Đây không phải là chuyện bọn chúng cứ đẩy hết lên đầu Hứa Nguyên là xong đâu, đồ đạc là do chính tay bọn chúng thu giữ đúng không? Có những món đồ tốt vẫn còn đang bày trong nhà bọn chúng đấy thôi. Bất kể là tên chủ nhiệm hay phó chủ nhiệm x, lần này đều phải lôi ra ánh sáng hết.
Đỗ Quốc Cường khẽ ngân nga một điệu nhạc, ông nghiêng đầu nhìn ba đứa cháu nhỏ, nói: “Hôm nay ngoại được nghỉ, lát nữa ngoại với bà ngoại đưa các cháu đi công viên chơi nhé?”
Ba nhóc tì đồng loạt quay đầu, đồng thanh như đã tập dượt từ trước: “Vâng ạ!”
Giọng nói trong trẻo, giòn giã.
Đỗ Quốc Cường bật cười, nói: “Ngoại sẽ đưa các cháu đi thả diều, được không?”
“Vâng ạ!”
Đỗ Quốc Cường: “Ừ, cháu của ngoại ngoan nhất.”
Tâm trạng Đỗ Quốc Cường rất tốt, không phải vì chuyện tố cáo nặc danh kia, mà là vì chính sách sau này sẽ chỉ ngày càng tốt hơn, ông đương nhiên là vui rồi. Đỗ Quốc Cường: “Lát nữa chúng ta sẽ ngồi xe đẩy nhỏ, ngoại sẽ đẩy các cháu đi.”
Ba đứa trẻ nhảy cẫng lên vui sướng, Tiểu Nguyệt Lượng: “Mặc váy hoa, con muốn mặc váy hoa ạ.”
“Con cũng muốn.”
“Con cũng muốn.”
Đỗ Quốc Cường: “Hai đứa là con trai mà cũng đòi mặc váy hoa à?”
“Muốn ạ!”
Đỗ Quốc Cường: “...”
Quả nhiên, sinh ba là thế này đây, cái gì cũng phải giống hệt nhau mới chịu.
Ông nói: “Được rồi, thế thì đều mặc đồ hoa hết, lát nữa chúng ta thay quần áo rồi đi chơi...”
Trần Hổ u ám nhắc nhở: “Đừng có mua kem cho bọn trẻ đấy.”
Đỗ Quốc Cường cười gượng gạo, vội vàng đáp: “Được rồi.”
Lần trước bọn trẻ ăn xong bị cảm lạnh rồi tiêu chảy, ông suýt chút nữa bị anh vợ và vợ “hợp xướng” cho một trận tơi bời.
Huhu, ông đúng là người đàn ông tội nghiệp.
Ông vốn nghĩ giữa mùa hè thì không sao, nhưng vạn lần không ngờ tới cái kết đắng lòng đó.
Thấy ánh mắt nghi ngờ của anh vợ, ông vội vàng thề thốt: “Em xin thề với trời, tuyệt đối không làm thế nữa. Giờ đã là mùa thu rồi, em làm sao mà dám chứ. Anh thấy đúng không?”
Trần Hổ hừ lạnh: “Tôi còn lạ gì chú nữa? Bọn trẻ chỉ cần mè nheo một tí là chú mủi lòng ngay. Chú cũng phải xem chúng nó còn bé thế nào, nhỏ xíu thế sao mà ăn đồ lạnh được, chú để tâm một chút đi.”
Đỗ Quốc Cường: “Em biết rồi, em biết rồi.”
Mồ hôi hột chảy ròng ròng vì chột dạ.
Tề Triều Dương vội vàng nói đỡ cho bố vợ: “Cậu ơi, bố không cố ý đâu ạ, chắc bố cũng nghĩ mùa hè thì không sao, có kinh nghiệm lần này rồi chắc chắn sẽ không tái phạm đâu.”
Trần Hổ hừ một tiếng, nói: “Cháu còn dám nói à, cháu cũng chẳng khá khẩm hơn đâu.”
Tề Triều Dương chột dạ sờ mũi, Trần Hổ chẳng nể nang gì: “Cháu còn mặt mũi mà mở miệng, cháu lén cho bọn trẻ ăn quả đào chua lòm kia, là do cậu chưa mắng cháu đúng không?”
Tề Triều Dương: “...”
Chột dạ, không dám hé răng.
Nhưng trời đất chứng giám, là ba cái “đuôi nhỏ” kia cứ đòi cướp bằng được mà.
Anh cứ ngỡ gặm vài miếng cũng chẳng sao, kết quả là ba đứa nhỏ bị chua đến phát khóc.
Trần Hổ trước đây ít nói, nhưng từ khi trong nhà có thêm ba nhóc tì, ông bỗng trở thành người hay lam hay làm, lại còn hay càm ràm.
“Hai người các chú chẳng có ai đáng tin cậy cả.” Trần Hổ chốt hạ một câu.
Đỗ Quốc Cường và Tề Triều Dương nhìn nhau, cả bố vợ lẫn con rể đều cúi gầm mặt xuống.
Trần Hổ: “Lát nữa tôi đi công viên cùng mọi người, để hai người trông trẻ tôi thực sự không yên tâm.”
Đỗ Quốc Cường: “Thành giao, có anh đi cùng thì đúng là yên tâm hơn bất cứ thứ gì.”
Trần Hổ: “Biết thế là tốt.”
Ông nói tiếp: “Vậy để tôi chuẩn bị ít đồ ăn vặt, đi chơi lúc nào cũng phải mang theo chút đồ ăn.”
Đỗ Quốc Cường: “Em thấy được đấy.”
Mọi người xem này, thời này đúng là không bằng mấy chục năm sau, ra đường cái gì cũng mua được, chỉ cần có tiền là xong. Thời này thì không được, đừng nói là trên đường, ngay cả cửa hàng cũng chẳng có nhiều đồ ăn vặt, vẫn phải tự chuẩn bị thôi.
Đỗ Quốc Cường: “Anh ơi, mang theo ít ruốc (chà bông) nhé.”
Trần Hổ: “Được.”
Đây là món Đỗ Quốc Cường tự mày mò ra, ruốc nhà làm rất hợp cho trẻ nhỏ.
Phải nói thật lòng, ông em rể này tuy nấu nướng không ra gì nhưng lại có rất nhiều ý tưởng hay, sổ tay của Trần Hổ đã ghi chép dày cộp một quyển rồi. Đó đều là bảo bối của ông đấy.
Đỗ Quốc Cường: “Cho thêm mấy quả táo nữa.”
“Được.”
Tề Triều Dương nhìn mọi người bận rộn, cười nói: “Vậy để con vào hỏi Đỗ Quyên xem có đi không.”
Tiểu Nguyệt Lượng lập tức cất giọng sữa gọi: “Bố cũng đi, bố cũng đi mà. Bố đi mẹ đi, ngoại với bà ngoại đi, cậu công cũng đi luôn.”
Dương Dương: “Đúng rồi đúng rồi, cùng đi, đi chèo thuyền.”
Nhóc tì nhảy tót lên: “Chèo thuyền, nghịch nước.”
Tiểu Tinh Tinh nhìn anh chị, vội vàng nói theo: “Đúng vậy đúng vậy, cùng đi mà!”
“Cùng đi đâu cơ?”
Đỗ Quyên đầu tóc bù xù như tổ quạ từ trong phòng bước ra, Tề Triều Dương mỉm cười: “Cùng đi công viên chứ đâu?”
Đỗ Quyên sảng khoái: “Được thôi.”
Cô vươn vai một cái rồi nói: “Sáng nay ăn gì thế ạ? Con đói quá.”
Dường như để phụ họa cho cô, bụng Đỗ Quyên cũng nhanh ch.óng kêu “ùng ục”.
Trần Hổ vội vàng: “Sáng nay có sủi cảo, giờ ăn là vừa tầm, để cậu múc cho cháu.”
Đỗ Quyên: “Vâng ạ~”
Tề Triều Dương kéo ghế ra, Đỗ Quyên nở nụ cười ngọt ngào với anh.
Lúc này ba đứa nhỏ đã ăn xong, đang nhảy nhót tung tăng dưới đất.
Nhà cô đã sửa lại cấu trúc, chiếm diện tích của hai căn hộ mà.
Chuyện đó đương nhiên phải xuống lầu nói năng t.ử tế với hàng xóm một tiếng. Mặc dù hiện giờ chuyện này không tính là to tát gì, nhưng cũng có không ít nhà vì thế mà nảy sinh mâu thuẫn. Chính vì vậy, Đỗ Quốc Cường vẫn đích thân đến tận nơi.
Thực tế đã chứng minh, nói một ngàn một vạn lời hay cũng chẳng bằng một con gà.
Bây giờ gà vẫn rất có giá trị và quý giá. Tóm lại, nhà họ Tôn và nhà họ Lý ở tầng dưới đều vui vẻ nhận lời.