba mẹ sinh ra hay không.
Lúc này, Mao Đầu chẳng thèm ngó ngàng đến sách của mình, trên tay cậu nhóc là sách bài tập của Tống Cường, vừa xem vừa nhíu mày.
Hỉ Bảo kéo Xú Đản cẩn thận tìm một góc ngồi xuống, cô bé cảm giác anh Mao Đầu có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Xú Đản vẫn còn rưng rưng nước mắt, cậu bé muốn mẹ nhưng mẹ ở trong buồng, bà nội chặn cửa không cho vào. Tuy không hiểu rõ nguyên nhân nhưng cậu bé không vui chút nào, tủi thân cứ quệt nước mắt mãi.
Chưa đợi Hỉ Bảo kịp an ủi em, Mao Đầu quả nhiên bùng nổ.
Vứt quyển bài tập trên tay xuống kêu cái bộp, Mao Đầu hùng hổ mắng anh ruột mình. Cậu nhóc không phải chỉ tóm được một bài để nói mà là từ đầu đến cuối, lôi hết tất cả những bài Tống Cường làm sai trong học kỳ này ra kể tội một lượt. Chỗ nào sai lặp lại nhiều lần thì Tống Cường bị mắng cho vuốt mặt không kịp.
Tống Cường rụt cổ vẻ mặt đầy ai oán, Tống Vĩ bên cạnh cũng co lại thành một đống, rốt cuộc thành tích hai ông tướng này xưa nay đều kẻ tám lạng người nửa cân. Chỉ có Xuân Lệ vừa làm bài vừa thi thoảng trộm liếc một cái, vẻ mặt hả hê giấu cũng không giấu được.
Xú Đản xem đến ngẩn người.
Ai bảo trí nhớ cậu bé không tốt cơ chứ? Dù cảnh này dạo gần đây thường xuyên diễn ra nhưng với cái trí nhớ cá vàng của Xú Đản thì lần nào xem cũng như mới. Không chỉ xem kịch, thỉnh thoảng cậu bé còn bình luận vài câu. Có điều lần nào bình luận cũng na ná nhau, không phải khen anh Mao Đầu lợi hại thì là anh Mao Đầu rất lợi hại hoặc là đặc biệt lợi hại. Nói đi nói lại không chán, Hỉ Bảo nghe đến mòn cả tai.
Nhưng lần này Xú Đản thế mà lại đổi văn mẫu.
“Chị! Chị nhìn anh Mao Đầu xem……” Xú Đản há to miệng, vẻ mặt khiếp sợ cộng thêm không dám tin, “Giống bà nội không? Anh Cường giống ba!”
Ý là cái dáng vẻ Mao Đầu mắng Tống Cường cực kỳ giống bà Triệu mắng con trai?
Là nhân chứng của màn mắng mỏ ban nãy, Hỉ Bảo cảm thấy hơi chột dạ, cô bé vội kéo Xú Đản:
“Bé mồm thôi, các anh nghe thấy bây giờ.”
“Anh Mao Đầu giỏi nhất, giống hệt bà nội!” Xú Đản chẳng sợ bị trả thù, cứ như hoàn toàn không nghe thấy lời nhắc của Hỉ Bảo lớn tiếng hô lên tiếng lòng mình, “Anh Cường giống ba, giống…… Mẹ đâu rồi?”
Hỉ Bảo bất lực vỗ trán, xong rồi, em trai lại nhớ tới mẹ. Dù đến giờ cô bé vẫn không rõ đầu óc Xú Đản rốt cuộc cấu tạo thế nào nhưng ngày nào cũng ở cùng nhau nên ít nhiều cô bé cũng hiểu em trai. Ví dụ như bất kể chuyện gì xảy ra, cũng bất kể các sự việc có liên quan đến nhau hay không, đến miệng Xú Đản cuối cùng đều sẽ biến thành……
“Mẹ đâu? Em muốn mẹ!”
Mẹ thì không gọi ra được nhưng không bao lâu sau ba đã về.
Tống Vệ Quốc đầu dính đầy bông tuyết, dậm chân chạy từ bên ngoài vào đứng dưới mái hiên nói chuyện với bà Triệu đang ở trong bếp.
“Thuốc lấy về rồi đây, một ngày uống ba lần, mỗi lần một viên.” Tống Vệ Quốc móc gói t.h.u.ố.c nhỏ trong túi ra lại nói thêm, “Bác sĩ còn dặn phải uống nhiều nước ấm thì bệnh mới mau khỏi.”
“Vậy sao mày còn chưa đi vào? Nói với tao làm gì?” Bà Triệu mở cửa bếp dúi luôn cái phích nước vào lòng Tống Vệ Quốc, “Cầm đi! Không đủ thì đun tiếp!”
Tống Vệ Quốc thầm nghĩ, không phải phải báo cáo với mẹ một tiếng trước sao? Không thì tí nữa lại bị mắng…… Vươn tay đón lấy cái phích nước, vật phẩm anh ta được lãnh đạo khen thưởng lúc trước mới mang về nhà, anh ta vội vàng ôm lấy xoay người đi vào phòng.
Phía nhà chính, Xú Đản nhân lúc Hỉ Bảo không chú ý nhảy xuống ghế chạy tót ra ngoài. Hỉ Bảo vội vàng đuổi theo còn không quên quay lại nói với Mao Đầu:
“Anh ơi anh ôn tập cho anh cả đi, Xú Đản có em trông rồi, vả lại nó cũng không chạy ra ngoài đâu.”
Mao Đầu lẳng lặng gật đầu, cậu nhóc đã đại khái đoán được một phần chân tướng. Ví dụ như Xú Đản ở trường thì nắm bắt mọi cơ hội để chạy ra ngoài nhưng hễ ở nhà thì cơ bản chỉ chui tọt về phòng mình.
Nghĩ đến đây cậu nhóc lại nhìn câu tiếp theo, kết quả vừa ngẩng đầu lên đã thấy mắt Tống Cường đang liếc ra ngoài cửa sổ. Tức khí xung thiên, cậu cuộn quyển bài tập lại gõ vào đầu Tống Cường:
“Nhìn cái gì mà nhìn! Xem câu tiếp theo!”
Tống Cường: “…………” Đầu không đau nhưng đau lòng quá.
Bên kia Hỉ Bảo chạy theo Xú Đản ra sân. Quả nhiên, Xú Đản vèo một cái đã chui tọt vào phòng mình. Hỉ Bảo cũng vội vàng theo sau. Ngược lại Tống Vệ Quốc đang ôm phích nước lại chậm một bước. Anh ta không chỉ chậm còn cố tình dừng lại quay đầu nhìn về phía nhà bếp, xác định mẹ mình không để ý mới thở phào nhẹ nhõm, nhanh chân vào nhà đóng cửa phòng lại.
Trong phòng Xú Đản đang bám lấy mép giường, hai mắt sáng rực nhìn Trương Tú Hòa. Hỉ Bảo chậm chân hơn một chút, có ý định lôi em đi nhưng cuối cùng tuyên bố thất bại.
Chờ Hỉ Bảo phát hiện Tống Vệ Quốc vào phòng, cô bé lập tức nhớ lại cuộc đối thoại vừa nghe được ở nhà chính liền dậm chân ngắn chạy ra ngoài, một lát sau ôm một cái ca tráng men vào:
“Mẹ, ca này cho mẹ, mẹ phải uống nhiều nước ấm thì bệnh mới mau khỏi.”
Trương Tú Hòa nghe thấy lạ:
“Uống nước mà cũng chữa được bệnh á?”