Chu Như: “Á á á!”
Cô ta nhảy dựng lên phát điên tại chỗ!
“Sao anh có thể đối xử với tôi như thế!”
Tiếng gào thét khản đặc!
Cô ta có thể không thích Cát Trường Trụ, nhưng Cát Trường Trụ không thể làm chuyện tởm lợm như vậy, nếu truyền ra ngoài thì cô ta còn mặt mũi nào nữa? Danh tiếng của Chu Như cô ta không cho phép ai nghi ngờ.
“Tôi rõ ràng...”
Chu Như đang định gào tiếp thì thấy phía xa có người đang đi tới.
Họ la hét ầm ĩ như thế, sao có thể không thu hút người khác chứ? Vốn dĩ khu vực này là khu dân cư. Những tiếng động liên tiếp như vậy, đến cả voi cũng phải tỉnh giấc.
“Ai đấy!”
“Các người đang làm gì thế!”
Ánh đèn pin loang loáng chiếu tới.
“Á á á á á... Lưu manh kìa!”
Cát Trường Trụ đang trần như nhộng, nhìn qua là biết chẳng phải hạng người t.ử tế gì!
“Các người định làm gì!”
“Bắt lấy tên lưu manh!”
“Đêm hôm khuya khoắt mà làm trò này, đồng chí nữ đừng sợ!”
Hiểu lầm rồi, hoàn toàn hiểu lầm rồi.
Nhìn qua cứ ngỡ là tên biến thái đang sàm sỡ phụ nữ nhà lành.
“Cô gái đừng sợ, chúng tôi đến cứu cô đây!”
“Mẹ kiếp, cái tính nóng nảy của tôi, tôi ghét nhất hạng người này, tôi...”
Mấy người này vốn nghe thấy tiếng động nên tò mò ra xem chuyện gì, không ngờ vừa ra đã thấy chuyện lớn.
“Buông đồng chí nữ kia ra!”
Cát Trường Trụ hoảng loạn, thấy người ta kéo đến, hắn vội vàng kéo Chu Như bảo: “Thôi xong! Thôi xong rồi, chúng ta mau chạy đi!”
Hắn kéo phăng Chu Như chạy biến, chẳng thèm quan tâm đến ông bố đẻ nữa, bố đẻ sao quan trọng bằng vợ được.
Cát Trường Trụ kéo người chạy thục mạng, hoàn toàn không nghĩ đến ông bố đang nằm trên đất, đen đủi thế nào lại dẫm ngay lên người lão...
“Á á á!”
Lão già họ Cát như x.á.c c.h.ế.t sống dậy, bật dậy như lò xo, gào thét t.h.ả.m thiết: “Á á á á!!!”
Lão hét lên đau đớn, ôm c.h.ặ.t lấy “chỗ hiểm” của mình.
Nhìn lại, hay lắm! Là thằng con trai quý t.ử!
Lão gầm lên: “Cái thằng ranh con này mày dẫm vào đâu đấy! Mày muốn g.i.ế.c tao à!”
Cát Trường Trụ: “Chạy mau!”
Không kịp giải thích nữa rồi!
Cát Trường Trụ kéo Chu Như chạy mất hút.
Lão già họ Cát thấy mười mấy người đã ập đến, chỉ còn cách vài bước chân. Tuy không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng con trai chạy thì lão cũng phải chạy thôi. Lão già họ Cát lồm cồm bò dậy, phóng vèo vèo theo sau: “Đợi tôi với!”
“Trời đất ơi, cái quái gì thế này, sao lại còn một lão nữa?”
“Lũ biến thái này, đêm hôm khuya khoắt mà lại trần truồng, biến thái, đúng là đại biến thái.”
“Đừng chạy...”
“Hai lão đàn ông này thế mà không mặc quần áo, đúng là gan to bằng trời, bắt lấy chúng...”
“Đuổi theo! Bắt lấy lũ biến thái!”
“Buông cô gái kia ra!”
...
Mọi người hò hét ầm ĩ.
Lúc này cuối cùng cũng có người phản ứng lại, nói: “Chẳng lẽ bọn chúng là một bọn?”
Câu này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều sững sờ.
“Chứ còn gì nữa! Nếu không phải một bọn thì sao lại chạy cùng nhau?”
“Thế ý anh là ba đứa chúng nó cố tình à? Tôi nghe thấy cô ả kia hét toáng lên mà.”
“Nhưng cô ta cũng có kêu cứu đâu, biết đâu lại là chơi bời quái đản!”
Mọi người bàn tán xôn xao, không phải họ muốn nghĩ xấu, mà là vì đồng chí nữ kia đang chạy theo hai lão đàn ông trần như nhộng!
Chạy rồi!
Chạy mất rồi!
Nhìn là biết cùng một giuộc rồi.
Thế này mà không phải một bọn sao?
Mấy đứa biến thái này...
À không, không đúng, lúc này còn phân vân một bọn hay không làm gì. Lúc này phải mau ch.óng đuổi theo bắt người mới đúng!
“Mau đuổi theo!”
“Đứng lại.”
Mọi người hò hét đuổi theo, nhất định phải bắt được lũ biến thái chạy rông đêm khuya này.
Làm cái trò này đúng là không phải con người mà!
“Đứng lại ngay!”
Một đám người hò hét đuổi theo, dọa Cát Trường Trụ mồ hôi đầm đìa, tuy là tháng Sáu nhưng đêm hôm không mặc quần áo vẫn thấy hơi se lạnh, thế nhưng dù vậy, Cát Trường Trụ vẫn sợ đến toát mồ hôi hột.
Hắn gào lên, chạy bán sống bán c.h.ế.t về phía trước.
Không được để bị bắt!
Tuyệt đối không được để bị bắt!
Nếu không sau này hắn khỏi nhìn mặt ai nữa.
Không chừng đơn vị còn kỷ luật hắn, không được, thế thì hỏng bét!
Cát Trường Trụ nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ chạy thục mạng, chẳng thèm để ý đến lão bố già đang ở phía sau, sao phải quản chứ, hắn chẳng thèm quan tâm.
Cát Trường Trụ cuống cuồng chạy loạn xạ, một tay vẫn nắm c.h.ặ.t Chu Như, Chu Như là hạng người lười vận động, lúc này thở không ra hơi, sắp đứt hơi đến nơi rồi, kêu lên: “Anh buông tôi ra, mau buông tôi ra! Tôi chạy không nổi nữa rồi.”
“Không được, bị bắt thì em còn mặt mũi nào nhìn ai nữa! Vợ ơi cố lên!”
“Vợ ơi tất cả đã có anh, chỉ là tình hình hôm nay thật khó nói...”
“Vợ ơi cố lên, tất cả đã có anh. Chúng ta nhanh lên một chút, nhanh một chút là ổn thôi.”
Cát Trường Trụ lầm bầm lảm nhảm.
Lão già họ Cát ở phía sau không xa cũng chạy đến mức sắp ngất xỉu.
Lúc dậy lão không để ý, giờ chạy mới phát hiện ra, dù là lão hay con trai thì đều đã trần như nhộng rồi.
Lão già họ Cát rùng mình, thầm c.h.ử.i rủa trong lòng: “Lũ trộm c.h.ế.t tiệt, đến cái quần đùi cũng không tha, khốn nạn, đúng là lũ khốn nạn. Thà rằng để lại cho tao một cái quần đùi cũng được chứ!”
Chắc chắn là hai cái lão đàn ông kia!
Chắc chắn luôn!
Lão già họ Cát không dám nghĩ nhiều nữa, thấy sắp bị bắt đến nơi, chỉ còn cách tiếp tục tháo chạy.
Cái bộ dạng không mảnh vải che thân này mà bị bắt thì đúng là tình ngay lý gian, nói thế nào cũng không xong.
Chẳng lẽ lại bảo gặp cướp?
Chỉ sợ đám người này không tin thôi!
Giá mà lúc đầu không chạy thì tốt biết mấy!
Chuyện gì thế này không biết.
Lão già họ Cát tức nổ phổi, nhưng vẫn phải dốc sức chạy về phía trước.
Phải nói là, có áp lực mới thấy khác biệt, vì sợ bị bắt nên ba người Cát Trường Trụ chạy bán sống bán c.h.ế.t, nhanh hơn hẳn đám người đuổi theo phía sau. Đúng là bộc phát năng lượng cực đại.