Giờ ông được coi là “thế hệ trước” rồi, nhưng thật sự chẳng thấy mấy ai yêu đương kiểu trong sáng cả. Có những người nhìn hiền lành không phải vì không có m.á.u trăng hoa, mà là vì điều kiện sống không cho phép. Còn có những hạng người như hai cái đứa bên kia bức tường, giữa thanh thiên bạch nhật, ngay ngoài đường mà cũng dám làm trò đó, đúng là gan tày trời.

Đỗ Quốc Cường thầm c.h.ử.i rủa trong lòng. Tuy nhiên, chuyến này cũng không phải là không có thu hoạch. Ồ, thu hoạch tất nhiên không phải là mấy cái chuyện bát quái này, mà là ông nhận ra con gái nhà người ta thật dễ bị lừa.

Phen này về nhà, ông phải giảng giải kỹ càng cho con gái rượu mới được, tuyệt đối không để mấy thằng nhóc ranh lừa gạt. Con gái nhà ông, kiên quyết không được mắc bẫy.

Đỗ Quốc Cường lầm bầm trong bụng, còn phía đối diện vẫn cứ hôn nhau không dứt.

Đỗ Quốc Cường: *“...”* Gặm chân giò cũng chẳng kêu to đến thế.

Mà nhắc mới nhớ, tự dưng lại thèm gặm chân giò quá. Mai phải bảo ông anh vợ kiếm cho cái chân giò mới được.

Thời tiết ấm lên tuy người đỡ khổ, dễ chịu hơn mùa đông nhiều, nhưng chuyện ăn uống lại không tiện bằng. Mùa đông đồ ăn cứ để ngoài ban công, nấu một bữa là có thể hâm đi hâm lại ăn dần. Trời ấm thế này thì không để lâu được. Dạo này ăn uống gì cũng phải hết sức cẩn thận.

Cái kiểu ngày nào cũng cá thịt linh đình khiến hàng xóm láng giềng thèm thuồng ghen tị ấy mà, chỉ có trong tiểu thuyết thôi. Huhu!

Đỗ Quốc Cường cảm thán chuyện ăn uống mới là khó khăn nhất, sau đó mới chắp tay sau lưng, thong thả rời đi. Không phải ông không muốn nghe tiếp, mà là vì mấy chuyện này chẳng có gì bổ béo, cứ như xem phim tại hiện trường vậy, ông cũng có vợ rồi, không ham hố cái trò này.

Đỗ Quốc Cường chẳng buồn xem tiếp nữa. Ông nhanh ch.óng tìm một nơi để thay đổi lớp cải trang. Tuy nhiên, ông cũng không vội về nhà ngay mà đi thẳng đến trạm thu mua phế liệu gần đó.

Ồ, muốn nhặt được đồ cổ hay bảo vật ở trạm phế liệu là chuyện cực kỳ gian nan. Ông đến đây không phải vì mục đích đó, mà là định mua ít báo cũ. Thời này không có túi nilon, báo cũ có rất nhiều công dụng.

Đỗ Quốc Cường bước vào trạm thu mua phế liệu, ông không thường xuyên đến đây nhưng cũng có quen biết người quản lý. Dù sao ông cũng đã làm cảnh sát khu vực hơn hai mươi năm rồi. Đỗ Quốc Cường vừa đi vào vừa cười chào hỏi: “Bác Hoa?”

Bác Hoa là một ông lão. Trạm thu mua phế liệu này chỉ có mình bác làm việc. Dĩ nhiên, công việc ở đây cũng không quá bận rộn.

“Đồng chí Đỗ đấy à? Sao anh lại đến đây?”

Đỗ Quốc Cường: “Bác đừng gọi cháu là cảnh sát Đỗ nữa, cháu nghỉ hưu rồi, con gái cháu tiếp quản công việc rồi.”

Bác Hoa cũng đã nghe phong phanh chuyện này. Đỗ Quốc Cường tuổi còn trẻ mà đã nhường việc cho con gái, đúng là khiến nhiều người rớt cằm, cũng coi là một tin sốt dẻo.

“Thì anh vẫn là cảnh sát Đỗ mà, mau vào đây ngồi. Năm đó nếu không có anh, chỗ này của tôi đã bị trộm viếng thăm rồi.”

