Sắc mặt Văn Tam khó coi đi vài phần, nhưng gã cũng biết đó là sự thật.
Chẳng cần nói đâu xa, chính gã cũng nhìn thấy cả băng nhóm của mình đều đã vào đây rồi.
Trong lòng gã chỉ thầm hận Mã Tứ sao mà vô dụng thế, sao mà lại c.h.ế.t được cơ chứ.
Gã vội vàng nói: “Tôi hiểu, tôi là người hiểu rõ chính sách nhất mà, tôi biết hết.”
Đỗ Quyên: “Vậy anh hãy nói trước về vụ anh và Mã Tứ cướp của Điền Miêu Miêu đi.”
Văn Tam: “Oan uổng quá, quan lớn ơi, tôi thực sự oan uổng, chúng tôi căn bản không hề cướp bóc gì cả.”
Đỗ Quyên lạnh mặt: “Đến giờ này anh còn muốn nói dối? Vậy ý anh là Điền Miêu Miêu vu khống các anh? Những người dân làng khác cũng vu khống các anh sao?”
Văn Tam ngượng ngùng ậm ừ hai tiếng, nói: “Chúng tôi cũng chưa cướp thành công mà, chưa thành công thì sao gọi là cướp được? Thật ra chúng tôi cũng chỉ thấy cô ta là con gái một mình nên định dọa dẫm trêu chọc chút thôi.”
Rầm!
Đỗ Quyên đập mạnh xuống bàn một cái: “Chưa thành công thì không gọi là cướp? Anh nói lời này chính anh có tin được không? Tôi thấy anh bây giờ vẫn còn rất ngoan cố, đã như vậy, tôi thấy chúng ta không cần thiết phải nói chuyện tiếp nữa. Một người không thành thật thì những gì anh khai báo e rằng cũng chẳng có mấy phần thật. Anh nên hiểu rõ, hiện giờ chúng tôi có rất nhiều người để thẩm vấn, không nhất thiết phải là anh.”
“Các anh cần tôi mà, các anh thực sự cần tôi, tôi biết nhiều chuyện lắm!”
Đỗ Quyên cười lạnh: “Tôi tin Báo ca và những người khác biết cũng không ít đâu. Hơn nữa, so với anh, Báo ca có địa vị cao hơn trong băng nhóm đúng không?”
Sắc mặt Văn Tam lại càng khó coi hơn.
Gã tuy muốn khai báo nhưng lại muốn rũ bỏ sạch sành sanh mọi chuyện cho mình, muốn làm một đóa sen trắng thanh khiết, nhưng không ngờ người ta lại không đi theo lộ trình mà gã vạch ra.
Thấy mắt Văn Tam đảo liên hồi.
Đỗ Quyên: “Tôi thấy chúng ta nên thẩm vấn người khác trước...”
“Đừng, đừng đừng đừng, tôi khai, tôi khai hết, các anh hỏi tôi là đúng người rồi đấy.”
Hạng người như gã hiểu rõ nhất, người khai báo đầu tiên và người khai báo sau có ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.
Gã vội vàng nói: “Tôi nói hết, tôi sẽ thành thật khai báo.”
Đỗ Quyên nhíu mày, Văn Tam không dám chậm trễ, nói: “Hôm đó chúng tôi đúng là muốn cướp của cô thanh niên trí thức kia, thấy cô ta trông cũng xinh xắn nên còn định giở trò đồi bại nữa. Cô đừng nhìn tôi, không phải tôi đâu, thực sự không phải tôi. Chuyện tốt thế này không đến lượt tôi đâu, đều là của Mã Tứ cả. Cái tên đó bảo thủ lắm, phụ nữ hắn nhắm trúng thì không cho ai động vào. Tôi cũng chỉ đứng xem náo nhiệt thôi, thực sự không đến lượt tôi.”
Đỗ Quyên không ngắt lời Văn Tam, để gã tiếp tục nói.
Văn Tam: “Nhưng chúng tôi không thành công, cô thanh niên trí thức đó trong túi lại có bột ớt, trực tiếp rắc qua. Mắt tôi phải mãi mới khỏi đấy. Lúc đó chúng tôi không những không đuổi kịp cô ta mà còn bị bắt, may mà có Vương Hữu Lượng cứu chúng tôi.”
“Các anh và Vương Hữu Lượng quen nhau như thế nào?”
