“Bà có ý gì! Bà nói cái gì thế, sao bà dám nói vợ tôi như vậy.” Cát Trường Trụ lại nhảy dựng lên.

Chu Ái Hà quát: “Anh câm miệng đi, cái hạng rác rưởi chỉ giỏi bắt nạt phụ nữ.” Bà hừ một tiếng, cười mỉa mai: “Ngu mà không biết mình ngu.” Nói xong, bà quay ngoắt người bỏ đi luôn.

Cát Thúy Linh im lặng nhìn Cát Trường Trụ, rồi lại nhìn Chu Như, mím môi.

“Chị hai, chị nói một câu đi chứ, chuyện này rõ ràng là lỗi của chị, sao chị có thể trơ mắt nhìn vợ chồng em bị người ta bắt nạt thế này...” Cát Trường Trụ đúng là hạng chỉ giỏi bắt nạt người nhà. Người ngoài hung dữ thì hắn không dám làm gì, lại cứ nhắm vào Cát Thúy Linh mà trách móc.

Dù Cát Thúy Linh là một người cực kỳ chiều chuộng em trai, nhưng lúc này cô ta cũng thấy chạnh lòng. Cô ta nhìn sâu vào mắt Cát Trường Trụ một cái, bực bội hất tay hắn ra, nói: “Cậu thích làm thằng rùa rụt cổ thì cứ làm đi.” Nói xong, cô ta cũng quay lưng bỏ đi.

Bà Tôn đúng là hạng chỉ sợ thiên hạ không loạn, cười nói: “Ái chà ái chà. Lại đi mất một người nữa rồi. Tôi thấy ấy, sau này Cát Thúy Linh chẳng thèm quan tâm đến hai người nữa đâu. Tốt quá đi mất. Ha ha ha~”

Cát Trường Trụ tức đến nổ đom đóm mắt, nắm c.h.ặ.t t.a.y quát: “Bà im đi.”

Bà Tôn đáp: “Nhổ toẹt vào! Tôi không im đấy! Anh quản được chắc? Cái đồ phế vật, đến vợ còn chẳng nắm thóp được, đợi đến lúc vợ anh đi ngoại tình thì anh mới biết khổ. Ha ha ha ha~” Bà Tôn càng nghĩ càng thấy sướng, hớn hở bỏ đi.

Những người khác nhìn nhau ngơ ngác: “...” Chuyện này... Nhưng mà, bà Tôn tuy miệng mồm độc địa, nhưng nói cũng chẳng phải không có lý! Làm gì có chuyện vợ chồng kết hôn rồi mà không động phòng cơ chứ. Chậc chậc chậc!

Thời buổi này, hàng xóm láng giềng nảy sinh mâu thuẫn là chuyện quá đỗi bình thường. Bình thường đến mức chẳng coi là chuyện gì to tát, tuy Trần Hổ Mai đại thắng trở về nhà nhưng vẫn không nhịn được mà lầm bầm c.h.ử.i bới: “Đúng là cho cô ta mặt mũi quá mà, cái thứ gì không biết, còn dám nói xấu con gái bà, cũng không nhìn lại xem mình nặng mấy cân mấy lạng.”

“Cái nhà đó đầu óc có vấn đề cả, chỉ có mỗi chị Cát là người bình thường, vậy mà chị ấy lại chẳng mấy khi ở nhà.” Trần Hổ cảm thán một câu. Chị cả nhà họ Cát thực ra không lớn tuổi bằng Trần Hổ, nhưng mọi người đều quen gọi như vậy.

Đỗ Quốc Cường lại bảo: “Anh làm sao biết được không phải vì chị ấy nhìn thấu mọi chuyện nên mới chọn cách khuất mắt trông coi cho rảnh nợ?” Chị cả nhà họ Cát xin đi công tác ngoài đảo, bản thân chuyện đó đã khá khó hiểu rồi. Nhưng nếu coi đó là vì chị ấy không chịu nổi người nhà, muốn lánh đi chỗ khác, thì lại thấy rất hợp lý.

“Thôi, không nhắc đến họ nữa, tóm lại là nếu người nhà đó còn dám ăn nói xà lơ với tôi, tôi sẽ tiếp tục dạy cho họ một bài học.” Trần Hổ Mai dứt khoát nói, dù sao chẳng có gì mà một trận đòn không giải quyết được.

Đỗ Quốc Cường mỉm cười nhìn vợ mình, anh chính là thích cái vẻ tự tin, ngang tàng này của vợ, nó khiến một người đàn ông nhỏ bé như anh cảm thấy cực kỳ an toàn. Vợ anh chính là người vợ tốt nhất trên đời. Người khác không thích kiểu phụ nữ hung dữ, mạnh mẽ và thô kệch như vậy, nhưng Đỗ Quốc Cường lại cực kỳ thích. Anh chính là thích kiểu nữ đồng chí mang lại cảm giác an toàn như vậy, nên ngay từ lần đầu gặp mặt đã trúng tiếng sét ái tình với Trần Hổ Mai rồi. Trần Hổ Mai cũng chính là thích cái vẻ thư sinh của anh. Mọi người xem, duyên phận cả đấy chứ đâu!

Trần Hổ Mai quay đầu lại, thấy Đỗ Quốc Cường đang mỉm cười nhìn mình, ánh mắt dịu dàng, bà khựng lại một chút rồi đ.ấ.m nhẹ vào người anh: “Anh nhìn cái gì mà nhìn.”

“Nhìn vợ anh vừa tự tin vừa xinh đẹp.”

“Coi như anh có mắt nhìn đấy.”

“Thế thì dĩ nhiên rồi, chẳng phải anh lúc nào cũng là người có mắt nhìn nhất sao? Em phải biết rõ điều đó chứ?”

Trần Hổ Mai bật cười thành tiếng. Đỗ Quyên và cậu lẳng lặng nhìn nhau một cái, rồi lập tức chuồn lẹ. Sến súa quá đi mất. Họ chịu không nổi cái cảnh này. Hai người này một khi đã sến súa thì chẳng thèm quan tâm đến cảm nhận của người khác chút nào.

Tuy nhiên, Đỗ Quyên nhanh ch.óng nhớ ra một chuyện quan trọng, cô nói: “Đúng rồi cậu ơi, cậu đoán xem cháu gặp ai nào? Cháu gặp cái lão họ Khương rồi. Chính là cái tên khốn đã trộm công thức nấu ăn của nhà mình ấy.”

Trần Hổ ngẩn người, lập tức trở nên nghiêm túc, hỏi: “Khương Kỳ Sinh?”

Đỗ Quyên gật đầu: “Đúng, chính là lão ta.”

Lúc này Trần Hổ Mai cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đùa giỡn nữa, vội vàng hỏi: “Cháu gặp cái tên khốn đó ở đâu?”

Thực ra lúc lão ta trộm công thức, Trần Hổ Mai còn chưa ra đời. Nhưng sau này Trần Hổ cứ mải miết đi tìm lão ta, vì chuyện đó mà suýt chút nữa bị đ.á.n.h, những chuyện này Trần Hổ Mai đều cùng anh trai trải qua hết. Tuy lúc đó bà còn nhỏ nhưng ký ức vẫn còn rất sâu đậm.

Hơn nữa, chuyện này không chỉ đơn thuần là mất đồ. Mà nó còn liên quan đến một mạng người. Bà nhớ anh cả từng kể, tuy lúc đó ông nội đang bệnh nặng nhưng vẫn còn gắng gượng được. Cho đến khi nghe tin công thức gia truyền của gia đình bị đứa học trò tin cậy nhất trộm mất, ông mới bị kích động mạnh, hộc ra một ngụm m.á.u rồi lịm đi, dù gia đình đã dốc hết tiền bạc chạy chữa nhưng cũng không qua khỏi, người cứ thế yếu dần rồi mất.

Nhà bà tuy không phải hạng giàu sang nhưng nhờ có cái nghề gia truyền nên cuộc sống lúc đó cũng khá ổn định, chẳng thua kém ai, nhưng vì ông nội bệnh nặng phải vay mượn không ít tiền để cứu chữa. Bố mẹ bà muốn làm lụng nhiều hơn để trả nợ nên ngày nào cũng đi sớm về khuya. Cũng chính vì đi sớm về khuya, vận may không tốt nên mới gặp t.a.i n.ạ.n rồi qua đời. Hai anh em họ trở thành trẻ mồ côi.

Mọi chuyện khởi nguồn ít nhiều đều liên quan đến cái tên ăn cháo đá bát năm xưa.