Thật sự là có mấy tên trộm khốn kiếp, túng quẫn đến mức định trộm cả trạm phế liệu, may mà cảnh sát Đỗ phát hiện ra manh mối. Bác Hoa vẫn luôn rất biết ơn Đỗ Quốc Cường.

“Anh Đỗ này, nhà anh có mỗi mụ con gái, dù sao cũng không phải xuống nông thôn, cứ để con bé ở nhà là được rồi. Anh lại cứ bắt nó đi làm còn mình thì ở nhà, đàn ông con trai ở nhà thì có gì vui. Đàn ông là phải đi làm chứ.”

Đỗ Quốc Cường biết nhiều người nói vậy là không có ý xấu, nên ông cũng không giận, chỉ nói: “Cháu cũng làm bao nhiêu năm rồi, muốn nghỉ ngơi chút. Với lại giờ công việc căng thẳng thế này, đợi phường phân phối thì biết đến bao giờ?”

Đỗ Quốc Cường nhường việc cho con gái là đã cân nhắc nhiều mặt, nên cũng không muốn nói nhiều về chuyện này. Ông bảo: “Cháu làm thế này cũng là giảm bớt gánh nặng cho phường mà. À đúng rồi, có báo cũ không bác? Cho cháu lấy một ít.”

“Có chứ, sao lại không? Thứ này thiếu gì. Sao, định về dán tường à?”

Đỗ Quốc Cường lắc đầu: “Không dán tường, để gói đồ này nọ thôi, ngày thường cũng hay dùng đến.”

Bác Hoa: “Ấy, anh nói mới nhớ, bắp cải nhà tôi cũng dùng báo gói lại đấy, để được lâu hơn là cứ để không như thế.”

Cái thời này, chì hay không chì chẳng ai quan tâm cả. Đỗ Quốc Cường cũng là người khá nhập gia tùy tục. Dù sao xuyên không cũng gần ba mươi năm rồi, không còn kỹ tính như trước nữa.

Ông nói: “Cháu cũng nghĩ vậy.” Ông cười một tiếng, tiếp tục: “Thỉnh thoảng cháu về quê, mang đồ đi hay lấy đồ về, dùng báo gói lại vẫn tốt hơn. Chứ không ai nhìn thấy cũng hỏi han này nọ.”

“Ha ha ha! Chắc chắn rồi!”

Hai người đang hàn huyên thì bác Hoa sực nhớ ra một chuyện, nói: “Mấy hôm trước có mấy đứa thanh niên trí thức đến mua đồ, thấy tôi dùng báo gói miếng thịt muối, tụi nó chê bai lắm, bảo báo có chì, ăn vào không tốt cho sức khỏe. Anh xem, nói thế có lý không?”

Đỗ Quốc Cường: “Cũng có lý đấy, nhưng thỉnh thoảng mới dùng một hai lần thì chắc cũng chẳng sao đâu.”

Thế hệ trước đã quen rồi, sửa không dễ đâu. Bản thân Đỗ Quốc Cường khi gói rau, lớp ngoài cùng ông sẽ bỏ đi. Nhưng lời này không cần thiết phải nói ra. Thời này không ai lãng phí như vậy cả.

Họ đang nói chuyện thì thấy một cô gái trẻ đi vào, cô ấy tết tóc đuôi rết, toát lên vẻ thanh xuân: “Bác ơi, cháu muốn mua ít đồ.”

Bác Hoa: “Sao cháu lại đến nữa rồi, muốn mua gì thì vào trong mà tìm, đừng có bày bừa ra cho lão già này dọn đấy nhé.”

“Cháu biết rồi ạ.” Cô gái đi vào trong.

Bác Hoa lập tức nói nhỏ: “Tôi vừa nhắc đến cô bé này đấy, chẳng biết nó tìm cái gì mà tháng này đến bốn lần rồi. Lần nào cũng ở lại cả buổi, hoặc là đi tay không, hoặc là mua vài tờ báo, cứ tưởng người ta không biết nó đến làm gì chắc? Coi người khác là kẻ ngốc chắc. Tôi cũng chẳng buồn nói nó.” Bác bĩu môi: “Thật sự có đồ tốt thì đến lượt nó tìm chắc? Mơ giữa ban ngày.”

Chương 863: Trạm Phế Liệu - Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia