Đỗ Quốc Cường: “Bác mà nói thế thì cháu không tin đâu nhé, ai mà chẳng biết nhà bác có ba suất lương cơ chứ.”
Bác Đinh có một suất lương hưu, bây giờ ông còn làm công nhân tạm thời quét đường đổ phân lại thêm một suất lương nữa, bà vợ nhà ông cũng làm việc này, cũng có một suất lương. Tuy rằng lương công nhân tạm thời có ít hơn một chút, nhưng bây giờ không phải là mấy chục năm sau, lương của một công nhân tạm thời nuôi hai thân già cũng là dư dả, chẳng thể nào khó khăn được. Huống hồ nhà ông còn nhận tận ba suất.
“Không phải cháu nói đâu, bác Đinh bác cũng nên ăn uống t.ử tế một chút đi, tuổi cao thế này rồi, cũng không nên quá kham khổ.”
Bác Đinh gạt đi: “Đi đi đi. Cậu thì biết cái gì, ăn không hết, mặc không hết, không biết tính toán mới là nghèo.”
Ông hạ thấp giọng: “Vả lại sao cậu biết tôi không được ăn đồ ngon, tôi nói cho cậu biết nhé, cậu đừng có kể với ai, mấy hôm trước, đúng cái hôm Tết Dương lịch ấy, bà xã tôi, tức là thím của cậu ấy, nhặt được không ít đồ tốt ở thùng rác sau nhà máy cơ khí đâu.”
Tim Đỗ Quốc Cường nảy lên một cái. Ông thản nhiên, mặt không đổi sắc mỉm cười hỏi: “Cái gì thế ạ? Chẳng lẽ lại nhặt được vàng?”
Bác Đinh trợn mắt: “Xì, thùng rác nhà cậu mà nhặt được cái đó à. Cậu có thể thực tế chút không. Tôi bảo cậu nghe này. Là vỏ hải sản đấy, trời đất ơi, bao nhiêu là đồ tốt. Mấy ông lãnh đạo đó chắc chắn là ăn mảnh ở nhà máy rồi. Họ thật là…”
Đỗ Quốc Cường: “…” *Ngại quá nhé, các vị lãnh đạo nhà máy cơ khí, bắt các vị phải đổ vỏ rồi. Đó là do tôi vứt đấy.*
“Bác hiểu lầm rồi chăng, đợt Tết Dương lịch nhà máy cơ khí nghỉ hết mà, làm gì có ai.”
Đỗ Quốc Cường cạn lời. Thật sự, ông đã không biết phải nói gì nữa rồi. Nếu không phải cực kỳ khẳng định là không có ai theo dõi mình, cũng không có ai nhìn thấy mình vứt đồ, thì ông đã tưởng lão già này đang ám chỉ mình rồi. Nhưng Đỗ Quốc Cường đã làm công an bao nhiêu năm, ý thức phản trinh sát vẫn có, cũng không đến mức vứt mấy cái vỏ hải sản mà cũng để người ta nhìn thấy. Ông đâu có phế vật đến mức đó.
“Mấy thứ đó là cái gì mà các bác cũng dám ăn, không sợ ăn vào hỏng bụng à.”
“Làm sao mà hỏng được, mùa đông không hỏng đâu, còn có một ít tôm này nọ nữa, tuy là vỏ nhưng cũng không phải vô dụng, tôi đều nghiền thành bột rồi. Còn có mấy cái to đùng tôi không biết tên, trông cũng giống tôm, chẳng biết gọi là gì, dạo này tôi đều nghiền thành bột tôm rồi. Tôi nói cho cậu biết, cái này là đồ tốt đấy…”
Đỗ Quốc Cường luôn cảm thấy mình là một người khá kỳ quặc, nhưng sau khi gặp bác Đinh thì ông thấy mình quá đỗi bình thường. Thật sự, đừng nói là ông. Ngay cả mụ già đanh đá Thường Cúc Hoa, mụ "bạch liên hoa" già Vương thị, hay bà Tôn mồm mép không tốt, tất cả đều không phải là đối thủ của bác Đinh. Tuy bác Đinh chưa bao giờ làm ảnh hưởng đến người khác, nhưng nếu bàn về độ "dị", ông tuyệt đối là đệ nhất trong khu tập thể. Không ai bì kịp!
