“Cái bụng đó đã rất lớn rồi, hoàn toàn không giống dáng vẻ m.a.n.g t.h.a.i 7 tháng, cảm giác phải lớn như 8, 9 tháng vậy, giống như sắp sinh rồi, Triệu Hữu Thuận vui lắm, còn tưởng cũng là sinh đôi, kết quả Cố Hiểu Lan nói đã sớm đi kiểm tra rồi, bác sĩ nói chỉ có một đứa, không có sinh đôi.”

Giang Thiển không hiểu: “Bản thân Triệu giám đốc không rõ tại sao bụng Cố Hiểu Lan lớn sao, sao có thể tưởng nhầm.”

Họ đều biết, Cố Hiểu Lan và Triệu Hữu Thuận là ăn cơm trước kẻng, từ sớm trước khi gả qua, đã m.a.n.g t.h.a.i rồi.

“Ai biết hắn ta chứ.” Cố Vân Lan nói: “Có lẽ là thèm thuồng chúng ta một người sinh đôi, một người sinh ba, nên bản thân cũng muốn chăng, biết chỉ có một đứa, còn rất hụt hẫng đấy, cảm giác đối với Cố Hiểu Lan đều không ân cần nữa, nhưng Cố Hiên ngược lại rất quan tâm cô ta, lần trước tớ còn nhìn thấy anh ta đưa tiền cho Cố Hiểu Lan đấy!”

Giang Thiển vừa nghe lời này, liền nghĩ đến bầu không khí khiến cô cảm thấy quỷ dị của Cố Hiên và Cố Hiểu Lan hai người đó, hình như có gì đó không đúng, nhưng lại không nghĩ ra.

Bên kia bọn trẻ cũng tỉnh rồi, sự chú ý liền đặt lên người bọn trẻ, đối với chuyện của người khác thì không để ý quá nhiều.

Bọn trẻ lần lượt tỉnh lại, Trương Tiểu Trân liền vào thay tã lót các thứ.

Hàn mẫu không có ở nhà, ra ngoài đi dạo một chút rồi.

Cố Vân Lan nhìn động tác nhanh nhẹn đó của Trương Tiểu Trân, liền khen: “Mợ út cháu có cháu giúp một tay, đúng là nhẹ nhõm không ít, thật sự là giúp được việc lớn rồi.”

Trương Tiểu Trân cười nói: “Đều là việc nhỏ ạ.”

Nhưng Giang Thiển cũng nói: “Cậu đừng nói, thật sự may nhờ có Tiểu Trân.”

Chỉ từ việc cô đang ở cữ, Hàn mẫu còn có thể có thời gian ra ngoài hóng gió là biết, Trương Tiểu Trân đảm đang thế nào rồi.

Giặt giũ nấu cơm trông trẻ thay giặt tã lót những việc này, không có việc gì cô bé không làm được, Giang Thiển thật sự rất hài lòng.

Dù sao cũng là Hàn Thế Quốc nói muốn đưa qua, quả nhiên là hiểu rõ tính cách của cô cháu gái này.

Trương Tiểu Trân mím môi cười, dọn dẹp xong cho các em họ nhỏ, liền lần lượt bế qua cho mợ út cho b.ú.

Thường là lão tam ăn trước, cậu nhóc này ở trong bụng không giành lại được hai anh, ra ngoài rồi giọng gào lên các anh đều phải lui tránh ba phần.

Nên cho cậu nhóc b.ú trước, đợi cậu nhóc ăn no rồi, hai anh mới tiếp tục ăn.

Rõ ràng cùng anh em Song Song qua nhìn dì cho các em b.ú.

Hai anh em mới vừa qua 4 tuổi, cho b.ú đều không tránh chúng.

Rõ ràng không có suy nghĩ gì, còn nói: “Các em trai thật sự đói rồi, ngủ lâu như vậy mới ăn cơm.”

Nhưng Song Song thì hơi thèm ăn rồi, cô bé cũng đặc biệt hiểu chuyện, đợi các em trai đều ăn xong rồi, cô bé mới do do dự dự nói: “Dì ơi, con có thể cũng nếm thử một chút không ạ?”

Lời này vừa ra, Rõ Ràng kinh hô: “Em không biết xấu hổ à, sao có thể ăn lương thực của các em trai?”

Sắc mặt Song Song đỏ bừng: “Con chỉ muốn nếm thử, không muốn ăn nhiều.”

Cố Vân Lan Giang Thiển toàn bộ đều dở khóc dở cười, Cố Vân Lan muốn nói cô bé, nhưng Giang Thiển hào phóng nói: “Song Song con qua nếm thử đi.”

Song Song ngược lại thật sự ngại ngùng rồi, Cố Vân Lan buồn cười nói: “Được rồi, qua nếm thử đi, nhưng mẹ đoán con sẽ không thích đâu.”

Song Song đỏ mặt qua nếm thử một chút, kết quả khuôn mặt nhỏ nhắn thật sự nhăn lại rồi.

“Sao lại là mùi vị này? Thật khó uống.” Cô bé nhịn không được nói.

Cố Vân Lan cười nói: “Con còn muốn mùi vị gì?”

“Con tưởng ngon như sữa mạch nha.”

“Sao có thể chứ, đây là cho trẻ con uống, chính là trẻ con không có răng không ăn được đồ ăn, mới uống sữa.”

