Đỗ Quốc Cường cũng không nhịn được mà bật cười.
Cười chán chê, Đỗ Quốc Cường cũng thấy mình chắc là nghĩ nhiều thật. Dù sao thì thiên hạ chuyện gì cũng có thể xảy ra, người kỳ quặc trên đời này thiếu gì, cũng không thể vì người đó xuất hiện trước mặt mình mà bảo là do hệ thống thu hút đến được.
Hồi đó để lập công bắt tội phạm lấy một công việc ổn định, ông chẳng phải cũng lùng sục khắp phố phường, bắt được bao nhiêu là kẻ xấu đó sao, thế thì càng có thể gọi là “hút rác” rồi, bất kể là loại rác rưởi nào thì cũng là hút rác cả.
Nhìn lại thì so với đám đặc vụ ông bắt hồi đó, mấy người kỳ quặc quanh con gái ông vẫn còn bình thường chán.
Đỗ Quốc Cường: “Được rồi, không nói họ nữa, đến giờ rồi, con về làm việc đi.”
Đỗ Quyên gật đầu. Nhưng nhanh ch.óng nhớ ra điều gì đó, hỏi: “Chúng ta có nên nói chuyện họ lấy trộm tiền ra không ạ?”
Cô đã tận mắt thấy họ lấy đi mười đồng bạc hoa xòe mà.
Đỗ Quốc Cường: “Người ta đi rồi, nếu họ c.h.ế.t cũng không nhận thì sao?”
Đỗ Quốc Cường tiếp lời: “Họ đúng là có lấy tiền, nhưng chuyện này chúng ta không tiện quản. Ai mà biết thứ đó là của ai giấu, cũng chẳng phải chuyện g.i.ế.c người phóng hỏa hay l.ừ.a đ.ả.o gì lớn lao, thôi bỏ đi, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Dù sao thì đó cũng là vận may của người ta.”
Đỗ Quyên suy nghĩ một chút rồi nói: “Cũng đúng ạ.”
Họ mà cứ đi bới móc sơ hở trong công việc của người khác, người ta chẳng những không cảm ơn mà còn ghét thêm, thật sự không cần thiết.
Hai cha con thấy mấy người thanh niên trí thức này không gây ra chuyện gì quá lớn nên cũng không còn theo dõi sát sao như lúc nãy nữa.
Đỗ Quyên: “Vậy con về làm việc đây ạ.”
Đỗ Quốc Cường: “Thế bố qua cửa hàng đồ cũ một chuyến.”
Đỗ Quyên: “???”
Đỗ Quốc Cường: “Năm nay ông nội Lam của con nghỉ hưu, làm cả đời rồi, ông ấy nghỉ hưu thì bố là học trò cũng phải tặng món quà mừng nghỉ hưu chứ, bố qua xem có gì phù hợp không.”
Đỗ Quyên trêu chọc: “Bố ơi, bố định mua đồ cũ tặng quà ạ!”
Đỗ Quốc Cường gõ nhẹ vào đầu cô một cái, nói: “Con bị ngốc à! Bố đương nhiên không mua đồ cũ, cửa hàng đồ cũ cũng đâu phải không có hàng mới.”
Hàng mới ở cửa hàng đồ cũ cơ bản đều là đồ bị tịch thu rồi mang đến ký gửi.
Mấy cái mánh khóe này ai mà chẳng biết.
Đỗ Quyên nói nhỏ: “Sao bố không mua trong hệ thống ạ? Trong hệ thống có cả nhu yếu phẩm rồi, lại còn là hàng mới tinh xịn xò nữa.”
Đỗ Quốc Cường nhìn con gái, cảm thán Đỗ Quyên nhà mình vẫn còn đơn thuần quá.
Ông thấp giọng: “Mấy thứ quà tặng người ta thế này sao mua trong hệ thống được, đương nhiên phải mua ở nơi công khai, lỡ có ai hỏi còn nói được nguồn gốc chứ. Bố lấy ví dụ nhé, bố tặng một đôi găng tay da, có người thấy đẹp, bố có thể bảo mua ở đâu. Người ta thích thì người ta đi hỏi. Nếu bố mua trong hệ thống rồi bảo mua ở cửa hàng, lỡ có ai đi hỏi mà bị lộ ra thì sao? Làm việc gì cũng phải thận trọng một chút. Đồ nhà mình dùng không lộ mặt thì mua trong hệ thống không sao, nhưng nếu là đồ mang ra ngoài thì phải cẩn thận.”
Đỗ Quyên nghiêm túc gật đầu: “Con hiểu rồi, con hiểu rồi.”
Là do cô quá chủ quan.
Đỗ Quốc Cường: “Được rồi, con về đi, bố cũng đi đây. Hôm nay bố vừa kiếm được ba mươi đồng đấy, chính là nhờ mấy cái ‘máy rút tiền’ lúc nãy đóng góp, bố vừa hay đi săn ít đồ tốt.”
Hồi Đỗ Quốc Cường mới đi làm đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ của ông cụ Lam, ông luôn ghi nhớ trong lòng.
Đỗ Quyên: “Vâng ạ~”
Cô giòn giã đáp một tiếng rồi nhanh ch.óng rời đi.
Đi làm, đi làm thôi, con người ta lúc nào cũng phải đi làm mà.
Đỗ Quyên chạy lon ton rời đi, Đỗ Quốc Cường mỉm cười lắc đầu nhìn bóng lưng con gái, rồi vừa huýt sáo vừa thong thả đi về phía cửa hàng đồ cũ.
Đỗ Quốc Cường đang đi trên đường thì từ xa lại nhìn thấy nhóm người kia.
Đúng là duyên phận thật.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng phải duyên phận gì, họ vừa mua tin tức từ ông, biết cửa hàng đồ cũ cũng có đồ bán nên qua xem thử cũng là chuyện bình thường. Đỗ Quốc Cường không muốn chạm mặt mấy người này nữa nên không đi qua ngay, định bụng đợi họ đi rồi mới vào.
Nếu không thì một ngày gặp nhau mấy lần, người ta lại tưởng ông là kẻ bám đuôi mất.
Đỗ Quốc Cường không vội đi, cứ nấn ná mãi, nào ngờ lại nghe thấy tiếng cãi vã từ trong cửa hàng đồ cũ vọng ra.
“Thái độ của cô kiểu gì thế hả? Ngay cả cửa hàng quốc doanh ở thủ đô thái độ cũng tốt hơn cô nhiều. Một cô nhân viên bán hàng ở nơi nhỏ bé mà cũng dám lên mặt với ai chứ? Đúng là không biết mình nặng bao nhiêu cân lượng nữa.” Đây là giọng của cô gái cầm đầu, Giang Ngữ Yên.
“Thế cô là cái thá gì chứ? Thủ đô tốt thì cô về thủ đô mà ở, thủ đô tốt sao cô còn phải xuống nông thôn? Xuống nông thôn rồi mà còn giữ cái thái độ đó, cô định ra oai với ai hả? Cái hạng gì không biết! Thật tưởng bà đây không dám tát cô chắc?”
“Nói thế là không đúng rồi? Sao lại bảo là bắt nạt cô chứ? Chúng tôi bán đồ, cô mua đồ, cái đồng hồ treo tường này có gì mà xem? Cô thấy hợp thì mua, không hợp thì thôi? Chúng tôi treo cao như thế, cô cứ nhất quyết đòi chúng tôi hạ xuống cho xem, chẳng phải là đang hành hạ người khác sao?”
Tiếng cãi vã trong cửa hàng vang lên oang oang, đứng ở ngoài cũng nghe thấy rõ mồn một. Có cả giọng nam lẫn giọng nữ, ai nấy đều cao giọng, bên nào cũng cho là mình đúng. Những chuyện như thế này thật khó mà phân định đúng sai.
Vì thế mọi người vào can ngăn cũng chỉ là làm cho có lệ, dĩ hòa vi quý.
Đỗ Quốc Cường tuy là người thích hóng hớt, nhưng lần này ông nhất quyết không vào. Chẳng những không vào, ông còn rẽ sang một góc, chắp tay sau lưng ngồi xổm bên lề đường, định bụng đợi họ đi rồi mới vào xem sao.
Bên trong vẫn còn đang cãi nhau.
Nhưng rõ ràng là mấy người trẻ tuổi không cãi lại được cô nhân viên bán hàng vốn đã quá sành sỏi trong việc đấu khẩu, mấy người họ không những không cãi thắng mà còn bị đẩy ra ngoài.