Đỗ Quốc Cường càng không ngờ đồ nhà mình vứt đi lại được bác Đinh tái sử dụng một cách triệt để như vậy. Trong phút chốc, Đỗ Quốc Cường không biết nên nói gì.
Bác Đinh đắc ý: “Tôi nói cho cậu biết, chuyện này người bình thường tôi không kể đâu, cũng là vì thấy cậu chắc chắn sẽ không tranh với tôi.”
Đỗ Quốc Cường: “…”
Bác Đinh nói đến đây, hì hì cười một tiếng, bảo: “Cậu có muốn mua ít bột tôm không?”
Ông thừa thắng xông lên tiếp thị: “Thứ này tốt lắm đấy, hải sản vốn dĩ đã có vị tươi. Cho vào thức ăn có thể làm tăng hương vị. Nhưng nó không chỉ có bấy nhiêu lợi ích đâu. Còn cái khác nữa. Cậu biết đấy, con gái út nhà thông gia nhà tôi làm y tá nhỏ ở bệnh viện mà. Thế nên con dâu tôi cũng hiểu biết đôi chút, tôi nghe nói, bột tôm này rất bổ sung canxi. Dù là trẻ con đang tuổi lớn hay người già bị loãng xương, bổ sung ít bột tôm đều tốt cả. Đang tuổi thanh niên thì càng nên bổ sung. Phòng bệnh hơn chữa bệnh mà. Thế nào? Cậu lấy một ít không? Tôi đảm bảo để cho cậu giá hời. Chúng ta là hàng xóm bao nhiêu năm rồi, cậu có cái mặt mũi này.”
Đỗ Quốc Cường mím môi, cuối cùng cũng biết tại sao bác Đinh lại nói nhiều như vậy, hóa ra là để tiếp thị bột tôm.
“Thật đấy, cậu lấy một ít đi, cái này của tôi tốt lắm. Nhưng loại đồ này hiếm lắm đấy. Vùng mình cũng ít thấy, cho dù tôi để rẻ thì chắc chắn cũng đắt hơn đồ bình thường. Nhưng tuy đắt nhưng rất đáng giá! Cậu tin tôi đi. Mua không lỗ, mua không lầm đâu!”
Bác Đinh nói không ngừng nghỉ.
Đỗ Quốc Cường vội ngắt lời: “Dừng! Dừng dừng! Bác Đinh à, cái này cháu thật sự không dùng đến, bác tìm người khác đi.”
“Cậu không biết nhìn hàng à?”
Đỗ Quốc Cường: “Vâng! Cháu không biết nhìn hàng, cháu thật sự không lấy đâu.”
“Cậu xem thế có tiếc không chứ? Thật đấy, cậu tin tôi đi…”
Đỗ Quốc Cường ngắt lời, nói đùa: “Sao nào, chỉ cần cháu ăn cái này vào là lưng không mỏi chân không đau, người ngợm khỏe khoắn ngay à?”
Bác Đinh ngẩn ra, sau đó vỗ tay cái đét: “Đúng, đúng đúng, chính là như thế đấy, cậu ví von hay đấy.”
Đỗ Quốc Cường đen mặt, chân thành hỏi: “Bác xem cháu có tin lời bác không?”
Bác Đinh: “Cậu thật sự không lấy à?”
Đỗ Quốc Cường: “Thật sự không lấy.”
“Thật chứ?”
“Thật.”
Xác định đi xác định lại, bác Đinh vô cùng, vô cùng tiếc nuối, nói: “Thế thì thôi vậy, tôi tìm người khác, cậu đúng là không biết nhìn hàng.”
Đỗ Quốc Cường vỗ vai bác Đinh: “Bác nhặt vỏ tôm về nghiền thành bột, bác mà nói ra thì ai dám mua cơ chứ.”
Bác Đinh còn rất hùng hồn: “Các cậu đều làm công an, tôi mà bịa đại một cái lý do thì các cậu cũng chẳng tin được, không chừng còn tưởng tôi dùng gỗ nghiền thành bột để lừa người ta ấy chứ. Thế thì tôi thà nói thật còn hơn. Nhưng thứ này tôi đều rửa sạch sẽ rồi, cậu xem cậu kìa, đúng là kiểu cách.”