Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 59.1: Xú Đản Nhất Định Phải Lấy Được Giải Nhất (1)

Quy tắc thi chạy khá đơn giản: còi vừa vang là chạy, ai cán đích nhanh nhất là người chiến thắng.

Vì vậy dù Mao Đầu và Xú Đản đã diễn một màn kịch vụng về nhưng trong mắt trọng tài, hai đứa vẫn giành được giải nhất và giải nhì chạy cự ly ngắn.

Chờ Mao Đầu và Xú Đản vừa về tới, Hỉ Bảo lập tức báo tin mừng cho họ đồng thời dặn dò:

“Anh, lát nữa đi nhận thưởng nhớ giữ c.h.ặ.t Xú Đản nhé.”

Mao Đầu thở hồng hộc. Rõ ràng cậu tham gia chạy cự ly ngắn có 100 mét nhưng thực tế cậu phải đuổi theo Xú Đản vòng quanh hơn nửa cái Đội sản xuất số1. May mà đuổi đến bờ sông, Xú Đản buộc phải dừng lại cậu mới tóm được:

“Biết rồi, dây thừng của anh đâu?”

Hỉ Bảo lập tức lục trong túi vải bạt, lôi ra một cuộn dây thừng to:

“Đây ạ.”

Chuẩn bị xong xuôi, Mao Đầu mới kéo Xú Đản lên bục nhận giải. Nhìn bộ dạng Xú Đản lúc này, chao ôi là tủi thân ỉu xìu đáng thương đi theo sau Mao Đầu lê bước lên bục trông chẳng giống đi nhận thưởng tí nào, ngược lại giống hệt mấy kẻ xui xẻo bị phê bình dạo trước.

Hiệu trưởng trường tiểu học công xã nghẹn họng trân trối. May mà vừa rồi thầy Tằng đã giải thích sơ qua tình hình, ông chỉ đành giả vờ không thấy cảnh tượng xấu hổ này rồi trao giấy khen cho hai đứa trẻ. Xú Đản giành giải nhất còn được thưởng thêm một quyển vở và một chiếc b.út chì.

Quay đầu lại Xú Đản đưa vở cho anh, đưa b.út cho chị. Còn giấy khen vốn đã nằm trong tay Mao Đầu nên không liên quan gì đến cậu bé. Cậu bé chỉ hỏi Hỉ Bảo:

“Bao giờ chúng ta mới được về nhà ạ?”

Hỉ Bảo làm quản lý hậu cần nên biết trước quy trình và các hạng mục thi đấu, cô bé nhìn Xú Đản với ánh mắt đầy thương cảm:

“Em còn một nội dung nữa, chạy 200 mét.”

Xú Đản ngơ ngác nhìn chị gái. Đến nay cậu bé cũng chỉ mới học đếm từ một đến một trăm. Vậy nên 200 mét là cái gì?

“Tóm lại là lát nữa em cứ chạy theo anh…… Không đúng, em cứ chạy dọc theo đường chạy ấy, anh sẽ đuổi theo sau.” Mao Đầu gãi gãi mấy cọng tóc lơ thơ trên đỉnh đầu, “Thôi để anh đi hỏi chú Kiến Thiết xem sao.”

Triệu Kiến Thiết còn đau đầu hơn cả cậu. Trường tiểu học công xã xây dựng từ lâu nên trông còn chẳng bằng trường tiểu học trong đội. Sân thể d.ụ.c thì rộng thật, 200 mét là chạy một vòng quanh sân, hơn nữa để thuận tiện cho các vận động viên nhí nên sân đã được kẻ vạch vôi trắng. Vấn đề là Xú Đản có biết nhìn không?

Với phương châm không thể một mình lo lắng, Triệu Kiến Thiết tìm thầy Tằng bàn bạc một hồi cuối cùng quyết định lôi cả Hỉ Bảo vào cuộc.

Khi cuộc thi chạy 200 mét bắt đầu, Hỉ Bảo trở thành cột mốc chỉ đường, ngoan ngoãn đứng ở vạch đích lặng lẽ nhìn Xú Đản cắm đầu chạy như điên về phía mình. Vừa xuất phát cậu bé đã vượt qua tất cả đối thủ, sau đó khoảng cách cứ thế nới rộng dần. Khi cậu bé lao qua vạch đích, bạn học về nhì còn cách cậu bé chừng 50 mét.

“Chị ơi, đồ ăn đâu?”

Xú Đản nhảy cẫng lên trước mặt Hỉ Bảo há to miệng chờ được đút ăn.

Giờ này lấy đâu ra đồ ăn ngon cho cậu bé?

Hỉ Bảo chỉ đành dùng giọng điệu chân thành nhất để dỗ dành:

“Đừng vội, về nhà chị làm bánh trứng dày cho em ăn.”

