Công việc quan trọng, nhưng sức khỏe còn quan trọng hơn. Dù chuyện gì to tát cũng không bằng sức khỏe của bản thân. Đỗ Quyên luôn thừa hưởng tư tưởng này từ bố mẹ mình.

Cô lẩm bẩm: “Mấy hôm nay tôi bận quá, chắc chắn nhà tôi sẽ làm món gì ngon để tẩm bổ cho tôi đây.”

Tề Triều Dương nhìn cô, mỉm cười nói: “Vậy tôi có thể sang ăn chực một bữa không?”

Đỗ Quyên: “Hả?”

Kinh ngạc quá đỗi, sao anh lại có thể nói ra lời này chứ? Thời buổi này làm gì có ai đi ăn chực bao giờ.

Tề Triều Dương bật cười: “Đùa cô thôi, nhìn kìa, mắt cô sắp lồi ra ngoài rồi.”

Đỗ Quyên cũng thẳng thắn: “Tôi đúng là rất kinh ngạc mà, giờ làm gì có ai đi ăn chực.”

À, không đúng, Lý Thanh Mộc hay sang nhà cô ăn chực. Nhưng chuyện đó sao mà giống được? Lý Thanh Mộc từ nhỏ đã hay sang chơi, hai nhà vẫn luôn qua lại như người thân từ trước khi Đỗ Quyên chào đời. Còn Tề Triều Dương, vốn dĩ đâu có thân thiết đến thế?

Tề Triều Dương thấy bộ dạng của cô, càng cười dữ hơn: “Ngơ ngác thật đấy.”

Đỗ Quyên: “???” Cái gì cơ? Sao tự dưng lại tấn công cá nhân thế này? Cô ngơ ngác chỗ nào chứ? Cô rõ ràng là thông minh lanh lợi mà.

Tề Triều Dương xua tay: “Tan làm đi, về nhà nghỉ ngơi cho tốt.”

“Vâng.”

Đỗ Quyên đi cùng vài người khác về nhà. Cục Công an cách đại viện nhà họ còn gần hơn cả đồn công an, mọi người đều đạp xe, chỉ vài phút là về đến nơi. Vừa vào đại viện, cô đã nghe thấy tiếng khóc than của Thường Cúc Hoa. Mấy ngày nay bà ta cứ như vậy, từ lúc con trai mất tích, một ngày khóc đến tám bận. Nhưng cũng chẳng ai phàn nàn gì, nhất là sau khi biết người đã mất, mọi người lại càng cảm thông hơn.

Đỗ Quyên chạy huỳnh huỵch lên lầu, vừa lên đến nơi đã thấy Uông Chiêu Đệ đang ghé mắt nhìn qua khe cửa.

Đỗ Quyên: “....................” Cái nhà này đúng là có sở thích kỳ lạ thật.

Uông Chiêu Đệ thấy Đỗ Quyên, không nhịn được mở cửa gọi: “Đỗ Quyên.”

“Có chuyện gì?”

Uông Chiêu Đệ c.ắ.n môi, oán hận nhìn chằm chằm Đỗ Quyên, chỉ trích: “Đối tượng của Giang Duy Trung là do cô giới thiệu à? Tại sao cô lại làm như vậy?”

Đỗ Quyên ngoáy ngoáy lỗ tai, cảm thấy mình như không hiểu nổi tiếng người nữa. Cô nhìn Uông Chiêu Đệ đầy vẻ không thể tin nổi: “Này, chuyện này liên quan gì đến cô chứ? Anh Duy Trung tìm đối tượng, tôi có giới thiệu hay không thì liên quan gì đến cô dù chỉ một xu? Cô quản hơi bị rộng rồi đấy, có thời gian thì lo mà quản tốt bản thân mình đi. Cái hạng người gì không biết.”

Đỗ Quyên lười đôi co, định đi thẳng về nhà.

