Nhưng mà, có thì có, tiểu đả tiểu nháo (làm nhỏ lẻ) thì bình thường, chứ nếu làm lớn thì chắc chắn không được.
Nếu đã vươn vòi ra tận tỉnh lỵ, lại còn giải quyết được cả vấn đề vận chuyển quy mô lớn thì càng không được.
Vệ Phó sở: “Đỗ Quyên, hôm nay cô lại đi tìm Văn Phương một chuyến, nhất định phải làm tốt công tác tư tưởng cho cô ấy, không được để cô ấy rêu rao ra ngoài.”
Đỗ Quyên: “Rõ ạ.”
Vệ Phó sở: “Lão Trương, mấy người các anh chia thành bốn nhóm, hai người một nhóm theo dõi Trương Tam và Lý Tứ, sau đó xem họ...”
Hiện trường nhanh ch.óng phân công công việc, việc theo dõi không có phần của Đỗ Quyên, toàn là dùng những tay lão luyện, nhưng cũng chẳng lạ, Đỗ Quyên và Lý Thanh Mộc mới làm việc chưa đầy nửa năm, rốt cuộc vẫn là lính mới, còn hấp tấp.
Nhưng họ cũng có việc riêng của mình.
Mọi người nhanh ch.óng bắt tay vào việc.
Đỗ Quyên tranh thủ lúc đi vệ sinh vào xem hệ thống của mình một chút, hệ thống vẫn chưa có gì thay đổi, xem ra phải bắt được người thì mới có biến chuyển. Nói thật lòng, Đỗ Quyên cũng không thấy thất vọng, tuy hệ thống sẽ có gợi ý nhưng Đỗ Quyên không dám hoàn toàn dựa dẫm vào hệ thống.
Nếu hoàn toàn dựa dẫm vào hệ thống, bản thân hoàn toàn không động não thì sẽ chẳng tiến bộ được chút nào.
Đến lúc đó nếu thật sự có một ngày hệ thống rời đi, cô biết tiếp tục công việc thế nào đây?
Thế nên thà rằng ngay từ đầu cứ rèn luyện nhiều, suy nghĩ nhiều, không dựa dẫm vào nó thì tốt hơn.
Đỗ Quyên nhanh ch.óng đạp xe ra ngoài, Văn Phương hôm nay đang ở đơn vị, Đỗ Quyên tìm gặp cô ta, hai người xì xào một hồi, Văn Phương đảo mắt trắng dã: “Ơ kìa, cô tuổi tác cũng còn nhỏ mà sao cứ như bà cô già thế, hôm qua chẳng phải đã dặn dò rồi sao? Tôi biết rồi biết rồi biết rồi! Thật là, bắt tôi phải nói đi nói lại bao nhiêu lần nữa. Tôi cũng đâu có ngu, sao tôi có thể nói ra ngoài được chứ? Tôi mà nói ra ngoài, đến lúc người ta còn chưa bị bắt, quay lại trả thù tôi thì sao? Tôi chắc chắn sẽ không nói đâu, cô cứ yên tâm đi.”
Đỗ Quyên: “Cô hiểu rõ là được, chúng tôi dù sao cũng phải lo cho sự an toàn của cô mà, nên mới muốn nhắc nhở thêm vài câu.”
Cái hạng người như Văn Phương ấy mà, nhìn qua là biết dễ bị kích động rồi.
Văn Phương: “Phiền c.h.ế.t đi được, biết rồi, cô biết cô mặc nguyên bộ cảnh phục này đến tìm tôi phiền phức thế nào không. Người ta lại cứ tưởng tôi gây chuyện gì rồi.”
Đỗ Quyên cười nói: “Cô cứ bảo tôi là bạn của cô, tìm cô có việc.”
Văn Phương kinh ngạc nhìn Đỗ Quyên một cái, lẩm bẩm: “Đã là bạn của tôi thì nên giới thiệu đối tượng cho tôi mới đúng...”
Đỗ Quyên: “...”
Khóe miệng giật giật.
Văn Phương: “Này. Đồn các cô có anh chàng thanh niên tài tuấn nào không?”
Đỗ Quyên bỏ chạy trối c.h.ế.t.
Văn Phương: “Cô đừng chạy mà! Có không hả! Có thì giới thiệu cho tôi đi!”
Đỗ Quyên: Vèo vèo vèo!
Đỗ Quyên chạy biến đi mất, nhưng cũng thật khéo, trên đường lại gặp Thường Cúc Hoa, bà ta vẫn cứ cái điệu bộ lén lén lút lút như thế. Dạo gần đây bà ta làm cho cả đại viện nồng nặc mùi t.h.u.ố.c. Chị Đại Dương đã thay mặt cư dân đại viện đến tìm nhà bà ta rồi.
Thường Cúc Hoa đương nhiên là bảy phần không phục tám phần không cam lòng, nhưng bác Hồ là người trọng sĩ diện nha, đã hứa là sẽ không tiếp tục làm nữa.
Trời đất ơi, cuối cùng cũng được nhẹ nhõm một chút.
Nhưng lúc này Thường đại mụ làm gì thế nhỉ, bà ta còn xách theo một cái bọc.
Đỗ Quyên đột nhiên nhận ra, chẳng lẽ, chẳng lẽ bà ta đi trả t.h.u.ố.c?
Không thể nào, không thể nào... ầy, cũng khó nói lắm nha?
Nhưng nghĩ lại thì đây đúng là chuyện Thường đại mụ có thể làm được nha.
Đỗ Quyên âm thầm đi theo, đây không phải là vì tính tò mò cao đâu nha!
Cô là sợ họ đ.á.n.h nhau thôi!
Khu vực này vẫn thuộc phạm vi quản lý của đồn cô mà.
Tuyệt đối đừng để xảy ra xô xát!
Suy đoán của Đỗ Quyên hoàn toàn chính xác.
Phải nói thật lòng là rốt cuộc cũng là hàng xóm láng giềng, ít nhiều cũng có vài phần hiểu rõ về nhau.
Thường Cúc Hoa lần này qua đây thật sự là để trả lại thảo d.ư.ợ.c. Theo bà ta thấy, nhà mình không dùng được nữa thì cũng không thể để không đó được, đương nhiên là phải trả lại rồi, đều là tiền mua cả mà, không thể lãng phí! Bà ta suốt dọc đường lầm bầm c.h.ử.i rủa, còn có chút oán trách lão chồng nhà mình, lão Hồ này đúng là quá trọng sĩ diện, người ta tìm đến cửa là thấy ngại ngay. Có gì mà phải ngại chứ? Vả lại chị Đại Dương cũng là cái hạng tiện nhân, đúng là quản trời quản đất, nhà bà ta uống t.h.u.ố.c mà cũng quản, đúng là rỗi hơi!
Đây rõ ràng là t.h.u.ố.c lấy về để cho con dâu thứ hai sớm mang thai, chỉ cần uống một thời gian thì lo gì không có tin vui?
Bạch Vãn Thu cũng bằng lòng, thế mà mấy người hàng xóm lại cứ suốt ngày than vãn mùi nồng, đúng là ch.ó săn chuột, lo chuyện bao đồng.
Thường Cúc Hoa đi thẳng đến cửa nhà lão thầy đông y, nhưng không hề gây náo loạn, chỉ khẽ gõ cửa, rất nhanh đã có người ra mở cửa cho bà ta.
Đỗ Quyên đi theo Thường Cúc Hoa suốt dọc đường, đứng ở một góc ngõ không xa, nếu không có chuyện gì thì tốt, nếu có chuyện gì cô cũng có thể kịp thời ứng phó.
Thường Cúc Hoa thì không hề biết Đỗ Quyên đang đi theo mình, vừa vào cửa đã chẳng hề khách sáo nói: “Lão đại phu à, ông trả lại tiền t.h.u.ố.c này cho tôi đi.”
Bà ta đảo mắt một vòng, không nói là vì nhà mình không uống được nữa nên mới trả, nói thế thì làm sao mà trả thuận lợi được?
Bà ta chống nạnh, ra vẻ hống hách.
“Ông nói bậy, tôi làm gì có chuyện bán t.h.u.ố.c giả.” Lão đại phu này còn dễ nổi nóng hơn cả Thường Cúc Hoa.
Trong lòng chột dạ mà!
Ông ta không khách khí nói: “Bà mới uống có mấy ngày mà đã muốn có hiệu quả rồi sao? Nhà ai uống t.h.u.ố.c mà chẳng phải ba tháng. Không thì làm sao mà có t.h.a.i được? Bà mới uống có mấy ngày đã chê bai rồi? Bà đây là kiếm chuyện phải không?”