Hỉ Bảo nắm tay ba nuôi, tuy mới nhận ba hôm qua nhưng vì từ nhỏ đã nghe chuyện về chú tư mà lớn lên, giờ chú tư biến thành ba hơn nữa tối qua bà nội còn rỉ tai cô bé không ít lời, chỉ sau một đêm cô bé đã thân thiết với ba hơn rất nhiều.
Tống Vệ Quân cũng đã tính toán kỹ, nhân kỳ nghỉ hiếm hoi này bồi dưỡng tình cảm với con gái nhỏ. Trước đây tuy anh chưa từng nghĩ đến chuyện nhận con thừa tự nhưng dù sao giờ Hỉ Bảo đã là con gái anh, anh đương nhiên muốn học làm một người ba tốt.
“Hỉ Bảo thích gì nào? Lát nữa lên huyện, chúng ta đến cửa hàng bách hóa lớn trước, con thích gì ba mua cho.”
Tống Vệ Quân nhập vai cực nhanh không chút gượng gạo nào.
Hỉ Bảo cũng rất phối hợp nhưng cô bé thật sự chẳng muốn mua gì, chỉ tò mò về huyện thành chưa từng đặt chân đến:
“Con cái gì cũng có rồi, bà nội bảo không được tiêu tiền linh tinh. Ba ơi, huyện thành trông như thế nào? Ba kể cho chúng con nghe đi.”
Không chỉ Hỉ Bảo tò mò, mấy đứa trẻ khác cũng tò mò không kém đặc biệt là Mao Đầu, vừa nghe thấy thế liền sán lại gần, nheo mắt chăm chú nhìn Tống Vệ Quân.
Tống Vệ Quân thuận miệng đáp:
“Huyện thành ấy à, thực ra cũng thường thôi, chỉ là nhiều đường phố hơn, nhà cửa đẹp hơn chút, người đông hơn chút.”
Ngừng một lát, anh chợt nhớ ra,
“Mấy đứa không định học lên cấp 3 à? Công xã có trường cấp 2 thật đấy nhưng chú đoán trong vòng mười năm nữa khó mà xây trường cấp 3, nếu mấy đứa thi đậu cấp 3 thì muốn đi dạo thế nào chẳng được.”
“Ba, con muốn thi đại học!” Hỉ Bảo luôn ghi nhớ kỳ vọng tha thiết của bà nội, rốt cuộc việc tẩy não từ nhỏ đến lớn rất hiệu quả, cứ nhắc đến đi học là cô bé nghĩ ngay đến đại học.
Bị con gái mới nhận làm cho nghẹn họng nhưng Tống Vệ Quân khác với những người trong đội, anh đi nhiều biết rộng, thấy nhiều biết rộng đặc biệt khi làm nhiệm vụ tiếp xúc với đủ loại người nên có một số việc người dân bên dưới không biết nhưng anh lại đoán được vài phần.
“Thi đại học à…… Cũng không phải là không thể. Nhưng Hỉ Bảo à, con phải thi đậu cấp 3 trước đã. Nếu là trước kia thì còn phải thi cấp 2 nhưng giờ tốt rồi, ba thấy vị đại đội trưởng Triệu nhà ta ở công xã cũng có chút tiếng nói, lên cấp 2 đơn giản thôi còn lên cấp 3 thì phải xem thành tích của con thế nào.”
Hỉ Bảo gật đầu thật mạnh:
“Con sẽ thi đứng nhất, như thế là được học cấp 3 rồi.”
Mao Đầu không phục:
“Anh cũng có thể thi đứng nhất, hai cái 100 điểm!”
“Vậy chúng ta cùng đứng nhất nhé.” Hỉ Bảo nhớ tới Xú Đản, “Thế Xú Đản thì sao? Bỏ em ấy ở nhà một mình à?”
“Nhờ chú Kiến Thiết đi cửa sau chứ sao! Em xem anh cả hồi đó chẳng phải môn nào cũng không đạt sao? Anh ấy vẫn lên được cấp 2 đấy thôi, sợ gì?”
Mao Đầu lờ tịt chuyện cấp 3, chắc cậu bé cũng biết năng lực của Triệu Kiến Thiết không đủ để can thiệp chuyện lên cấp 3.
