Ông nội Đỗ mím c.h.ặ.t môi, nói: “Thằng ba này, việc trong nhà làm xong rồi, tôi phải mau ch.óng về làng thôi.”

Đỗ Quốc Cường: “???”

Đừng nói Đỗ Quốc Cường, ngay cả Đỗ Quyên cũng kinh ngạc nhìn ông nội mình. Cô còn tưởng cơm nước trong nhà ngon như thế, lại có nhiều chuyện náo nhiệt để xem, ông nội cô chắc phải muốn ở lại thêm vài ngày chứ. Nhưng không ngờ lại không phải vậy.

Đỗ Quốc Cường: “Sao thế bố?”

Ông nội Đỗ nói một cách thấm thía: “Thành phố này đúng là quá nguy hiểm, hễ không vừa ý là đá vào chỗ đó, ai mà chịu nổi chứ. Mới có một ngày mà đã có hai thằng đàn ông bị đá rồi. Anh bảo đáng sợ không! Anh xem tôi đã bằng này tuổi rồi. Tổng không thể lên thành phố một chuyến, lúc về lại mất một cái trứng chứ? Thế thì tôi ăn nói thế nào với mẹ anh đây! Thành phố này hung tàn quá, tôi là hạng người không biết đối nhân xử thế, lỡ đâu không cẩn thận đắc tội người ta, người ta bồi cho một phát thì tôi chẳng phải xong đời sao? Tôi vẫn là nên đi thôi, thành phố quá nguy hiểm, thực sự quá nguy hiểm.”

Ông chỉ là một lão già bình thường, làm sao đấu lại được mấy cô nữ đồng chí đ.á.n.h nhau không cần mạng kia chứ.

Đỗ Quốc Cường: “...”

Đỗ Quyên: “...”

Trần Hổ Mai thì phì cười thành tiếng.

Ông nội Đỗ: “Ngày mai làm thêm một ngày nữa, chắc chắn là xong việc, sáng ngày kia tôi đi, anh thấy được không?”

Đỗ Quốc Cường: “Được ạ!”

Ông nội Đỗ thở phào nhẹ nhõm, nói: “Anh bảo cái chuyện này là cái kiểu gì chứ~! Người thành phố các anh chị sao mà hung dữ thế.”

Bây giờ Đỗ Quốc Cường có nói gì ông nội Đỗ cũng không tin nữa. Trong lòng ông, thành phố này là nơi đáng sợ nhất! Các nữ đồng chí ở thành phố lại càng đáng sợ hơn.

“Tôi thấy làng quê vẫn hợp với tôi hơn.”

Đỗ Quốc Cường: “Vâng.”

Bảo Lâm cũng gật đầu theo, đúng vậy. Thành phố thực sự rất đáng sợ.

Đỗ Quốc Cường: “Đi thôi, về nhà ăn cơm tiếp.”

Mấy người cùng nhau đi về, rất nhanh sau đó có người đuổi theo: “Đỗ Quyên.”

Đỗ Quyên: “Tiết Nghiên Nghiên?”

Tiết Nghiên Nghiên cũng đi xem náo nhiệt.

Mọi người cùng đi về, cô ấy chủ động tiến lại gần, nhìn Bảo Lâm một cái thật kỹ. Bảo Lâm ngay lập tức đỏ mặt.

Tiết Nghiên Nghiên: “Tôi nghe mẹ tôi nói rồi, hóa ra là anh à đồ mít ướt.”

Bảo Lâm: “...”

Tiết Nghiên Nghiên: “Không ngờ anh lại là người thân nhà chú Đỗ đấy, trông mọi người chẳng giống nhau chút nào.”

Tiết Nghiên Nghiên vẫn là một cô gái khá tự nhiên.

Bảo Lâm: “Chú ba của tôi là người đẹp trai nhất nhà, bố tôi là người xấu trai nhất nhà.”

Tiết Nghiên Nghiên chớp mắt.

Bảo Lâm: “Bố tôi xấu, tôi chắc chắn cũng xấu rồi, thế nên đương nhiên là không giống.”

Tiết Nghiên Nghiên bật cười, nói: “Anh cũng thẳng thắn thật đấy.”

Bảo Lâm: “Đều là sự thật mà.”

Thấy Tiết Nghiên Nghiên, thực ra anh cũng khá vui. Bảo Lâm: “Hôm qua tôi đã nhận ra cô rồi, nhưng chú ba tôi bảo chắc là tôi nhận nhầm người, lúc đó tôi đã thấy mình không nhầm mà, quả nhiên là không nhầm. Hì hì.”

