Hứa Nguyên quả thực đã hết kiên nhẫn. Ban đầu anh định dỗ dành cho cô ta đi, nhưng Chu Như căn bản không hiểu tiếng người. Hứa Nguyên lại rất sợ đắc tội với nhà vợ, nên thà xé rách mặt với cô em họ hờ này còn hơn.
“Cô ở lại chỉ tổ phá hoại hạnh phúc gia đình tôi thôi, đi ngay!”
“Anh làm cái gì thế hả!” Cát Trường Trụ từ đâu chạy tới, thở hồng hộc, giận dữ nhìn Hứa Nguyên: “Sao anh thô lỗ vậy? Đàn ông con trai mà lại đi bắt nạt phụ nữ như thế à?”
Hắn tiến lên che chắn cho Chu Như. Chu Như lập tức đỏ hoe mắt, nức nở: “Cát Trường Trụ, em không ngờ anh ấy lại là hạng người như vậy...”
“Đừng khóc! Hắn không biết trân trọng em thì đã có anh!” Cát Trường Trụ dõng dạc.
Đám đông đứng xem: “...”
Cát Trường Trụ tiếp tục: “Đi, em về nhà anh ở. Hắn đuổi em thì anh đón em!”
Cát Trường Trụ chưa từng gặp cô gái nào như Chu Như, lần đầu gặp cô ta đã không ngần ngại bảo vệ hắn, nên hắn thấy cô ta là người ngây thơ, tốt đẹp nhất trần đời. Lúc này không ra tay anh hùng cứu mỹ nhân thì còn đợi đến bao giờ?
“Em trai à, nhà mình làm gì còn chỗ...” Cát Trường Linh vội can ngăn.
“Chị hai, làm người không nên ích kỷ như thế. Em sẽ ngủ cùng bố.” Cát Trường Trụ quả quyết.
Nhà họ Cát rất chật, chỉ hơn ba mươi mét vuông mà ngăn thành ba phòng nhỏ xíu. Cát Trường Linh và chị cả ở một phòng, ông cụ Cát và Cát Trường Trụ mỗi người một phòng đơn, không hề có phòng khách.
“Chị cả dạo này cứ ở lại văn phòng đừng về nữa, còn chị hai thì sang phòng em mà ngủ, nhường phòng của các chị cho Chu Như ở.” Cát Trường Trụ sắp xếp đâu ra đấy.
Trong mắt hắn, Chu Như cao quý như thế, không thể để cô ta ở cái phòng nhỏ xíu của hắn được, phải ở phòng to nhất nhà mới xứng.
Cát Trường Linh trố mắt kinh ngạc: “Cái gì cơ? Đó là phòng của tao! Tại sao phải nhường cho cô ta? Cô ta là cái thá gì chứ?”
Cát Trường Trụ nhìn chị gái với vẻ không hài lòng: “Chị hai, sao chị lại thiếu lòng nhân ái thế? Để Chu Như ở nhà mình đã là chịu thiệt cho cô ấy lắm rồi đấy.”
Cát Trường Linh nghẹn họng, không biết nói gì hơn. Em trai cô ta bị bỏ bùa rồi à? Sao lại nói ra những lời nực cười như thế?
Hứa Nguyên liếc nhìn Cát Trường Linh với vẻ đồng cảm, rồi quay sang Cát Trường Trụ: “Cậu là gì của cô ta mà đòi rước về nhà? Lỡ xảy ra chuyện gì thì ai chịu trách nhiệm? Sau này họ hàng nhà tôi đến đòi người thì tôi biết ăn nói sao? Cô ta bắt buộc phải về Cáp Thành!”
Cát Trường Linh nhìn Hứa Nguyên đầy biết ơn vì đã nói hộ lòng mình.
“Chúng tôi là tri kỷ tốt, tình cảm đã vượt qua giới hạn nam nữ thông thường rồi. Các người đừng có dùng cái tâm địa đen tối mà nhìn cái gì cũng thấy bẩn thỉu!” Cát Trường Trụ hét lên.
Đỗ Quyên: “...” *May mà Trương Lệ chạy sớm, gặp phải hạng cực phẩm này thì đúng là xui xẻo tám đời.*
Cô thầm mừng cho bạn mình, đồng thời cũng cảm thán đúng là miệng lưỡi bà mối chẳng tin được lời nào. Cái ngữ như Cát Trường Trụ mà cũng được tâng bốc là thanh niên ưu tú cơ đấy.
Hứa Nguyên nghiến răng: “Cậu bớt giở cái trò tri kỷ đó đi. Đừng coi người khác là kẻ ngốc. Nếu cậu đã muốn chứa chấp cô ta thì tùy, tôi sẽ lên đồn công an báo cáo một tiếng, tránh để hai người mèo mả gà đồng làm liên lụy đến tôi.”
“Anh... anh đúng là thô tục không chịu nổi!” Cát Trường Trụ nhảy dựng lên.
Chu Như dường như chịu cú sốc lớn, lảo đảo vài cái rồi nhìn Hứa Nguyên: “Trong lòng anh, em là loại người như vậy sao?”
Hứa Nguyên lạnh lùng: “Phải.”
“Anh!” Chu Như quệt nước mắt, vẻ mặt đầy bi phẫn: “Được, anh đã nghĩ về em như thế thì em cũng chẳng coi anh là người tốt nữa. Chàng đã vô tình thì thiếp cũng thôi!”
Đỗ Quyên đứng cạnh lẩm bẩm: “Thôi cái gì mà thôi! Hai người vốn dĩ có quan hệ gì đâu mà bày đặt!”
Hứa Nguyên chắc chắn không có gì với Chu Như, nếu có thì anh ta đã chẳng dám cứng rắn như thế. Đỗ Quyên chậc lưỡi, những người xung quanh cũng gật đầu tán thành, xì xào bàn tán.
Chu Như cứ như không nghe thấy, nắm lấy tay Cát Trường Trụ: “Chúng ta đi!”
Cát Trường Trụ kiên định: “Được, anh không quan tâm ánh mắt người đời!”
Đỗ Quyên hỏi nhỏ bố mẹ: “Thế là về nhà họ Cát ở thật ạ? Hai người này thành một cặp rồi sao?”
Trong bối cảnh xã hội này, nam nữ không rõ ràng mà sống chung thì phút mốt là bị Ủy ban Cách mạng xích cổ ngay.
Hứa Nguyên tức đến nổ đom đóm mắt: “Ngày mai tôi nhất định sẽ đi tố cáo!”
Đây là khu tập thể công an, hai phần ba số hộ là người trong ngành, cần gì anh ta phải đi báo cáo? Hứa Nguyên làm thế chẳng qua là muốn danh chính ngôn thuận rũ bỏ Chu Như, chứng minh mình vô can. Nói xong, anh ta vội vàng dắt xe đạp đi đón vợ, không dám ở lại thêm giây nào.
Đám đông cũng dần giải tán. Chỉ còn Cát Trường Linh đứng ngẩn ngơ, Trần Hổ Mai thấy vậy liền an ủi một câu: “Cũng may là cháu sắp lấy chồng rồi.”