Đương nhiên cậu bé cũng chẳng có cơ hội nói tiếp vì Tống Cường đột nhiên nổi đóa, kẹp cổ Mao Đầu còn lớn tiếng gọi Tống Vĩ giúp đỡ:
“Hôm nay anh nhất định phải xử lý mày!”
Thấy bên kia đùa giỡn ầm ĩ, Tống Vệ Quân cũng không ngăn cản chỉ nhắc nhở nhìn đường một chút. Rốt cuộc con trai ở nông thôn lớn lên trong đ.á.n.h đ.ấ.m cãi cọ là chuyện bình thường.
Chẳng bao lâu sau cả đoàn đã đến huyện thành.
Lần đầu tiên vào thành phố, dù đã nghe Tống Vệ Quân miêu tả trước nhưng đám trẻ con vẫn trố mắt nhìn.
Thế này mà gọi là nhiều hơn vài con đường ư? Căn bản là vô số con đường ngang dọc đan xen, hơn nữa mặt đường cực kỳ chắc chắn, tuy không đến mức hoàn toàn bằng phẳng nhưng so với đường đất trong thôn thì tốt hơn gấp vạn lần. Còn nhà cửa hai bên đường, nhìn sơ qua toàn là nhà ngói xanh lại còn rất nhiều nhà lầu hai tầng khiến đám trẻ con thôn quê quen nhìn tường đất nhà tranh cứ xuýt xoa không ngớt.
Lần này Tống Vệ Quân không giục chúng, cười nhìn bộ dạng kinh ngạc đến không khép được miệng của bọn trẻ. Cảnh tượng này gợi anh nhớ lại lần đầu mình lên huyện hình như cũng y hệt thế này, còn có Cúc Hoa lúc ấy sợ đến mức không đi nổi nữa.
Đợi một lúc Tống Vệ Quân nói:
“Đây mới là huyện lỵ nhỏ thôi, nếu mấy đứa có cơ hội đi thành phố lớn còn có nhà cao tầng mười mấy tầng cơ.”
“Mười mấy tầng ạ?” Hỉ Bảo sợ ngây người, theo bản năng chỉ vào tòa nhà hai tầng cách đó không xa hỏi, “Cao hơn cái kia nữa không?”
“Đó là hai tầng, tòa nhà cao nhất ba từng thấy cao gấp mười lăm lần như thế.” Tống Vệ Quân cố ý trêu cô bé, “Chờ Hỉ Bảo lớn lên, ba dẫn con đi thành phố lớn chơi, chịu không?”
“Có mang bà nội theo không ạ?”
Hỉ Bảo đã chấp nhận người ba mới này nhưng theo tình hình hiện tại, người ba này muốn thay thế vị trí của bà nội là điều không thể.
“Đương nhiên rồi, bà nội con là mẹ của ba mà.”
Tống Vệ Quân lại càng thêm thiện cảm với cô con gái mới này. Anh luôn cảm thấy mẹ mình là tốt nhất thế giới không ai sánh bằng. Đứa con gái này được đấy, không phải ruột thịt mà còn hơn cả ruột thịt.
“Được, vậy sau này chúng ta đưa bà nội cùng đi xem nhà cao tầng nhé.”
Hỉ Bảo vẻ mặt đầy mong chờ, cô bé không tưởng tượng nổi nhà mười lăm tầng rốt cuộc trông như thế nào.
Tống Vệ Quân dù sao cũng đã nhiều năm không về, mấy năm nay huyện thành thay đổi rất lớn. Ít nhất lần trước anh đến đây còn chưa có cửa hàng bách hóa lớn, lúc đó cả huyện chỉ có một cái Cung Tiêu Xã còn giờ thì hầu như công xã nào cũng có Cung Tiêu Xã, các loại cửa hàng hoa hòe hoa sói mọc lên như nấm, chỉ riêng trạm lương thực trên đường đi họ đã thấy ba cái.
Đều đang thay đổi cả!
