Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 53.3: Hỉ Bảo Muốn Ăn Thịt Thịt Thịt (3)

Bữa sáng hôm nay khi Tống Vệ Quân gánh nước về thì đã được dọn lên bàn. Giống hệt như anh nghĩ, cháo và dưa muối, điều duy nhất hơi khác thường là cả nhà trừ Mao Đầu ra, ai nấy đều mang vẻ mặt ngái ngủ.

Hỉ Bảo vừa ngáp vừa khuyên Mao Đầu:

“Anh ơi, sau này chúng ta luyện giọng muộn hơn chút được không?”

“Hôm nay anh đã muộn rồi, chú tư bảo 5 giờ là phải bắt đầu. Tiếc là anh không có đồng hồ, may mà tối qua anh cứ nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, nghe thấy cửa nhà chính ‘kẽo kẹt’ một cái là anh dậy ngay, tiếc là vẫn muộn.”

Mao Đầu rất buồn rầu, nếu trong nhà có một cái đồng hồ để bàn hoặc một chiếc đồng hồ đeo tay thì tốt biết mấy, như thế cậu có thể dậy đúng giờ hơn.

“Thế nghĩa là sau này anh đều dậy vào giờ này á?” Hỉ Bảo kinh hãi đến mức cháo cũng nuốt không trôi, “Muộn hơn chút đi anh.”

“Không, anh sẽ dậy sớm hơn chút nữa!”

Dậy sớm vào mùa đông là cực hình nhưng quyết tâm của Mao Đầu lại vô cùng kiên định. Từ hôm nay trở đi, cậu thực sự dậy sớm mỗi ngày. Lúc đầu rất khó khăn, mỗi sáng chui ra khỏi chăn ấm là một lần đấu tranh tư tưởng đau khổ. Nhưng ngày qua ngà, cậu ép mình hoàn toàn thích nghi với lịch sinh hoạt này.

Những người khác trong Tống gia cũng phải thích nghi theo. Mỗi sáng đúng 5 giờ, trong sân lại vang lên tiếng gào thét thê lương đúng giờ kéo theo đó là đủ loại phản ứng dây chuyền.

Điểm c.h.ế.t người không phải ở chỗ đó mà là luyện giọng cũng có lúc nghỉ. Trương Tú Hòa dậy sớm nấu cơm, vừa mở cửa ra đã thấy trong sân có một cục than đen hòa lẫn với màn đêm, chỉ lộ ra hàm răng trắng bóc……

Chăm chỉ là không sai nhưng chăm chỉ quá mức thì đúng là tạo nghiệt.

Khổ nỗi Mao Đầu thấy chú Tư nỗ lực như vậy mới thành công, cậu bé hạ quyết tâm muốn học lên cao, dù có khó khăn đến mấy cũng phải kiên trì. Cũng từ chuyến đi huyện lần này, cậu mới phát hiện tầm mắt mình quá hạn hẹp, quá thiếu kiến thức, quả thực như ếch ngồi đáy giếng. May mắn thay người chú tư vĩ đại đã về nhà, đưa cậu vào thành phố mở mang tầm mắt tiện thể kích thích cậu triệt để.

Nhiều năm sau Mao Đầu vô cùng tự hào tuyên bố với bên ngoài rằng chú tư Tống Vệ Quân chính là người thầy, ngọn đèn chỉ đường của cuộc đời cậu. Chú tư đã thay đổi cả cuộc đời cậu, dạy cậu rất nhiều bản lĩnh đồng thời cũng là người ảnh hưởng sâu sắc nhất đến cậu.

Phải học tập đồng chí Tống Vệ Quân!!

……

Người cũng cảm thấy Tống Vệ Quân chỗ nào cũng tốt còn có Hỉ Bảo.

Hỉ Bảo có ba ruột, còn có một người ba hờ mà cô bé gọi lung tung mấy năm nay nhưng phải đến khi nhận Tống Vệ Quân làm ba thì cô bé mới biết hóa ra ba có thể tốt đến thế.

Tống Vệ Quân mang về một ba lô quân dụng toàn đồ tốt, tất cả đều cho mẹ và con gái nhỏ. Bên trong không chỉ có kẹo, điểm tâm, sữa bột mà còn có các loại đồ hộp.

Đồ hộp quân dụng không bán ra ngoài, chỉ có người trong quân ngũ mới được phát một ít, phần lớn là đồ hộp hoa quả. Tống Vệ Quân mang về không chỉ có táo, lê, quýt, đào vàng đóng hộp mà còn có mấy hộp thịt và cá.

Mấy loại đồ hộp này đều đóng trong hộp sắt tây. Tống Vệ Quân biết mở, hơn nữa mở rất nhanh nhẹn dùng phần dưới của d.a.o phay khía một vòng quanh nắp hộp là cậy ra được ngay. Anh không cho bọn trẻ ăn trực tiếp trong hộp mà đổ ra chia đều cho từng đứa. Nếu chê lạnh thì có thể hâm nóng trên bếp lò một chút rồi ăn.

Người lớn không nỡ tranh ăn với trẻ con, nhìn chúng ồn ào bưng bát chia nhau món ăn vặt mới lạ. Tuy nhiên vẫn có người được nếm thử, ví dụ như Hỉ Bảo vừa nhận được phần của mình liền đưa ngay đến trước mặt bà Triệu.

“Bà nội ăn đi ạ. Còn cả ba nữa.”

Bên Xú Đản thì là:

“Mẹ ơi, mẹ, a a!”

Những người khác chỉ đành nhìn đám giặc con ăn ngấu nghiến. Cuối cùng vẫn là Xuân Lệ đột nhiên phản ứng lại bưng bát đã ăn vơi mấy miếng đến trước mặt ba mình:

“Ba, ba nếm thử đi.”

Xuân Mai và Xuân Phương được nhắc nhở cũng nhao nhao sán lại, bắt ba mẹ nếm thử một miếng.

Họ làm bậc bề trên thật sự chẳng thèm chút đồ ăn vặt này nhưng hiếu tâm của con cái thì vẫn phải nhận, hoặc nếm một miếng hoặc húp hai ngụm nước coi như cho qua chuyện. Người duy nhất không được nếm mùi vị chỉ có Tống Vệ Dân và Viên Lai Đệ. Đúng rồi, Đầu Bẹp cũng không được ăn, rốt cuộc thứ này lạnh, dù có hâm nóng lên chút cũng không thể cho đứa bé tí thế ăn được, nhỡ đau bụng ai chịu trách nhiệm?

Lý lẽ thì có đấy nhưng người trong cuộc thấy cực kỳ khó chịu.

Sau đó chia thịt hộp, cá hộp cũng tương tự. Tuy đồ hộp Tống Vệ Quân mang về không ít nhưng người Tống gia cũng đông. Bà Triệu còn nhặt ra ba hộp, biếu anh trai bà hai hộp, biếu nhà hàng xóm Triệu Hồng Hà một hộp. Cúc Hoa thì không cần lo, nhà cô ấy là người thành phố, thiếu lương thực chứ không thiếu mấy thứ của lạ này.

Sáng nay Tống Vệ Quân lại chạy lên huyện một chuyến, anh đi một mình lấy ảnh xong là về ngay. Thời tiết ngày càng lạnh, trên đường về anh nghe người ta bàn tán xôn xao bảo là sắp đến lúc mổ heo chia thịt rồi.

Không chỉ người trong đội mong ngóng chia thịt, bên Tống gia cũng vậy.

Sáng sớm tinh mơ Hỉ Bảo tiễn ba ra cửa, quay lại liền nài nỉ Trương Tú Hòa cho mình nấu cơm trưa. Trương Tú Hòa không lay chuyển được cô bé đành rửa sạch thái sẵn nguyên liệu, lại gọi Mao Đầu vào giúp nhóm lửa rồi mới nhường bếp cho cô bé.

Bếp lò ở nông thôn xây cao, dù Hỉ Bảo dạo này có cao lên chút đỉnh thì muốn xào rau vẫn phải đứng lên chiếc ghế đẩu.