Tiết Nghiên Nghiên: “Trí nhớ của anh cũng tốt thật đấy, nhưng tôi cũng không phải trí nhớ kém đâu nhé, là do tôi vội đi xem náo nhiệt nên không nhìn kỹ anh thôi.”

Bảo Lâm: “Tôi hiểu mà tôi hiểu mà, nếu tôi biết có chuyện náo nhiệt lớn như thế cũng vội đi xem.”

“Đúng không!”

“Ừm.”

Hai người vừa đi vừa nói, thế mà lại nói chuyện rất hợp rơ.

Đỗ Quyên nhướng mày, cảm thấy cảnh tượng này có chút quen mắt! Hình như trước đây cũng có một tình huống như thế này? Là gì nhỉ?

Đỗ Quyên còn chưa nghĩ ra gì thì thấy Tề Triều Dương đạp xe đi ngang qua, Đỗ Quyên vẫy tay: “Đội trưởng Tề.”

Tề Triều Dương chống một chân xuống đất giữ xe, mỉm cười: “Đỗ Quyên? Mọi người đi đông thế này là có chuyện gì sao?”

Đỗ Quyên: “Đánh nhau ạ, chúng cháu đưa người ta đến bệnh viện. Gần đây anh không ở đại viện à?”

Tề Triều Dương: “Vụ án mộ tặc lần trước có chút vấn đề phát sinh cần xử lý gấp, tôi đi tỉnh một chuyến, vừa mới về.”

Đỗ Quyên rất hiểu chuyện, không hỏi thêm chi tiết về vụ án đó.

Anh mỉm cười nhìn Đỗ Quyên, nói: “Cho cô này.”

Đỗ Quyên: “Ơ? Cái gì đây ạ?”

Tề Triều Dương: “Sô-cô-la, cô ăn thử đi, tôi mua ở tỉnh đấy.”

Đỗ Quyên cũng không khách sáo.

Sự giao thiệp giữa người với người, suy cho cùng vẫn là có qua có lại.

Thực ra Đỗ Quyên đã từng ăn sô-cô-la rồi.

Nhà Đỗ Quốc Cường đều rất chiều chuộng con cái, thứ này tuy thời buổi này hiếm thấy nhưng Đỗ Quyên thực sự không phải chưa từng ăn.

Cô cười híp mắt: “Cảm ơn đội trưởng Tề.”

Tề Triều Dương: “Cảm ơn gì chứ, đại viện có chuyện gì náo loạn thế?”

Đỗ Quyên đảo mắt một cái, nói: “Để anh đi hỏi người khác đi ạ.”

Cô là con gái nên không tiện nói ra mà, chẳng lẽ lại bảo đại viện nhà họ có hai thằng đàn ông đều bị đá vào chỗ đó rồi phải nhập viện sao?

Đỗ Quyên chớp mắt, giọng trong trẻo: “Bố ơi, bố nói với đội trưởng Tề đi.”

Tề Triều Dương nhướng mày, cũng không ngạc nhiên, đoán ngay là Đỗ Quyên không tiện nói.

Anh bật cười: “Mấy người này cũng biết bày trò thật.”

“Chứ còn gì nữa.”

Đỗ Quyên: “Đội trưởng Tề, trên tỉnh trông như thế nào ạ? Cháu chưa được đi tỉnh bao giờ.”

Từ nhỏ đến lớn, tuy điều kiện gia đình khá tốt nhưng Đỗ Quyên chưa bao giờ rời khỏi thành phố Giang Hoa.

Cô vẫn khá tò mò về thế giới bên ngoài.

Tề Triều Dương thận trọng nói: “Cũng tạm.”

Bây giờ bên ngoài đang rất “náo nhiệt”. Thành phố Giang Hoa của họ sở dĩ không “náo nhiệt” hoàn toàn là vì nhiều phương diện. Đầu tiên là người đứng đầu không điên rồ đến thế. Thứ hai là vụ lão Bao phát điên g.i.ế.c người cách đây không lâu, không thể coi thường chuyện đó được. Ông ta làm một vố như thế khiến nhiều người làm việc đều phải giữ chừng mực, nói năng cũng không còn quá tàn độc nữa. Dù sao thì, nhắm vào người khác chưa chắc đã được lợi lộc gì, nhưng nếu thực sự gặp phải một người ghét ác như kẻ thù giống lão Bao thì cái mạng nhỏ coi như xong. Tiền là của người khác, mạng là của mình, tính thế nào cũng thấy không đáng. Cuối cùng, cũng là điểm quan trọng nhất, đó là mấy tên cầm đầu bên Ủy ban Cách mạng gần đây đều dồn hết tâm trí vào chuyện kho báu. Không còn rảnh rỗi quản chuyện khác nữa.