Tề Triều Dương nhướng mày, ồ lên một tiếng thật dài.

Đỗ Quyên: “Anh phiền thật đấy.”

Tề Triều Dương cảm thấy Đỗ Quyên ít nhiều bị nói trúng tim đen, có chút thẹn quá hóa giận rồi a! Anh cười càng tợn, Đỗ Quyên giơ tay đ.ấ.m: “Anh còn cười! Cười cười cười, cười cái gì mà cười.”

Tề Triều Dương túm lấy tay Đỗ Quyên, Đỗ Quyên: “Anh...”

Cô ngẩng đầu, Tề Triều Dương cũng sững sờ một chút, ừ nhỉ, sao anh tự nhiên lại nắm tay cô gái nhỏ nhà người ta. Tuy hai người đang yêu nhau nhưng Tề Triều Dương thực ra cũng chưa từng yêu đương. Cũng có chút luống cuống, anh nói: “Ờ, ờ... Em có lạnh không? Anh ủ ấm tay cho em nhé?”

Phụt!

Đỗ Quyên không nhịn được cười phun ra.

Vốn dĩ cô còn hơi ngại ngùng, nhưng nhìn Tề Triều Dương căng thẳng thành thế kia, cô lập tức cũng không căng thẳng nữa.

Cô trêu tức nhìn Tề Triều Dương.

Sắc mặt Tề Triều Dương cũng hồng hào thêm vài phần, nhưng lại không buông tay, ngược lại bàn tay to bao phủ lấy bàn tay nhỏ của cô: “Tay em lạnh quá.”

Đỗ Quyên u ám mở miệng: “Em vừa đi vệ sinh xong, còn chưa rửa tay đâu.”

Tề Triều Dương nhướng mày: “Anh đâu có chê em?”

Đỗ Quyên: “Eo ôi... Anh bẩn quá!”

“Em gây sự đúng không?”

Đỗ Quyên cười khanh khách.

Đỗ Quyên: “Anh trông như thế này hình như là...”

“A a a a!”

Đỗ Quyên còn chưa nói xong, từ xa bỗng truyền đến một tràng tiếng hét ch.ói tai, gần như vang tận mây xanh.

Tiếng hét này lớn đến mức họ đứng trong sân cũng nghe thấy rõ mồn một.

Là động tĩnh từ bên ngoài.

Theo thói quen nghề nghiệp, Đỗ Quyên và Tề Triều Dương không hề do dự, lập tức chạy ra ngoài. Vợ chồng Bảo Lâm ở tầng một nên cũng chạy ra rất nhanh.

“Đỗ Quyên? Có chuyện gì thế?”

Đỗ Quyên: “Em cũng không biết! Ra xem sao!”

Vừa nói cô vừa tiếp tục chạy, nhưng trong lòng cũng thầm đoán liệu có phải Cát Trường Trụ và Uông Xuân Diễm xảy ra chuyện gì không.

Tiếng hét bên ngoài vẫn không dứt. Tuy trời vẫn mưa tầm tã nhưng người nghe thấy động tĩnh không chỉ có một nhà, mấy nhà khác cũng mặc áo mưa chạy ra. Nhóm Đỗ Quyên vừa chạy ra khỏi cổng lớn đã thấy bà Tôn đứng trước cửa nhà vệ sinh nam, giận bầm gan tím ruột mắng nhiếc: “Đồ gian phu dâm phụ các người, sao các người có thể làm ra chuyện như thế, các người quá đáng lắm rồi. Sao các người có thể như vậy hả! A a a a!”

Bà Tôn tức đến mức thở hổn hển, lửa giận ngút trời.

Bà ta cũng vì mất nước nên mới ra ngoài đi vệ sinh, ai ngờ vừa đến gần đã nghe thấy tiếng nam nữ làm chuyện đó. Là một “lão làng” trong giới hóng hớt, bà ta đương nhiên tò mò không chịu nổi. Bà ta nhanh ch.óng tiến lên, nhưng vừa nhìn một cái, bà ta gần như muốn nứt cả mắt.

Bà Tôn hét lên điên cuồng, không thể tin nổi.

Sao lại là Cát Trường Trụ, sao có thể là Cát Trường Trụ chứ!