Tuy nhiên, dù thay đổi thế nào thì khu trung tâm vẫn ở đó. Hỏi thăm một chút, Tống Vệ Quân rất nhanh đã tìm được cửa hàng bách hóa lớn. Nhưng anh không dẫn mọi người vào ngay mà vòng lại trạm lương thực vừa đi qua, móc trong túi ra phiếu gạo quân dụng và tiền, mua 30 cân (15kg) lương thực.
Lẽ ra mua lương thực trong thành phố không chỉ cần phiếu gạo mà còn cần sổ lương thực và dù là cái nào cũng không thể dùng vượt tuyến. Tuy nhiên mọi việc đều có ngoại lệ. Giống như Tống Vệ Quân thuộc lực lượng tác chiến đặc biệt, một năm ít nhất nửa năm làm nhiệm vụ khắp nơi trên cả nước. Trông chờ họ mang theo cả đống lương thực bên người sao? Vì thế có loại phiếu gạo quân dụng cao cấp hơn phiếu gạo toàn quốc một bậc, không chỉ có thể trực tiếp mua lương thực mà còn có thể ăn ở các tiệm cơm quốc doanh, hơn nữa còn có quyền ưu tiên.
Phía trạm lương thực chắc là lần đầu thấy thứ này nên ngẩn ra một lúc. Tuy nhiên nhìn bộ quân phục và khí chất quân nhân điển hình của Tống Vệ Quân, họ vừa cho người đi báo lãnh đạo vừa cân lương thực cho anh trước.
Lãnh đạo đến nơi liếc mắt nhìn thấy huân chương trên n.g.ự.c Tống Vệ Quân thì đâu dám chậm trễ, không chỉ bán lương thực mà còn tặng không một cái bao tải.
Tống Vệ Quân cũng sơ suất, trước kia anh ít giao dịch với trạm lương thực nên quên béng mất đi mua gạo phải tự mang túi. Anh cảm ơn người ta, một tay xách bao gạo, gọi đám trẻ con đi về phía của hàng bách hóa.
Cửa hàng bách hóa lớn là một tòa nhà hai tầng trông có vẻ đã xây được vài năm, bên ngoài hơi cũ nhưng bên trong rất sạch sẽ. Vô số quầy hàng bày biện trong tòa nhà nhỏ, trên quầy đầy ắp các loại hàng hóa, chủng loại phong phú hơn mấy năm trước nhiều. Chẳng hạn như quầy văn phòng phẩm ở tầng một bày la liệt giấy b.út vở, còn có hộp b.út, cặp sách... Tuy nhiên có lẽ do mùa đông hoặc còn sớm nên trong cửa hàng bách hóa không đông lắm, người có đến cũng chủ yếu là xem nhiều mua ít.
“Ba nhớ là cô Cúc Hoa ở tầng hai?” Tống Vệ Quân hồi tưởng lại, anh nhớ rất rõ lời mẹ dặn, “Tầng hai, quầy bán vải phía tây, đi nào!”
Vì bộ trang phục đặc biệt của Tống Vệ Quân cộng thêm một tay dắt cô con gái nhỏ trắng trẻo xinh xắn, một tay xách bao gạo, phía sau lại có một đàn củ cải nhỏ đi theo nên vừa vào cửa đã thu hút sự chú ý của mọi người. Dù là người bán hàng hay người mua đồ đều không tự chủ được nhìn theo đoàn người đi lên tầng hai.
Tầng hai náo nhiệt hơn tầng một chút ít. Lúc này cũng sắp đến Tết, mọi người vất vả cả năm, ngoài sắm sửa đồ ăn ngon thì chắc cũng chỉ muốn mua bộ quần áo mới.
Thế nên hơn nửa số khách hàng ở tầng hai tập trung tại quầy bán vải. So với mấy năm trước, từ năm ngoái quầy bán vải đã mở rộng thêm hai quầy, người bán hàng ngoài Tống Cúc Hoa còn có một cô gái trẻ khác. Lúc này cả hai đều đang rất bận rộn, thu phiếu nhận tiền, đo vải cắt vải, gói hàng... còn có người mua quần áo may sẵn, mua giày lại cần báo số đo. Tuy không đến mức luống cuống tay chân nhưng thời điểm cận Tết thế này đúng là bận rộn hơn ngày thường.