“Vốn dĩ chúng tôi chẳng phải làm ở chợ đen sao? Cuối năm ngoái luôn có người ra hàng, mà toàn là hàng lớn, tuy mỗi lần không phải cùng một người nhưng chúng tôi thấy chắc chắn là cùng một hội, nên định cướp hàng. Nhưng ai ngờ hội đó cảnh giác quá, không đến nữa. Thế sao được, chúng tôi chắc chắn phải điều tra chứ, tra đi tra lại thì tra đến nhóm thanh niên trí thức ở thôn Liễu Thụ, chính là bọn Giang Ngữ Yên. Hai chúng tôi định bụng vào thôn theo dõi điều tra trước. Dù sao chúng tôi cũng không dám chắc chắn có phải Giang Ngữ Yên không. Chúng tôi theo dõi một thời gian vẫn chưa dám khẳng định, nhưng lại gặp Lữ Thiếu Minh và Vương Hữu Lượng, bọn họ cũng đang theo dõi nhóm Giang Ngữ Yên, thế là chúng tôi nhanh ch.óng bắt tay với nhau, cấu kết lại. Vương Hữu Lượng cũng sợ chúng tôi bị bắt sẽ khai ra bọn họ, nên đã lén thả chúng tôi đi, giấu chúng tôi ở nhà hắn. Chuyện sau đó thì các anh biết rồi đấy, tôi bị bắt. Mã Tứ vì đi vệ sinh nên trốn thoát được, nhưng cuối cùng vẫn không thoát nổi, bị lợn húc.”
“Lúc đó các anh vào thôn là để nhắm vào Giang Ngữ Yên?”
“Đúng, chúng tôi nhắm vào Giang Ngữ Yên, còn cô thanh niên trí thức kia chỉ là tiện tay dắt bò thôi, chỉ là không ngờ lại đen đủi thế. Đúng là đi đêm lắm có ngày gặp ma. Lúc đó Mã Tứ đã tính kỹ rồi, bất kể Giang Ngữ Yên có phải là người ra hàng ở chợ đen hay không thì cũng sẽ ra tay với cô ta, cô ta vừa xinh đẹp lại là người thành phố. Đến lúc đó không lo không nắm thóp được cô ta trong tay. Cũng có thể mượn chuyện này để tống tiền Giang Ngữ Yên, nghe nói nhà cô ta ở thủ đô, điều kiện gia đình tốt lắm. Dù sao Mã Tứ cũng chẳng phải làm chuyện này lần đầu, quen tay hay việc rồi.”
Đỗ Quyên trở nên nghiêm túc, lập tức hỏi: “Không phải lần đầu? Còn mấy lần nữa?”
“Mấy lần liền, có mấy người phụ nữ đều bị Mã Tứ làm hại rồi, hắn đúng là đồ thất đức.”
Khoan hồng với người thành khẩn, nghiêm trị kẻ ngoan cố.
Người dân bình thường chắc chắn không hiểu rõ chính sách bằng hạng du côn như Văn Tam, gã đã vào đồn không biết bao nhiêu lần rồi, sành sỏi lắm.
Chính vì hiểu rõ nên gã mới đặc biệt ngoan ngoãn, có bao nhiêu chuyện là đổ sạch ra như đổ đậu, liến thoắng khai hết. Đỗ Quyên và Tề Triều Dương nhìn nhau, không hề ngắt lời Văn Tam, để gã tiếp tục nói.
Văn Tam cũng hiểu, mình không khai báo rõ ràng thì e là không rũ bỏ được trách nhiệm, nhưng trời đất chứng giám, tuy gã chẳng phải hạng tốt lành gì nhưng cũng chỉ là kẻ đi theo đuôi, chuyện xấu thì có chứng kiến nhưng chưa trực tiếp nhúng tay làm.
Gã sợ mình bị liên lụy vào những chuyện này nên nói năng vô cùng chi tiết.
“Cái tên Mã Tứ đó, vừa bủn xỉn vừa thất đức, các anh nhìn hắn ở chợ đen có vẻ oai phong, thật ra đều là do người ta không biết rõ gốc gác thôi, chứ phàm là người biết chuyện thì đều biết hắn căn bản chẳng có tiếng nói gì, lời của Báo ca còn có trọng lượng hơn lời hắn. Thế mà hắn cứ tưởng mình là nhân vật lớn lắm. Suốt ngày hò hét sai bảo, nếu không phải tôi suốt ngày nịnh bợ hắn thì ai thèm coi hắn là đại ca thật lòng chứ, mơ hão.”