Rõ ràng là vừa vặn lại vừa đẹp mà.
Mặt cô ta đầy vẻ đắc ý.
Những người khác: "..."
Nói hay nhỉ, bẩn thì đi mà giặt.
Cháu mặc một cái áo đàn ông không vừa vặn thế này là cái kiểu gì chứ?
Quan trọng nhất là... Khâu đại má nhìn sâu vào Chu Như một cái, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn được mà bảo: “Sao cháu không mặc nội y thế?”
Đỗ Quốc Cường khóe miệng giật giật: *“...”*
Mẹ kiếp, cái này đúng là một chút cũng chẳng muốn nhìn, thật sự là đau hết cả mắt!
Thời này không giống như mấy chục năm sau, có đủ loại áo lót. Tuy trước khi xuyên không ông là một sinh viên đại học ngây ngô trong sáng, chưa có bạn gái, nhưng ở trung tâm thương mại họ treo đầy ra đó, ông cũng chẳng mù mà không thấy.
Nhưng thời này chưa có, mà dù không có thì cũng có bán áo may ô nhỏ mà, ở các cửa hàng bách hóa đều có bán cả.
Cháu cũng nên mặc cái áo may ô nhỏ vào để ý một chút chứ.
Cứ thế mặc một cái áo ba lỗ rộng thùng thình...
Cái áo ba lỗ rộng thùng thình này, lại nhìn... ối giời ơi!
Thật sự là đau mắt quá đi mất!
Lúc này, Đỗ Quốc Cường cảm thấy dù là người đàn ông háo sắc đến đâu cũng phải tự nhận mình là Liễu Hạ Huệ, cái này đúng là không nỡ nhìn.
Đỗ Quốc Cường thật sự không muốn liếc thêm cái nào, ông trực tiếp quay mặt đi chỗ khác, dù sao ông cũng chẳng muốn nhìn. Tuy Đỗ Quốc Cường không muốn nhìn, nhưng Chu Như thì không để yên, cô ta còn tưởng đàn ông không nhìn mình là vì ngại, vì sợ rung động.
Cũng đúng thôi, cô ta vẫn có cái sức hút đó mà.
Chu Như tìm một chỗ ngồi xuống, cố tình ưỡn n.g.ự.c, làm ra vẻ cao ngạo, nói: “Cháu từ nhỏ đã được đàn ông yêu thích rồi, hồi trước ở nhà cháu cũng hay mặc quần áo của anh hàng xóm.”
Mọi người lại nhìn nhau lần nữa.
Đỗ Quốc Cường: *“...”*
Không hiểu nổi.
Ông thật sự không hiểu nổi, sao con người ta có thể điên đến mức này.
Đúng là một con bệnh thần kinh mà.
Đỗ Quốc Cường mím môi, vẫn không thèm nhìn Chu Như.
Đừng bảo Đỗ Quốc Cường chưa thấy sự đời, những người khác cũng chẳng muốn nhìn, thật sự chẳng có gì đẹp đẽ cả.
Thường Cúc Hoa hỏi: “Cháu ở nhà mặc chán quần áo của anh hàng xóm á? Vì sao thế? Cháu không có quần áo à? Cháu muốn mặc thì mặc, người ta đồng ý à!”
Chu Như mỉm cười, nói: “Cái này thì thím không hiểu rồi. Tình cảm của chúng cháu rất tốt. Anh ấy thường xuyên tặng quần áo không mặc nữa cho cháu.”
Câu này nghe sao mà kỳ quặc thế không biết.
Đỗ Quốc Cường cười như không cười: “Nhặt quần áo cũ của người ta mặc thì cứ nói thẳng ra đi, còn nói giảm nói tránh làm gì.”
Lông mày Chu Như suýt dựng đứng lên, bảo: “Không phải nhặt quần áo cũ, tuy là anh ấy đã mặc qua, nhưng đều là đồ rất tốt, vì tình cảm của chúng cháu tốt nên cháu mới vui vẻ nhận lấy. Mọi người không hiểu đâu. Thực ra anh ấy thích cháu đấy.”
Đỗ Quốc Cường: *“...”*
Thím Lan nhỏ giọng: “Thích cháu, sao cháu không ở bên anh ta? Lại phải gả đến đây?”
Câu này nghe là biết không đáng tin rồi.
Chu Như uất ức bĩu môi, cái mỏ chu lên thật cao, nói: “Anh ấy với cháu có duyên không phận, chỉ có thể cưới một người phụ nữ không yêu.”
Cô ta thở dài một tiếng, bảo: “Có những người, cả đời này định sẵn là phải yêu mà không có được.”
Đỗ Quốc Cường: *“...”*
Mẹ kiếp, ông quả nhiên là đã xem thường cái con mụ điên này rồi.
“Cháu nói hay nhỉ, cháu không động phòng với Cát Trường Trụ là vì người đàn ông này à? Người ta kết hôn rồi cơ mà.” Tôn đại má mỉa mai một câu, nhưng nhắc đến chuyện không động phòng, trong mắt bà ta thoáng qua một tia vui mừng thầm kín.
Đỗ Quốc Cường đã nhìn thấy.
À há!
Chẳng lẽ lại đúng như lời Đỗ Quyên nói?
Tên “hái hoa tặc” đêm qua là bà ta?
Không phải Đỗ Quốc Cường không muốn nghi ngờ người ngoài, mà là ông luôn cảm thấy chuyện này người quen làm thì khả năng cao hơn.
Không phải trực giác, mà là phân tích.
Bởi vì chỉ có người trong đại viện mới rảnh rỗi đi rình rập lẫn nhau. Đêm hôm khuya khoắt, nếu không có mưu đồ gì thì sao lại lang thang ngoài đường, dù có gặp kẻ xấu thì cũng không thể gặp hết đợt này đến đợt khác được chứ?
Đỗ Quốc Cường có suy nghĩ riêng, ánh mắt lóe lên, lại quan sát Tôn đại má thêm lần nữa.
Hôm nay trạng thái của Tôn đại má rất tốt, nhìn qua có vẻ tâm trạng đang rất phơi phới.
Thường Cúc Hoa và Uông Vương thị vẻ mặt cũng có gì đó không đúng.
Chẳng biết mấy mụ già này rốt cuộc là chuyện gì nữa.
Đỗ Quốc Cường nhìn thêm một cái, ho khẽ vài tiếng.
Dù là ai đi nữa, nghĩ lại cũng thấy thật kỳ quặc!
Chu Như lúc này đang túm lấy vạt áo, vắt chéo chân, nói: “Chuyện đã qua rồi, cháu không muốn nhắc lại nữa. Đã gả đến đây thì cháu không muốn quay về nữa. Nhưng một đồng chí nữ xuất sắc, có nhiều người thích cũng chẳng có gì lạ.”
Đám đông: “...”
Chỉ cháu á?
Bớt bốc phét đi!
Cái đại viện này con gái xuất sắc không thiếu, hạng như cháu thì thật sự chẳng tính là gì, nổ cũng phải có giới hạn thôi chứ!
Ngoài Cát Trường Trụ ra, ai coi cháu ra cái gì đâu.
Con người ta ấy mà, quý ở chỗ biết tự lượng sức mình!
Chu Như thì không có cái đó.
Chu Như lại càng thêm kiêu ngạo đắc ý, cô ta bảo: “Người thích cháu nhiều lắm, nhưng không có nghĩa là ai cháu cũng thích đâu.”
Đám đông: “...”
Đỗ Quốc Cường cảm thấy, cái sự tự tin mù quáng của người này chắc chắn là có bệnh rồi.
Ông nhìn Chu Như từ trên xuống dưới một lượt, cảm thấy cái sự tự tin thái quá này của cô ta đúng là có vấn đề.
Nhưng ông không mở miệng nói gì, thật sự, với hạng người này, chẳng muốn nói chuyện chút nào.
Đỗ Quốc Cường lại nhìn sâu vào Chu Như một cái, bĩu môi rời đi.
Cũng may, lúc này chẳng ai để ý đến Đỗ Quốc Cường.
Ông đi thẳng ra ngoài.
Chu Như thì ngước mắt nhìn theo bóng lưng Đỗ Quốc Cường một cái. Rồi thầm đoán trong lòng: *Người này vừa rồi nhìn mình mấy cái, chẳng lẽ lại có ý với mình?*