Uông Chiêu Đệ tủi thân: “Cô làm vậy không phải là muốn hủy hoại tôi sao? Nếu tôi không kết hôn thì phải xuống nông thôn. Bản thân cô có công việc rồi, tại sao lại muốn cắt đứt đường sống của người khác? Cô thật sự quá ích kỷ.”

Cô ta c.ắ.n môi, ra lệnh: “Cô đi nói với Giang Duy Trung đi, bảo là hai người họ không hợp nhau, bảo họ chia tay đi.”

“Cái gì cơ?”

Đỗ Quyên nhìn Uông Chiêu Đệ, tự hỏi có phải mình đang đói quá đến mức sinh ra ảo giác rồi không? Nếu không sao cô có thể nghe thấy những lời vô lý và nực cười đến thế? Là đầu óc Uông Chiêu Đệ không bình thường, hay là cô bị ảo thính rồi?

Đỗ Quyên ngẩn ngơ một lát, rồi nhìn Uông Chiêu Đệ từ trên xuống dưới: “Nếu đầu óc cô có bệnh thì đi khám đi. Cô xem cô nói có giống tiếng người không? Cô cũng biết dát vàng lên mặt mình quá nhỉ, còn muốn tơ tưởng đến anh Duy Trung. Sao hả, anh Duy Trung phải xui xẻo lắm mới bị ép ở cùng với cô chắc? Cô lấy tư cách gì mà nói câu đó? Còn bảo tôi ích kỷ, tôi thấy cô mới là đồ có bệnh. Thật sự là quá nực cười. Một người bình thường chẳng qua lại gì, chỉ vì cô không muốn xuống nông thôn mà định tính kế hàng xóm. Cô có biết xấu hổ không? Người ta là đối tượng tâm đầu ý hợp, lại phải phối hợp để cô khỏi phải xuống nông thôn à? Cô đúng là vừa xấu vừa hay mơ mộng hão huyền. Còn muốn sai bảo tôi, cô tưởng mình là cái thá gì chứ? Biết điều thì giữ lấy chút liêm sỉ đi.”

Đỗ Quyên nói năng rất không khách sáo. Tính cô vốn vậy, người ta kính mình một thước mình kính lại một trượng, nhưng nếu kẻ nào dở chứng thần kinh thì cô cũng chẳng việc gì phải nể mặt. Đều là lần đầu làm người, mắc mớ gì tôi phải nhường nhịn cái đồ thần kinh như cô.

Đỗ Quyên lườm nguýt một cái rồi bỏ đi thẳng. Thật sự, không c.h.ử.i thề là do cô có giáo d.ụ.c đấy.

Vừa định mở cửa, cô thấy cửa nhà họ Hứa đối diện hé ra một khe nhỏ để nhìn trộm, Đỗ Quyên chẳng thèm để tâm, đi thẳng vào nhà.

Viên Diệu Ngọc liếc nhìn Đỗ Quyên một cái, lại nhìn Uông Chiêu Đệ đang đứng ở hành lang đỏ hoe mắt, bĩu môi một cái rồi đóng cửa lại. Cô hừ một tiếng nói với chồng: “Anh xem đúng là lạ thật đấy, cứ phải tranh giành mới là đồ tốt. Trước đây Giang Duy Trung tìm đối tượng, mấy cô gái nông thôn còn chẳng thèm. Giờ anh ta tìm được một nữ cán bộ, lập tức lại có người nhắm trúng ngay. Quả nhiên là đồ cho không thì chẳng ai lấy, phải tranh nhau mới thấy thơm sao? Uông Chiêu Đệ thế mà lại nhắm trúng Giang Duy Trung rồi.”

Hứa Nguyên đáp: “Cô ta đâu phải nhắm trúng Giang Duy Trung, cô ta là muốn được ở lại thành phố. Nhưng cô ta cũng không soi gương xem mình là cái hạng gì. Thế giới này đâu có xoay quanh cô ta. Cô ta muốn, nhưng người ta đâu có thèm đếm xỉa.”

Chương 568: Kẻ Điên Ở Đại Viện - Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia