Dù sao thím Lan cũng trực tiếp đến nhà Đỗ Quyên để gọi người. Bà không phải người có bản lĩnh, nhưng bà biết rõ sức chiến đấu của mẹ Đỗ - Trần Hổ Mai. Đã dám nói xấu Đỗ Quyên thì đừng có trách bà mẹ người ta đến tìm để tính sổ. Cái thói đó là phải trị!

Thím Lan trực tiếp gọi người, Trần Hổ Mai nghe xong nổi trận lôi đình, lập tức hùng hổ kéo đến. Chu Như là cái thá gì mà dám bảo con gái bà không "nghi gia nghi thất". Cái đồ xúi quẩy này! Phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời kia mà. Đến cả lãnh đạo còn nói thế, một con mụ phế vật như cô ta mà dám phản đối à?

Trần Hổ Mai chẳng thèm nể nang gì, xắn tay áo lên lao thẳng ra khỏi cửa. Hai người một trước một sau, đi đứng như gió cuốn. Chỉ có điều, vừa mới đến nơi thì đã thấy Cát Thúy Linh đè Chu Như xuống đất, đ.á.n.h cho mặt mũi sưng vù như đầu heo.

Thật là khéo, Chu Như lại biến thành đầu heo rồi. Lần trước cô ta cũng bị đ.á.n.h thành đầu heo. Lần này cũng không ngoại lệ. Phải nói là Chu Như đáng ghét đến mức nào mà những người muốn đ.á.n.h cô ta còn phải xếp hàng nữa chứ.

Nhưng mà, chuyện nào ra chuyện đó. Cát Thúy Linh đ.á.n.h người là việc của cô ta, còn bà thì không thể bỏ qua được, nếu không hạng người này lại tưởng con gái bà dễ bị bắt nạt. Lần sau lại còn dám nói xấu nữa thì sao. Cứ phải chiều cho hư à!

“Cát Thúy Linh, cô tránh ra cho tôi!”

Trần Hổ Mai vừa định mở miệng thì đã có người nhanh chân hơn.

Trần Hổ Mai: “???!!!” Mấy người định tranh nhau đ.á.n.h đến bao giờ nữa hả?

Bà quay đầu nhìn lại, hóa ra là Cát Trường Trụ. Cát Trường Trụ mắt trợn ngược vì giận dữ, hắn không thể tin nổi vào mắt mình, lao thẳng tới đẩy mạnh Cát Thúy Linh ra. Cát Thúy Linh ngã nhào xuống đất, bàng hoàng ngước nhìn em trai mình.

Cát Trường Trụ tiến lên giáng một cái tát thẳng vào mặt Cát Thúy Linh, quát: “Cái đồ tiện nhân này, tôi biết cô luôn ghen tị vì chúng tôi đối xử tốt với Tiểu Như hơn, nhưng cô làm cái gì thế này! Sao cô có thể ra tay tàn độc với cô ấy như vậy. Đồ độc phụ!”

Cát Thúy Linh ngây người nhìn em trai.

Đỗ Quyên tiến lên đỡ Cát Thúy Linh dậy, nhíu mày nói: “Anh là đàn ông con trai mà bản lĩnh gớm nhỉ, lại còn biết động tay động chân với phụ nữ nữa, đúng là kinh tởm.”

“Đây là chuyện nhà tôi, không mượn cô quản! Cô ta mà còn dám bắt nạt Tiểu Như thì tôi còn đ.á.n.h nữa. Chồng cô ta không dạy bảo được cô ta thì người làm em trai như tôi sẽ thay mặt dạy dỗ.” Cát Trường Trụ nói năng cực kỳ hùng hồn.

Lúc này Đỗ Quyên mới hiểu ra phần nào lý do tại sao trước đây Cát Trường Trụ không tìm được đối tượng, với cái nhân phẩm này thì bất cứ ai có chút đầu óc cũng chẳng thèm lại gần hắn, đúng là kinh tởm đến tận cùng.

“Hừ!” Trần Hổ Mai bật cười, nói: “Anh là đàn ông thì giỏi lắm chắc?”

Cát Trường Trụ ưỡn n.g.ự.c: “Đàn ông dĩ nhiên là giỏi rồi.”

Hắn xua tay như đuổi ruồi: “Đi đi, mấy người mau cút hết đi, từng người một cứ đứng nhìn vợ tôi bị đ.á.n.h mà chẳng có chút lòng thương hại nào. Tôi biết mà, các người đều đang ghen tị, ghen tị đến phát điên rồi, toàn là hạng chẳng ra gì, mau cút hết đi... á!”

Cát Trường Trụ còn đang mải mê ba hoa thì bị một cú đ.ấ.m giáng thẳng vào mặt, Trần Hổ Mai lao tới bồi thêm một cú đá, dù là đàn ông nhưng Cát Trường Trụ cũng bị văng ra xa mấy bước, ngã nhào xuống đất.

Mấy bà lão đứng xem: “!!!” Đồng loạt lùi lại một bước.

Đúng là như vậy! Họ đã biết ngay mà, Trần Hổ Mai mà thực sự nổi điên thì không ai trêu vào được đâu. Quả nhiên! Đúng là như thế thật!

Đỗ Quyên thì thấy cảnh này quen rồi, cô kéo Cát Thúy Linh lùi ra xa vài bước. Trần Hổ Mai lao tới túm lấy Cát Trường Trụ, quát: “Anh tưởng mình là cái thá gì mà dám bảo tôi ghen tị? Tôi ghen tị với vợ anh cái gì? Ghen tị vì cô ta trông như một củ dưa muối héo queo à?”

Chát chát chát! Lại bắt đầu đ.á.n.h người. Nhưng lần này người bị ăn đòn đã chuyển từ Chu Như sang Cát Trường Trụ.

Trần Hổ Mai quát: “Hai vợ chồng tình cảm thắm thiết lắm đúng không? Đã xót vợ như vậy thì chịu đòn thay cô ta đi.”

Bà dùng đầu gối đè c.h.ặ.t Cát Trường Trụ xuống, nắm đ.ấ.m cứ thế giáng liên tiếp vào mặt hắn, Cát Trường Trụ gào thét: “Á! Á á á! Cái đồ mụ la sát này!”

“Tôi là mụ la sát à? Sao anh không hỏi xem vợ anh tại sao lại ăn nói xà lơ như thế? Vợ làm chồng chịu, đã tình cảm thắm thiết như vậy, đã bảo vợ sai là lỗi của chồng, vậy thì tôi nghe theo anh đấy! Tôi nói cho anh biết, anh lo mà quản cái mồm của Chu Như nhà anh đi, cô ta là cái thá gì? Mà dám ở sau lưng nói xấu con gái tôi, cô ta tính là cái thá gì hả! Thật sự coi Trần Hổ Mai tôi là hạng hiền lành chắc?”

Bà đ.ấ.m huỳnh huỵch. Cát Trường Trụ: “Á á á á!” Tiếng kêu t.h.ả.m thiết còn hơn cả Chu Như lúc nãy.

Nhưng dù ở đây đang đ.á.n.h nhau to, nam đồng chí ở các nhà đều chẳng ai ló mặt ra, mấy chuyện vặt vãnh trong khu tập thể này, bên nào cũng có lý lẽ riêng, thực sự rất khó phân xử. Lại toàn là hàng xóm láng giềng nên ai nấy đều cố gắng không nhúng tay vào. Tránh voi chẳng xấu mặt nào mà.

Chẳng có ai cứu giúp, Cát Trường Trụ kêu la oai oái, Trần Hổ Mai quát: “Giờ mới biết đau à? Anh chẳng phải là đàn ông sao? Đàn ông các anh chẳng phải là vô sở bất năng sao? Lúc nãy anh đ.á.n.h chị hai mình chẳng phải hăng hái lắm sao? Sao nào? Anh đ.á.n.h lại đi chứ. Chẳng lẽ anh chỉ biết bắt nạt người nhà thôi à? Hai vợ chồng anh đúng là trời sinh một cặp, một đôi chuột cống dưới rãnh nước. Chỉ giỏi nói xấu sau lưng người khác. Con gái tôi làm công an là để phục vụ nhân dân, nó đã tham gia bao nhiêu vụ án, làm được bao nhiêu việc. Hồ sơ của nó lập bao nhiêu công trạng đều được ghi chép rõ ràng minh bạch. Đến lượt hạng người như các người bảo con gái tôi không nghi gia nghi thất à? Lại còn bảo không an phận? Các người bản thân phế vật nên nhìn không lọt mắt những nữ đồng chí có công việc chứ gì? Là ghen tị hay là khinh miệt, tự các người rõ nhất. Phụ nữ gánh vác nửa bầu trời. Hai vợ chồng anh định chống lại chính sách đấy à?”

Chương 819: Trần Hổ Mai Ra Tay - Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia