Cậu ta lời nói có ẩn ý, mang theo ám chỉ.
Mắt Uông Xuân Diễm đảo quanh, nói: "Được. Chị giúp cậu nấu món ăn, đều là hàng xóm, nên giúp đỡ lẫn nhau. Ai mà có thể cả đời không cầu cạnh người khác. Chúng ta đâu phải có một số người, chính là tư lợi ích kỷ."
"Đúng vậy, là cái lý này."
Hai người cùng nhau vào cửa, kẹt kẹt, cửa đóng lại.
Đỗ Quốc Cường dán vào cửa nhà mình, nghe được bảy tám phần, chậc chậc một tiếng, rất cảm thấy không đáng thay cho cô vợ nhỏ nhà đối diện.
Bà xã nhìn xem, cái này thừa dịp người ta không ở nhà đã đường hoàng vào nhà rồi.
Cái này đừng có nói giúp đỡ hay không giúp đỡ gì, ông cũng là đàn ông, đều là hồ ly ngàn năm, kể chuyện Liêu Trai cái gì à!
A phi!
Cặp đôi mèo mả gà đồng!
Đỗ Quốc Cường tuy nói là đảng xuyên không, từ hiện đại tới, chuyện như vậy thấy nhiều rồi, nhưng ông thật đúng là không thích cái khẩu vị này. Đỗ Quốc Cường xách đậu đũa và khoai tây ra cửa, nhặt đậu đũa gọt vỏ khoai tây, đều không rời đi đâu.
Chuyên tâm lắng nghe động tĩnh nhà đối diện, chậc chậc chậc.
Đúng là chậc chậc đến rụng cả răng.
Trần Hổ Mai tan làm về, đã nhìn thấy ông chồng nhà mình cái bộ dạng này, bà vào cửa trở tay đóng cửa lại, hỏi: "Ông làm cái gì thế?"
Đỗ Quốc Cường: "Tôi theo dõi đấy, đối diện vào nửa tiếng rồi vẫn chưa ra."
Ông ghé vào tai Trần Hổ Mai thì thầm to nhỏ, Trần Hổ Mai: "Hạ lưu!"
Đỗ Quốc Cường gật đầu đồng tình sâu sắc.
Trần Hổ Mai: "Đều là loại người gì, thừa dịp Tiểu Mâu không ở nhà, Hứa Nguyên lại làm cái này, thật mẹ nó không phải người. Tôi nói cho ông biết, không được học theo cái này."
Đỗ Quốc Cường: "Xùy, tôi là người thế nào à, ngồi trong lòng mà vẫn không loạn được không? Bà đừng có mà coi thường người ta."
Trần Hổ Mai: "Hừ!"
Bà lầm bầm: "Còn không phải tôi vắt kiệt ông rồi."
Đỗ Quốc Cường không phục: "Rõ ràng là nhân phẩm tôi tốt, tôi không phải là không được, tôi là thuần túy về mặt chủ quan đã không muốn làm bậy."
"Ái chà chà!"
Đỗ Quốc Cường: "Bà đừng có nhìn người qua khe cửa, bà cứ nói xem, nhân phẩm tôi thế nào, đó chính là cứng cựa."
Tuy rằng gian lười tham ăn, nhưng Đỗ Quốc Cường chuyện lớn chưa bao giờ hồ đồ.
Lười là vấn đề sao?
Tham ăn là vấn đề sao?
Đều không phải.
Trần Hổ Mai cười ra tiếng: "Được được được, ông là người tốt, tôi đi nấu cơm. Đúng rồi, Đỗ Quyên về chưa?"
"Đang ngủ, mấy ngày nay con bé mệt lả rồi. Ấy không phải, bác cả hôm nay lại tăng ca à."
Trần Hổ Mai gật đầu, bà nói: "Ông cũng không phải không biết tính cách bác cả."
"Vậy tôi nấu cơm cùng bà."
"Được."
Hai vợ chồng cùng nhau bận rộn, tình cảm rất tốt.
Trần Hổ Mai nói chuyện cơ quan, Đỗ Quốc Cường cũng nói chuyện đại viện.
Trần Hổ Mai: "Hôm nay ở xưởng, bác Hồ nói chuyện con trai kết hôn, còn mời mọi người nữa."
Đỗ Quốc Cường không đi làm ngược lại biết nhiều hơn, dù sao, tin tức linh thông nhất chính là tổ tình báo đầu thôn, tin tức linh thông nhất đại viện bọn họ cũng là tổ các bác gái đại viện. Mà Đỗ Quốc Cường lăn lộn trong tổ các bác gái.
Đỗ Quốc Cường: "Bác gái Thường cũng đang nghe ngóng chỗ nào có thể đổi chút thịt thà trứng gà rẻ tiền, nói là muốn chuẩn bị tiệc rượu rồi."
Bây giờ chỗ nào cũng cần phiếu, cứ nói cái đài radio nhà ông, thật sự không phải ham rẻ, mà là nhà ông không có phiếu. Không có phiếu thì không thể mua đài radio, cho nên Đỗ Quốc Cường mới tìm người lắp ráp. Đừng tưởng cái thứ này tùy tiện đi chợ đen lùng sục một chút là có.
Đó là không thể nào, những loại phiếu hiếm có này, ngay cả chợ đen cũng hiếm thấy.
Phiếu đài radio hiếm thấy, phiếu thịt phiếu lương thực thật ra vẫn nhiều hơn một chút.
Nhưng mà, cái này cần tiền à.
Nếu không muốn tốn nhiều tiền, thì rất khó đổi được bao nhiêu.
Đỗ Quốc Cường: "Vật tư không đủ, vậy thì phải mọi thứ giản lược, nhà ông ta nếu mời quá nhiều người, tôi thấy không lo liệu nổi tiệc rượu đâu."
"Bác Hồ cần thể diện à, chắc chắn muốn làm lớn."
"Thì thực tế chính là cái tình huống này à."
Đỗ Quốc Cường mới không tin nhà ông ta có thể đổi được vật tư để làm lớn, cho dù nhà ông ta có hai tài xế, nhưng chuẩn bị gấp gáp, cũng sẽ không dư dả bao nhiêu. Mà hàng xóm láng giềng, thì chắc chắn chẳng ai vui lòng đổi với bà ta.
Bảo sao nhân duyên bác gái Thường kém chứ.
Bà ta thật sự rất không biết làm người, khoảng ba năm trước, lão Vương lầu sau câu cá bội thu, câu được mười mấy con, mọi người đều muốn đổi một con nếm thử. Lúc đó bác gái Thường cũng đổi, đổi xong ăn hết rồi lại tố giác lão Vương bán cá đầu cơ trục lợi, muốn đòi tiền lại.
Cái tâm tư ăn chùa còn hại người này, đúng là ai cũng chán ghét không thôi.
Tuy nói lúc đó chuyện không làm lớn, bị chuyện lớn hóa nhỏ rồi.
Chú Hồ cũng ép Thường Cúc Hoa đến cửa xin lỗi, nhưng sau này trong khu tập thể gần như không còn chuyện trao đổi đồ đạc với nhau nữa, những người tin tưởng nhau cũng không dám thể hiện ra mặt, dù sao thì, ai mà không sợ gặp phải loại người như thím Thường chứ?
Nhà khác đều bị nhà ông ảnh hưởng, cũng biết thím Thường nhà ông là người thế nào, nên dù nhà ông có thiếu thứ gì, người khác có phiếu cũng không đổi.
Ai biết nhà ông có lừa người không chứ.
"Thím Thường kia hai ngày nay không mấy khi ở nhà, nghe nói là đi chăm con dâu bị bệnh. Bà ta đâu phải là mẹ chồng thấu tình đạt lý như vậy, thím Cừu nghi ngờ trong đó có chuyện mờ ám, đang đoán mò đây."
Trần Hổ Mai ngước mắt: "Cô ta sảy t.h.a.i rồi à?"
Nhờ có hệ thống của Đỗ Quyên, họ đã sớm biết Bạch Vãn Thu có thai.
Đỗ Quốc Cường gật đầu: "Tôi cũng nghĩ là sảy t.h.a.i rồi, tôi đoán không phải là t.a.i n.ạ.n đâu, mà là do nhà họ tự làm."
Thật trùng hợp, Trần Hổ Mai cũng nghĩ vậy.
Hai vợ chồng ở nhà buôn chuyện hàng xóm, còn lúc này cả nhà họ Hồ cũng đang ăn cơm, Thường Cúc Hoa báo cáo công việc với ông chồng.