Bà Tôn vốn dĩ luôn có chút tâm tư với Cát Trường Trụ. Đừng nói gì mà trâu già gặm cỏ non, bà ta thấy mình và Cát Trường Trụ có duyên, bà ta thích Cát Trường Trụ thì có gì không được? Dù sao Cát Trường Trụ cũng không tìm được đối tượng, biết đâu có ngày bà ta lại toại nguyện.

Bà Tôn vốn tính toán rất hay, Cát Trường Trụ mãi không tìm được vợ thì hai người có thể ở bên nhau.

Họ có thể ở bên nhau mà!

Tuy không thể đưa ra ngoài ánh sáng nhưng lén lút làm gì đó cũng được chứ?

Họ đã hôn nhau không chỉ một lần rồi.

Bà Tôn nghĩ rất đẹp, chính vì nghĩ đẹp nên bà ta không thể chịu đựng được cảnh tượng này, bà ta cảm thấy Cát Trường Trụ đã phản bội mình.

“Sao các người có thể làm thế này, Uông Xuân Diễm đồ hồ ly tinh, tôi đ.á.n.h c.h.ế.t cô, tôi đ.á.n.h c.h.ế.t cô! Cô dựa vào cái gì mà ở bên Cát Trường Trụ, cô dựa vào cái gì hả! Cát Trường Trụ đồ khốn nạn, anh có lỗi với tôi không?”

Bà ta lao thẳng lên, đ.ấ.m đá hai người như thể bị người tình phản bội.

“Cát Trường Trụ, anh có còn là người không, anh có lỗi với tôi! Uông Xuân Diễm, đồ tiện nhân, đồ không giữ đạo làm vợ, tôi đã biết cô chẳng phải hạng tốt lành gì rồi. Cô cố tình gây sự đúng không? Cô thiếu thốn đến mức nào mà phải đi quyến rũ Cát Trường Trụ. Tôi đ.á.n.h c.h.ế.t cô, đ.á.n.h c.h.ế.t đồ hồ ly tinh nhà cô!”

Cát Trường Trụ tức điên người, mạnh tay đẩy bà Tôn ra, mắng: “Mụ già kia, cút ngay cho tôi. Cái đồ già không biết xấu hổ, mụ cố tình muốn bôi nhọ danh tiếng của tôi đúng không? Ai thèm có quan hệ với mụ chứ, không ngờ mụ lại dám tơ tưởng đến tôi. Thảo nào, thảo nào lần trước tôi lại bị trúng chiêu, là mụ làm, là mụ làm đúng không? Chắc chắn là mụ già c.h.ế.t tiệt này thèm khát tôi nên mới hạ t.h.u.ố.c tôi, đúng rồi đúng rồi, tôi đã bảo tự dưng sao tôi lại trúng t.h.u.ố.c, chắc chắn là mụ!”

Cát Trường Trụ càng nghĩ càng tức, hắn là một thanh niên trai tráng đang tuổi trẻ trung, còn chưa đến ba mươi. Mụ già này đã hơn năm mươi rồi mà dám tơ tưởng đến hắn. Nghĩ đến thôi đã thấy rùng mình.

Cát Trường Trụ túm lấy bà Tôn, “bốp bốp bốp”, tát mấy cái nảy lửa.

“Cái đồ già ghê tởm này, mụ dám tơ tưởng tôi! Mụ đúng là hạng chẳng ra gì!”

Bà Tôn gào khóc: “Sao anh có thể vu oan cho tôi, rõ ràng là anh chủ động hôn tôi, trời cao đất dày ơi, không còn thiên lý nữa rồi! Sao anh có thể nói tôi như vậy! Cát Trường Trụ, đồ khốn nạn, người ta bảo một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, anh không phải là người!”

Dù lần này chỉ mới hôn hít, nhưng hồi trước lúc Cát Trường Trụ bị cướp rồi ngất đi, bà ta đã từng có “tiếp xúc thực chất” với hắn rồi. Tuy lúc đó Chu Như đến kịp nên chưa làm đến bước cuối cùng, nhưng hai người cũng đã có chuyện với nhau rồi.

Cát Trường Trụ cứ ngỡ mình vẫn còn là trai tân, nhưng thực tế thì không phải, bà Tôn đã từng “nhúng tay” vào hắn rồi.

Dù chưa kết thúc đã phải chạy... thì cũng coi như đã bắt đầu rồi!

Bà Tôn: “Anh không nể tình chút nào sao! Sao anh có thể lãnh khốc vô tình như vậy!”

Chương 1492: Gian Phu Dâm Phụ - Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia