Tôn Đình Mỹ nhanh ch.óng quay lại vác bao tải ra. Cô ta không vội leo thang ngay mà quay vào kho, cứ thế đi đi lại lại mười mấy lượt để gom đồ. Lúc này cô ta mới ngồi bệt xuống đất thở dốc. Tiếp theo là việc nặng nhất. Cô ta lo ném đồ ra ngoài sẽ gây tiếng động lớn, nhưng rồi lại tự trấn an: chỗ này là sân sau, cách sân trước một khoảng khá xa, chắc chắn sẽ ổn thôi!
Tôn Đình Mỹ lấy hết can đảm, ôm bao tải leo lên thang. Thang cao v.út khiến cô ta sợ đến mặt cắt không còn giọt m.á.u, nhưng nghĩ đến đống lợi ích trước mắt, cô ta lại thêm phần kiên định.
*Bịch!*
Cô ta dùng hết sức bình sinh ném bao tải ra ngoài tường. Tiếng động vang lên khiến Tôn Đình Mỹ lập tức hoảng hốt. Cô ta hốt hoảng nhìn đông ngó tây, nhưng không thấy người của Ban bảo vệ đến. Cô ta thầm khinh bỉ: hừ, đám người này chỉ giỏi lười biếng.
Đắc ý, cô ta leo xuống rồi lại vác bao tải khác leo lên. Dù mặt đã trắng bệch vì mệt và sợ nhưng cô ta vẫn nghiến răng kiên trì.
*Bịch!* Lại một cái nữa. Tiếng động thực sự không nhỏ, nhưng liên tiếp hai lần vẫn không thấy ai đến, gan cô ta bắt đầu lớn dần lên. Cô ta tiếp tục bận rộn...
Cô ta chẳng hề nghĩ tới, từ lúc vác thang đến lúc vận chuyển rồi ném đồ, tiếng động lớn như vậy suốt hơn hai tiếng đồng hồ, tại sao Ban bảo vệ đi tuần tra mà không một lần đi qua đây? Cô ta hoàn toàn không mảy may nghi ngờ, vẫn đang chìm đắm trong niềm vui sắp thành công.
“Tôn Đình Mỹ! Cô làm cái gì thế? Rốt cuộc cô định làm cái gì hả! Cô điên rồi sao?” Chú Hồ cuối cùng không nhịn nổi nữa, xông ra quát lớn.
Tôn Đình Mỹ sợ đến mức suýt ngã khỏi thang. Cô ta vội vàng bám chắc, bước xuống bậc thang cuối cùng, mặt không còn chút huyết sắc nhìn bố chồng. Chú Hồ thở hồng hộc, trông như sắp ngất đến nơi.
Chuyện Tôn Đình Mỹ chuyển đồ họ đã biết từ lâu, tiếng động ném đồ lại càng rõ ràng. Không chỉ Ban bảo vệ mà cả công an mật phục ở đây cũng biết. Mặc dù họ không rõ công an đang điều tra cái gì, nhưng Tôn Đình Mỹ chắc chắn là tự chui đầu vào lưới.
Chú Hồ suýt nữa thì ngất ngay tại chỗ. Lúc đầu ông đã định xông ra ngăn cản con dâu, nhưng lại bị những người khác trong Ban bảo vệ giữ lại. Bởi vì lúc này nếu ông nhảy ra can thiệp thì có khả năng bị quy vào tội “thông báo tin tức” cho tội phạm. Ban bảo vệ tuy quan hệ tốt nhưng chuyện này quá lớn, lại có bao nhiêu công an ở đây, họ không thể bao che cho người nhà được. Rốt cuộc tại sao lại có nhiều công an canh chừng xưởng như vậy, họ không biết, nhưng người phụ trách thì biết rõ chuyện này có khả năng liên quan đến đặc vụ, nên việc giữ Chú Hồ lại là để bảo vệ ông.
Họ đã kiên nhẫn đợi Tôn Đình Mỹ vận chuyển hết đồ ra ngoài mới xông ra bắt quả tang cả người lẫn tang vật.
Chú Hồ tức đến run rẩy: “Tôn Đình Mỹ, cô định làm gì? Cô làm cái chuyện này là sao hả? Trong nhà thiếu cô ăn hay thiếu cô mặc mà cô lại đi làm cái trò này? Cô định hại c.h.ế.t cái nhà này đúng không?”
Mấy chiếc đèn pin đồng loạt chiếu tới, Tôn Đình Mỹ run rẩy ngã quỵ xuống đất, lắp bắp: “Con... con không cố ý đâu...”
“Cô không cố ý? Cô là kẻ trộm trong nhà, cô có biết mình đang làm gì không! Sao tôi lại vớ phải đứa con dâu như cô chứ?” Chú Hồ gào lên trong tuyệt vọng: “Lần trước gặp rắn, cô đẩy tôi ra phía trước làm bia đỡ đạn tôi đã không trách, vì tôi là bề trên, là đàn ông nên không chấp nhặt. Tôi thậm chí còn giấu mụ già và thằng Đại Minh để giữ thể diện cho cô, hy vọng gia hòa vạn sự hưng. Nhưng cô xem cô làm cái gì thế này! Cô làm cái chuyện tự sát này để làm gì hả?”
Mọi người xung quanh nghe thấy vậy đều nhìn Chú Hồ bằng ánh mắt đồng cảm. Tôn Đình Mỹ rụt cổ lại, bắt đầu thấy sợ hãi thực sự. Sao cô ta lại bị phát hiện? Cô ta rõ ràng là người được ông trời ưu ái mà, tại sao lại thành ra thế này?
Hoảng loạn, cô ta vội vàng chống chế: “Con còn trẻ người non dạ, nhất thời hồ đồ bị ma xui quỷ khiến thôi. Con không cố ý đâu, thực sự không cố ý... Mọi người tha cho con đi. Con đang m.a.n.g t.h.a.i nên nghĩ quẩn thôi. Mà đồ đạc cũng chưa mất mà, con chưa mang đi đâu cả, chưa gây tổn thất gì cho xưởng, mọi người tha cho con đi...”
Cô ta ôm bụng, giả vờ rên rỉ: “Ái da... bụng con đau quá, bụng con đau quá! Mọi người đưa con đi bệnh viện đi, con thấy không khỏe... Mau đưa con đi bệnh viện đi, con của con... Con không cố ý đâu, con chỉ vì m.a.n.g t.h.a.i tâm trạng không tốt thôi...”
Thấy cô ta làm bộ dạng này, mọi người cũng sợ xảy ra chuyện thật nên quyết định: “Đưa đến bệnh viện, nhưng phải canh giữ cho kỹ, đừng để cô ta chạy mất. Tôi sẽ báo cáo lãnh đạo xưởng và công an rồi mới quyết định xử lý nội bộ hay chuyển giao pháp luật.”
Chú Hồ kinh ngạc nhìn đội trưởng: “Lão Phương, tôi biết tôi...”
Lão Phương nghiêm nghị ngắt lời: “Lão Hồ, chuyện lần này ông đừng can thiệp vào nữa. Trộm cắp không phải chuyện nhỏ đâu.”