Tề Triều Dương vừa húp canh sườn, vừa không hề làm gián đoạn cuộc thảo luận.
Đỗ Quốc Cường lại nói: "Không chỉ những người xung quanh họ, mà còn cả bác sĩ, y tá bên cạnh họ nữa. Hiện tại họ vẫn đang nằm viện, nếu là bác sĩ hay y tá thì cũng có khả năng biết được những lời họ đã nói trong lúc mê sảng hoặc trò chuyện. Chỉ cần để ý một chút là có thể biết được không ít chuyện."
Tề Triều Dương ngẩn ra, sau đó gật đầu: "Chú nói đúng, cháu lại quên mất điểm này."
Đỗ Quốc Cường bảo: "Thực ra không phải cháu quên, mà là vì toàn bộ sự chú ý của cháu đều tập trung quá mức vào nội bộ Nhà máy cơ khí rồi."
"Vâng, cháu cứ nghĩ họ muốn tự mình ra tay thì chắc chắn phải là người của nhà máy, nên đã bỏ qua các yếu tố bên ngoài. Lát nữa cháu sẽ đi rửa mặt cho tỉnh táo, chuyện này không phải cứ vội là được. Cháu phải bình tĩnh lại, không thể để cái nhìn phiến diện che mắt. Tuy Nhà máy cơ khí là đơn vị vạn người, rà soát rất phiền phức, nhưng không phải là không có trọng điểm. Cháu thấy số người có thể tiếp cận mẫu thép đặc chủng không nhiều, chúng ta cứ tra nhóm này trước, rà soát từng người một. Sau đó mới rà soát một số vị trí phù hợp để phối hợp như Đội bảo vệ, hậu cần, kho bãi... Những nơi này đều phải đi trước phân xưởng một bước. Hy vọng sẽ thuận lợi, tra cái này không phải chuyện một sớm một chiều."
"Thì cũng phải làm thôi."
"Vâng."
"Vực dậy tinh thần nào!"
Tề Triều Dương đột nhiên hỏi: "Chú bảo giờ Đỗ Quyên đang làm gì ở nhà nhỉ?"
Đỗ Quốc Cường lại là người hiểu con gái nhất, ông nói: "Nó chắc chắn đang ngủ khì ở nhà rồi." Ông cười bảo: "Con gái chú chú rõ nhất, nó chắc chắn là đang ngủ một giấc thật ngon để dưỡng sức, mai qua đây nỗ lực làm việc tiếp."
Tề Triều Dương nghĩ đến tính cách của Đỗ Quyên, cũng bật cười... Bạn gái của anh, chính là đáng yêu như vậy đấy.
Sáng sớm hôm sau, Đỗ Quốc Cường về nhà. Ông vốn muốn tiếp tục giúp đỡ, nhưng ông đã hứa hôm nay phải về quê một chuyến thăm ông cụ Đỗ. Đã nói thì phải làm cho bằng được. Hai cha con Đỗ Quốc Cường và Đỗ Quyên cứ như đổi ca cho nhau vậy, con gái đi làm thì bố về, bố về nhà thì con gái lại chuẩn bị đi.
Đỗ Quốc Cường không ngủ bù mà xách theo những thứ Đỗ Quyên đã đổi sẵn từ hệ thống cho mình, chuẩn bị xuất phát về nông thôn.
Trần Hổ Mai bảo: "Anh đợi em một lát, em đến đơn vị xin nghỉ phép rồi cùng anh qua đó."
Đỗ Quốc Cường xua tay: "Không cần đâu, mình anh đi là được rồi."
Trần Hổ Mai kiên quyết: "Không sao, anh đợi em đi xin nghỉ đã. Dù sao cũng biết chuyện rồi, em cũng nên về một chuyến. Em không phải vì ông cụ đối xử với em thế nào, mà là vì anh. Bố anh ngã, em nể mặt anh cũng phải qua thăm một câu."
Đỗ Quốc Cường cười rạng rỡ, nịnh đầm: "Vợ ơi, sao em tốt thế nhỉ."
Trần Hổ Mai hừ một tiếng: "Chứ còn gì nữa, anh phải đối xử tốt với em đấy, không là em nện c.h.ế.t anh."
Đỗ Quốc Cường cười hì hì: "Em đâu có nỡ."
Trần Hổ Mai lườm một cái, lầm bầm: "Có gì mà không nỡ? Trần Hổ Mai em đây là một con hổ cái đấy."
Đỗ Quốc Cường bồi thêm một câu: "Thế thì anh lại càng thích hổ cái."
Trần Hổ đứng bên cạnh: "..........................."
Kinh tởm quá đi mất! Sáng nay mình ăn gì nhỉ? Sao bắt đầu thấy buồn nôn rồi.
May mà Đỗ Quyên ăn sáng xong là đi làm ngay, không thì nghe thêm một câu chắc cũng nôn ra mất. Ông lườm hai vợ chồng một cái, nói: "Hai người không thể đợi tôi đi rồi hãy nói à? Nghe nổi hết cả da gà."
"Anh cả là đang ghen tị đấy."
"Cậu cút ra chỗ khác cho tôi!"
Đỗ Quốc Cường giả vờ tủi thân: "Anh cả sao anh hung dữ thế, em là em rể yêu quý nhất của anh mà."
Lời này lại khiến Trần Hổ buồn nôn thêm một trận, cái tên Đỗ Quốc Cường này đúng là bậc thầy "trà xanh" nam. Đàn ông bình thường không ai mặt dày như hắn. Ông lườm em rể, nói: "Cậu cứ cố tình làm tôi kinh tởm đi. Tôi chọc không nổi thì tôi trốn, tôi đi làm là được chứ gì?"
"Anh cả đừng thế mà, thật là lạnh lùng quá đi."
Trần Hổ không thèm chấp hắn nữa. Ông trực tiếp ra khỏi cửa, còn phải đi làm ở nhà ăn.
Trần Hổ ra cửa gặp Uông Xuân Sinh. Từ khi có con trai, Uông Xuân Sinh đi đứng như có gió, ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu đầy khí thế, không còn vẻ ủ rũ như trước nữa. Ông ta mỉm cười chào hỏi: "Lão Trần đi làm à?"
"Ừ."
Hai người cùng nhau xuống lầu, Trần Hổ hỏi: "Ông làm ở Nhà máy cơ khí vẫn tốt chứ?"
Uông Xuân Sinh đáp: "Tốt lắm, Đội bảo vệ Nhà máy cơ khí không bận rộn như trước. Dạo này các ông gặp vụ án lớn à? Tôi thấy Đội bảo vệ chúng tôi có mấy người được điều qua Thị Cục giúp đỡ rồi."
Trần Hổ đáp: "Hầy, chuyện này ông hỏi tôi thì tôi biết thế nào được! Tôi chỉ là một đầu bếp ở nhà ăn thôi. Công việc của tôi là để mọi người ăn no là được. Mấy chuyện phá án đó tôi không rành, nhưng dạo này họ chắc chắn là bận rồi, Đỗ Quyên nhà tôi vừa sáng sớm đã ra khỏi cửa."
"Đỗ Quyên nhà ông là đứa giỏi giang, tôi chưa thấy cô bé nào liều mạng hơn nó."
Trần Hổ tự hào: "Thế thì chắc chắn là ông thấy ít rồi, nhưng Đỗ Quyên nhà tôi ưu tú thì đó là điều chắc chắn."
Uông Xuân Sinh: "..." Có ai nói chuyện kiểu tự luyến hộ con thế không hả?
Hai người xuống lầu thì gặp Hồ Tương Minh từ nhà đối diện đi ra. Dường như nghe thấy họ thảo luận về vụ án, hắn lập tức tiếp lời: "Hai vị đi làm ạ? Nghe nói dạo này bắt được mấy tên cướp?"
Trần Hổ liếc hắn: "Mọi người tin tức cũng linh thông thật."
"Thì mọi người cùng ở một đại viện mà, sao lại không linh thông cho được? Thế nào rồi? Khai được bao nhiêu rồi?"
Hồ Tương Minh hỏi với giọng nửa đùa nửa thật, thực chất hắn chỉ muốn biết liệu những kẻ bị bắt có phải là nhóm định ra tay với Nhà máy cơ khí hay không. Nếu đúng thì thật là c.h.ế.t tiệt, những ngày qua họ đắn đo chuẩn bị đều đổ sông đổ biển hết rồi.
Trần Hổ liếc Hồ Tương Minh một cái, ngay cả Uông Xuân Sinh cũng ngạc nhiên nhìn hắn.
Trần Hổ tùy ý nói: "Các ông cứ người này hỏi nhiều hơn người kia, các ông quên rồi à, tôi chỉ là một đầu bếp? Hỏi tôi thì tôi biết thế nào được! Nếu ông hỏi tôi chuyện nấu nướng thì tôi còn biết chút ít."
"Sư phụ!" Tiết Nghiên Nghiên ra cửa thấy Trần Hổ ở phía trước, liền đuổi theo cùng đi: "Sư phụ, sáng nay thầy đi muộn hơn bình thường một chút đấy."