“Sữa mạch nha của con vẫn còn, con về lấy qua cho các em uống nhé? Đừng uống cái này nữa, thật khó uống.” Song Song còn nhăn mặt, vẻ mặt ghét bỏ, đương nhiên còn có đồng tình các em trai chưa mọc răng chỉ có thể ăn sữa.

“Cảm ơn Song Song nhé, nhưng trẻ con đều ăn cái này, chúng còn chưa tiêu hóa được sữa mạch nha.” Giang Thiển cười.

“Vậy được rồi. Chị Tiểu Trân, em muốn súc miệng!” Song Song mới gật đầu, nhìn Trương Tiểu Trân.

Trương Tiểu Trân cười đi rót nước cho cô bé.

Rõ Ràng nói cô bé: “Đáng đời, ai bảo em thèm ăn như vậy, đồ các em trai ăn em đòi nếm thử.”

“Có sao đâu, em chỉ ăn một ngụm nhỏ.” Song Song phản bác.

Hai anh em liền đấu võ mồm, nhưng không một lát lại cùng nhau sáp qua xem 3 em trai: “Dì ơi, các em trai đặt tên chưa ạ? Có cần chúng con đến đặt tên cho các em không?” Rất xung phong nhận việc.

“Đặt rồi nhé.” Giang Thiển cười nói.

“Gọi là tên gì ạ?”

“Lão đại gọi là Hàn Gia Đằng, lão nhị gọi là Hàn Gia Hồng, lão tam gọi là Hàn Gia Ý.”

Cố Vân Lan vừa nghe liền khen: “Cái tên này đặt hay, tớ chính là một đứa phế vật đặt tên, lúc trước chính là cái tên Lục Trường Chinh đó đặt tên cho hai anh em chúng nó!”

“Tên của chúng con không hay sao ạ?” Hai anh em vừa nghe liền nói.

Cố Vân Lan nhất thời không trả lời được, Giang Thiển tiếp lời khen: “Sao có thể không hay? Lục Minh, Minh chỉ sự sáng sủa, thấu tình đạt lý, quang minh lỗi lạc, đây là bố con gửi gắm kỳ vọng đặc biệt vào tên của con. Lục Song, chữ Song là tượng trưng cho cát tường như ý, phúc lộc song thu, có ngụ ý chuyện tốt thành đôi, đây cũng là lời chúc phúc của bố con dành cho con. Không hay ở đâu chứ? Dì lại thấy rất tuyệt.”

Đừng nói hai anh em cặp long phụng, Cố Vân Lan được giải thích như vậy, đều nhịn không được khen: “Văn chương của cậu thật tốt!”

Nếu không phải biết tên thô lỗ Lục Trường Chinh đó có mấy cân mấy lạng, cô đều sắp cảm thấy anh thật sự nghĩ như vậy rồi.

Chuyện này, buổi tối còn mang về nhà nói với Lục Trường Chinh, đương nhiên không giải thích ngay từ đầu, chỉ hỏi anh lúc trước tại sao đặt cho con cái tên như vậy?

Lục Trường Chinh nói: “Anh hy vọng Rõ Ràng sau này làm một người quang minh lỗi lạc chính nghĩa lẫm liệt, hy vọng Song Song chuyện tốt thành đôi, một đời đều bình an suôn sẻ.”

Cố Vân Lan đều kinh ngạc, ánh mắt nhìn anh đều khác: “Anh vậy mà cũng có chút mực thước?” Thật sự là làm cô kinh ngạc.

Lục Trường Chinh: “…Em đây là có ý gì?”

Cố Vân Lan liền nói lại một lượt ngụ ý của Giang Thiển đối với tên của hai đứa trẻ, vậy mà thật sự nói trúng suy nghĩ của anh khi đặt tên cho hai đứa trẻ.

Cô còn tưởng tên thô lỗ này không nghĩ nhiều như vậy, tùy tiện đặt cho xong chứ!

Lục Trường Chinh bất mãn nói: “Trong mắt em, anh lại không có văn hóa như vậy? Tùy tùy tiện tiện liền đặt một cái tên? Anh nói cho em biết, anh mạnh hơn lão Hàn nhiều, cậu ta đặt cho con gọi là Gia Phúc Gia Vượng Gia Đạt!”

Anh ở quê bên đó, có một hộ hàng xóm nuôi một con ch.ó liền gọi là Gia Vượng!

Cho nên khi biết Hàn Thế Quốc muốn đặt cho con cái tên này, một ngụm trà vừa uống vào trực tiếp liền phun ra.

Anh còn muốn khuyên nhủ một chút, bảo đổi lại, nhưng lão Hàn bình thường mà tự tin, cậu ta kiên trì 3 cái tên này rất hay, anh cũng không tiện nói ra chuyện con ch.ó đó gọi là Gia Vượng…

“Thật sao?” Cố Vân Lan cười: “Thiển Thiển nói với em, gọi là Gia Đằng, Gia Hồng, Gia Ý!”

“Vậy chắc chắn là Giang cán sự không vừa mắt tên cậu ta đặt, đổi lại rồi.” Lục Trường Chinh cũng bật cười, may mà lấy được cô vợ có văn hóa.

Nhưng vì trình độ văn hóa của mình bị nghi ngờ, ban đêm Lục tiểu đoàn trưởng vẫn đem người nhà của anh hảo hảo “thu thập” một trận, tiến hành một phen “nghiêm hình bức cung”!

Cố Vân Lan: “…”