Sắp đến Tết lẽ ra thức ăn phải phong phú nhưng ai bảo vùng này năm nay bị nạn châu chấu hoành hành chứ? Đội sản xuất 7 khá hơn các đội khác nhiều, ít nhất giữ được hơn nửa số lương thực lại thêm năm nay được miễn nộp thuế lương nên không đến mức phải thắt lưng buộc bụng. Nhưng cũng vì nạn châu chấu mà rau dưa gần như mất trắng, củ cải thì thu được kha khá, khoai tây khoai lang chất đống, Tống gia còn có không ít lạc nhưng cải trắng, rau xanh, hành tỏi gì đó thì thật sự chẳng kiếm ra được bao nhiêu.

Đương nhiên càng không có thịt.

Hỉ Bảo vừa xào rau vừa lải nhải không ngừng:

“Ba từ xa về như thế mà cứ phải ăn chay mãi, chẳng được miếng thịt nào. Ba mang cho em bao nhiêu đồ tốt, còn đưa em lên huyện chơi, thế mà em chỉ cho ba ăn toàn khoai tây……”

Mao Đầu đang giúp nhóm lửa gật đầu mạnh:

“Đúng thế! Chú tư tốt thật đấy, chú ấy còn mời bọn mình đi tiệm cơm, kết quả bọn mình lại cho chú ấy ăn khoai tây, khoai lang, củ cải, kỳ cục quá đi mất.”

“Thịt ơi! Bao giờ mới được mổ heo chia thịt đây?”

“Em hỏi mẹ rồi, mẹ bảo ít nhất cũng phải đợi ba bốn hôm nữa.”

“Nhưng giờ em muốn nấu thịt cho ba ăn ngay. Thịt thịt thịt thịt thịt thịt thịt thịt thịt thịt……”

Hỉ Bảo vung cái môi múc canh mạnh mẽ, xào nát bét cả nồi khoai tây thành khoai tây nghiền.

Đương nhiên chuyện đó không quan trọng.

Bên ngoài bếp lòng bà Triệu lạnh toát.

Từ trong phòng đi ra, bà thấy Trương Tú Hòa và Vương Bình đang cầm tấm nỉ phủ lên đống củi trong góc, trong lòng đoán ngay Hỉ Bảo và Mao Đầu đang thay hai người bận rộn trong bếp. Bà vừa định vào hỏi xem có cần giúp gì không thì nghe được những lời vừa rồi.

Đúng lúc này, Mao Đầu “vèo” một cái lao ra khỏi bếp, vừa thấy bà Triệu đứng ngay cửa liền gào toáng lên:

“Bà nội! Hỉ Bảo bảo muốn ăn thịt, ăn thịt ăn thịt ăn thịt!”

Bà Triệu nghe thấy rồi. Câu nói quen thuộc này, công thức quen thuộc này, mùi vị quen thuộc này……

Xoay người một cái, bà Triệu lao ra khỏi sân.

Dù thế nào bà cũng không thể để lợn rừng húc đổ cái nhà tường đất này được cho nên chạy trước là thượng sách. Tiếp theo phải làm thế nào trong lòng bà hoàn toàn không có tính toán nhưng cứ phải chạy cái đã, chuyện sau này tính sau, chạy được bước nào hay bước nấy.

Bà Triệu mang theo nội tâm vô cùng tuyệt vọng chạy ra khỏi sân. Vừa ra chưa được bao lâu đã nghe thấy tiếng người trong đội kêu thất thanh “Á á á á á”.

Còn gì phải nghi ngờ nữa?

Lợn rừng đến tìm bà rồi!

Tùy tiện chọn một hướng, bà Triệu biết lợn rừng từ phía núi xuống nên chỉ cần đừng tìm đường c.h.ế.t chạy về phía chân núi là được. Bà cắm đầu chạy ra ngoài, không cần quay lại nhìn bà cũng chắc chắn lợn rừng nhất định sẽ đuổi theo.

Bà Triệu chạy thục mạng!

Khom lưng cúi đầu liều mạng chạy về phía trước. Đã bao năm không chạy, nhưng cảm giác quen thuộc ấy sau khi bắt đầu chạy lại ùa về.