Tham gia hai nội dung thi, Xú Đản giành hai giải nhất còn người chạy kèm là Mao Đầu giành hai giải nhì. Tuy thành tích này cũng không tồi, dù sao cũng là vòng chung kết có tám người cùng chạy nhưng Mao Đầu……

Không vui!

Nhưng rất nhanh cậu chàng lại vui vẻ trở lại, chạy tới thì thầm với Hỉ Bảo:

“Chỉ có giải nhất mới được lên huyện thi đấu! Anh không phải đi, em cũng không cần đi theo.”

Hỉ Bảo lập tức hiểu ý Mao Đầu, hai anh em đồng loạt ném ánh mắt thương cảm về phía Triệu Kiến Thiết.

……

Quả nhiên chiều hôm đó khi biết Xú Đản được trường chọn đi thi chạy trên huyện, bà Triệu Hồng Anh chỉ đích danh Triệu Kiến Thiết còn nói năng hùng hồn:

“Xú Đản chẳng phải làm rạng danh cho đội sản xuất chúng ta sao? Nếu không được chọn, cái chức đại đội trưởng của mày còn mặt mũi nào? Sau này nếu nó thực sự giành giải nhất trên huyện thì mày cũng được thơm lây đấy.”

Triệu Kiến Thiết còn biết nói gì? Anh ta trước là hưởng sái cô, sau hưởng sái anh họ, giờ đến lượt hưởng sái cháu họ rồi sao?

“Được được được, cô nói gì cũng đúng. Hôm thi đấu, cháu sẽ đạp xe chở nó lên huyện.”

Thầm nghĩ, vạn nhất nó lại chạy mất thì anh ta đạp xe kiểu gì cũng đuổi kịp.

Trẻ con thi đấu gì đó rốt cuộc chỉ là chuyện nhỏ, ít nhất theo bà Triệu thì đó là đám người lớn rảnh rỗi bày trò cùng trẻ con. Cũng may người bị hành không phải là bà nên bà chẳng thèm để ý, dặn dò Mao Đầu trông chừng Xú Đản rồi đi thẳng xuống bếp.

Hỉ Bảo vẫn nhớ lời hứa làm bánh trứng dày cho Xú Đản nhưng ngặt nỗi cô bé về muộn quá. Đừng nhìn hạng mục thi đấu của học sinh tiểu học ít nhưng còn có học sinh cấp 2 nữa, may mà bắt đầu sớm mới kịp kết thúc trước buổi chiều. Đấy, chờ cô bé ngó vào bếp thì cơm canh sắp xong cả rồi.

“Bà nội, con đã hứa làm bánh trứng dày cho Xú Đản rồi, em ấy thích món đó lắm.”

Vừa thấy bà Hỉ Bảo lập tức sán lại cầu cứu.

Bà Triệu phẩy tay:

“Hôm nay bà hai con vừa mang sang nửa rổ cà chua, con đem rửa sạch rồi thái ra trộn ít đường trắng bưng lên là được, đúng lúc con cũng thích món này mà?”

Nghe có cà chua Hỉ Bảo vui ngay, quay người chọn hai quả đỏ mọng to nhất trong rổ đi múc nước rửa sạch sẽ. Chờ cô bé quay lại, bà Triệu thuận tay nhận lấy thái miếng, vừa bỏ vào đĩa thì Hỉ Bảo cũng bê lọ đường trắng tới.

“Cho nhiều thêm hai thìa, con thích ăn ngọt mà?” Thấy Hỉ Bảo dè dặt bà Triệu đau lòng, “Không sao, hết thì bà lại ra Cung Tiêu Xã mua, nhà mình không thiếu miếng ăn này.”

“Vâng ạ!”

Hỉ Bảo múc thêm một thìa to rồi lấy đũa trộn đều. Thấy bát đũa thức ăn bên cạnh đã được bưng lên, cô bé cũng vội vàng bưng đĩa cà chua sang nhà chính.

Xú Đản đã ngoan ngoãn ngồi vào chỗ. Mấy năm nay lớn hơn cậu bé thực ra không còn bám rịt lấy Trương Tú Hòa như hồi bé, ít nhất không tìm thấy mẹ cũng sẽ không khóc lóc ầm ĩ. Tuy nhiên chỉ cần có cơ hội, cậu bé vẫn tìm mọi cách sán lại gần Trương Tú Hòa. Đấy, thấy mẹ ngồi xuống cậu bé lập tức xích lại ngồi cạnh, khuôn mặt non nớt tràn đầy hạnh phúc.

Chẳng bao lâu Hỉ Bảo bưng đĩa cà chua tới. Cô bé cố ý đẩy đĩa về phía Xú Đản. Không thực hiện được lời hứa lúc trước, cô bé ít nhiều cũng thấy chột dạ. Ai bảo trí nhớ Xú Đản chập chờn thế cơ chứ? Nhỡ đâu lúc này cậu bé lại nhớ ra thì sao?

Đúng lúc này Xú Đản nhìn đĩa cà chua trộn đường lại nhìn Hỉ Bảo:

“Chị?”

“Ăn đi, chị cho ba thìa đường đấy.”

Hỉ Bảo nhanh nhẹn đặt đĩa lên bàn rồi vội vàng tìm chỗ trống ngồi xuống.

Xú Đản lúc đầu còn hơi ngơ ngác, vẻ mặt trầm tư như cảm thấy có gì đó sai sai nhưng vừa nghe đến đường thì cậu bé vẫn vui vẻ đưa đũa ra:

“Mẹ, mẹ ăn đi, chị bảo cho rất nhiều rất nhiều đường đấy!”

Hỉ Bảo lẳng lặng ngồi xuống và cơm, thầm nghĩ ngày mai nhất định sẽ làm bánh trứng dày cho em trai ăn, bên trên sẽ cho thật nhiều thật nhiều đồ ngon.

Bánh trứng dày là món Hỉ Bảo tự mày mò ra, ý tưởng bắt nguồn từ món bánh trứng tráng của vợ thầy Tằng. Khác biệt ở chỗ là bánh trứng Hỉ Bảo làm rất dày, cô bé còn thích rắc đủ thứ lên trên, không chỉ hành thái mà còn có dưa chuột thái sợi, ngô hạt, cà chua, nấm hương thái hạt lựu, cà rốt thái lát, ớt xanh thái miếng... Theo lời bà Triệu thì đây là ném tất cả những gì ăn được vào nồi, thế mà mùi vị lại rất ngon.

Chính vì mùi vị ngon nên trong nhà chẳng ai ngăn cản cô bé. Đến hôm sau nấu cơm tối, mọi người còn chủ động giúp đỡ.

Tống Cường đặc biệt đập non nửa bát hạt thông bảo cô bé rắc lên trên, nếu ngon thì lần sau anh sẽ kiếm thêm. Tống Vĩ cũng góp sức không biết đổi được củ hành tây ở đâu về, mùi hăng đến mức mẹ cậu là Vương Bình suýt đ.á.n.h cho một trận nhưng Hỉ Bảo thấy rất được, bảo cậu rửa sạch thái nhỏ rồi ném hết vào……

Chờ bánh trứng dày lên mâm, nhìn đống nguyên liệu lổn nhổn bên trên, ngay cả người thương Hỉ Bảo nhất là bà Triệu cũng không dám nhìn thẳng nhưng rốt cuộc vẫn xót cháu gái nên an ủi:

“Dù sao cũng ăn được cả, không sao đâu.”

Thế nhưng vừa ăn thử, ngay cả người ghét hành tây nhất là Vương Bình cũng trợn tròn mắt lập tức đề nghị:

“Hỉ Bảo à, lần sau con nấu ăn thì gọi chị Phương phụ giúp nhé! Nó xấu người xấu cả nết, nếu biết nấu ăn thì thím đỡ lo cho nó.”

Xuân Phương đang ăn ngon lành thình lình bị mẹ ruột đ.â.m cho một nhát, khiếp sợ ngẩng đầu nhìn mẹ, khổ nỗi ba cô bé cũng hùa theo:

“Đúng đấy, dù sao nó cũng chẳng thi đỗ cấp 3, học thêm chút tay nghề cũng tốt.”

Trương Tú Hòa vội nuốt miếng thức ăn trong miệng nhiệt liệt đề cử con gái út:

“Gọi chị Mai phụ con nữa, nó cũng ngốc lắm, ngoại hình lại giống ba.”

Hỉ Bảo tính tình tốt, hơn nữa bản chất cô bé vẫn là một cô bé ngốc nghếch, hoàn toàn không để ý hai bà chị đã bày ra vẻ mặt "sống không còn gì luyến tiếc" mà chỉ gật đầu lia lịa:

“Được ạ được ạ, đều được hết.”

Lại hỏi Xú Đản,

“Ngon không? Chị đã hứa làm bánh trứng dày cho em ăn mà.”

Xú Đản kinh ngạc cực độ:

“Còn có chuyện này á? Em lại quên mất rồi.”

Rốt cuộc lớn hơn chút, Xú Đản cũng hậu tri hậu giác nhận ra trí nhớ mình không tốt. Điển hình nhất là thường xuyên có người nhắc nhở cậu: Em đã hứa gì gì đó, em lại quên rồi sao?

Về việc này cậu bé chỉ có thể nói: Đúng vậy, em lại quên mất rồi.