Thím Cúc ăn vạ vô lý khiến mọi người tức đến nghẹn họng. Một bác gái không khách khí nói: “Bà cũng biết điều chút đi, nói thế mà nghe được à? Bà là cái thá gì mà đòi tiền t.h.u.ố.c men? Nghĩ đẹp nhỉ. Sao, nhà bà nghèo đến phát điên rồi à? Chuyện gì cũng muốn ăn vạ một tí? Đúng là thất đức hết chỗ nói.”

“Đúng đấy! Thật chưa thấy ai như thế này bao giờ.”

“Nhà bà sống không nổi nữa rồi hả? Để con dâu ra đây ăn vạ, làm gì có ai đụng vào cô ta, chúng tôi nghe thấy tiếng kêu mới chạy ra đấy chứ.”

“Hừ, tôi nghe thấy rồi, cô ta vừa đi vừa lầm bầm c.h.ử.i rủa ai đó, tôi thấy chắc là tự mình làm mình tức nên mới thế này. Sao, còn muốn đổ thừa cho chúng tôi à? Mơ đi!”

Thím Cúc vừa lên tiếng đã muốn tống tiền, mọi người đương nhiên không chịu. Làm gì có kiểu bắt nạt người khác như thế. Chỉ có Tôn Đình Mỹ là ôm bụng tiếp tục gào khóc: “Tôi đau bụng quá, đau bụng quá, có phải tôi sắp sinh rồi không...”

Tôn Đình Mỹ thật sự đã tự làm mình tức đến mức động thai. Cô ta gào lên: “Tôi muốn đi bệnh viện...”

Thím Cúc thấy ăn vạ không xong, vội vàng nói: “Các người mau lên, không thấy con trai tôi sắp xảy ra chuyện rồi sao? Mau giúp một tay đi!” Bà ta mắng nhiếc: “Lũ ích kỷ thấy c.h.ế.t không cứu! Các người có còn là người nữa không?”

“Thím Cúc, thím mà nói thế thì tôi không dám giúp đâu, lỡ bị thím ăn vạ thì nhà tôi giải thích sao cho hết.”

“Đúng đấy, thím Cúc, thím nhờ người giúp mà thái độ thế à? Ai mà dám tin thím.”

“Thím Cúc, thím nhìn cho rõ đi, đây là con dâu thím chứ không phải con dâu chúng tôi, thím dọa ai thế. Thím nhìn con dâu như thế mà còn có tâm trí đi ăn vạ, ai biết được hai mẹ con thím có bàn bạc trước với nhau không.”

Tôn Đình Mỹ sắp tức c.h.ế.t rồi. Bà mẹ chồng này đúng là cái gậy quấy phân, chẳng được tích sự gì mà chỉ toàn gây thêm rắc rối. Nếu không phải bà ta vừa lên đã đắc tội với mọi người thì đâu đến nỗi này? Tôn Đình Mỹ gào khóc: “Tôi muốn đi bệnh viện, tôi muốn đi bệnh viện, con của tôi, hu hu hu, cầu xin các người...”

Thím Cúc thấy Tôn Đình Mỹ như vậy cũng bắt đầu hoảng, con dâu bà ta mới m.a.n.g t.h.a.i chưa đầy tám tháng. Bà ta vốn nghĩ chưa đến lúc sinh thì chắc không sao, nên mới định ăn vạ kiếm chút đỉnh, nhưng không ngờ tình trạng cô ta có vẻ không ổn thật. “Là tôi sai, đều là tôi sai, các người mau giúp với, con dâu tôi... Đình Mỹ, con đừng dọa mẹ nhé!”

Lúc này mọi người cũng nhận ra tình trạng của Tôn Đình Mỹ có vẻ thực sự không ổn.

“Không phải giả vờ à?”

“Mau đưa đi bệnh viện thôi.”

Tôn Đình Mỹ gào lên xé lòng: “Bụng tôi, con của tôi, con của tôi ơi...”

Đỗ Quyên đâu có ngờ, cô chỉ đi cùng Tề Triều Dương thôi mà Tôn Đình Mỹ cũng có thể tự làm mình tức đến mức động thai. Phải biết rằng, cái bụng của cô ta vốn là “bụng sắt”, lúc trước bị hai tên hung thủ Mao Đại Mao Nhị truy sát, lúc chạy trốn ngã mấy lần mà t.h.a.i vẫn vững như bàn thạch. Huống chi lúc t.h.a.i chưa ổn định cô ta còn lén lút với Hồ Tương Vĩ mà vẫn bình an vô sự. Thế mà giờ chỉ vì thấy người khác sống tốt một chút mà đã ghen tị đến mức động t.h.a.i không chịu nổi.

Mọi người vội vàng khiêng cô ta lên chiếc xe đẩy trong sân, ngay cả Đỗ Quốc Cường và Trần Hổ Mai cũng xuống lầu xem tình hình. Mọi người rầm rộ đưa người đi bệnh viện, Tôn Đình Mỹ gào thét như lợn bị chọc tiết, nghe vô cùng đáng sợ.

Vợ chồng Đỗ Quốc Cường không đi theo. Trần Hổ Mai nói: “Đây là sinh non à?”

Vừa dứt lời đã thấy Tiết Nghiên Nghiên không biết từ lúc nào đã ghé sát lại. Cô nàng nói nhỏ bên tai Trần Hổ Mai: “Cô ta vừa đi vừa c.h.ử.i Đỗ Quyên, rồi tự làm mình tức đến mức sinh non đấy.”

Trần Hổ Mai trợn tròn mắt: “!!!”

Đỗ Quốc Cường không nhịn được, khóe miệng giật giật: “!!!”

Tiết Nghiên Nghiên khẳng định: “Cháu mà nói dối thì cháu là con lợn. Thật đấy, cháu nghe thấy hết mà, lúc cháu định ra ngoài thì nghe thấy cô ta đang lầm bầm c.h.ử.i rủa trong hành lang.”

Tiết Nghiên Nghiên đúng là cô nàng thần kỳ, lúc nào cũng bắt trúng các vụ bát quái. Cô nàng chủ động đến “mách lẻo” cũng là muốn kết giao với nhà Đỗ Quyên để học nấu ăn. Tiết Nghiên Nghiên: “Thật đấy, hai bác tin cháu đi.”

Trần Hổ Mai: “Bác tin cháu mà, Tôn Đình Mỹ từ nhỏ đã thế rồi, bác còn lạ gì nó nữa?”

Đỗ Quốc Cường cười nói: “Cảm ơn cháu đã nói cho hai bác biết nhé, cũng may có cháu, nếu không với tính cách của Tôn Đình Mỹ, không biết chừng nó lại âm thầm tính kế nhà bác. Biết nó có ý xấu, nhà bác cũng sẽ cẩn thận hơn.”

Tiết Nghiên Nghiên vội gật đầu: “Vâng vâng.” Thực ra Đỗ Quốc Cường luôn biết Tôn Đình Mỹ là hạng người gì, nhưng Tiết Nghiên Nghiên chủ động nhắc nhở, nhà họ cũng rất cảm kích.

Tiết Nghiên Nghiên tò mò hỏi: “Tôn Đình Mỹ và Đỗ Quyên chẳng phải là bạn học sao? Sao quan hệ của cô ta với Đỗ Quyên lại tệ thế ạ?”

Chương 740: Tự Làm Mình Tức Đến Sinh Non - Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia