Bác sĩ cạn lời, quát: “Đang xử lý vết thương, anh đừng có động đậy!”

Cát Trường Trụ: “Tôi xem chút, xem đó là ai!”

Cát Trường Linh ấn vai Cát Trường Trụ xuống, bảo: “Em cứ lo mà chữa trị đi, xem cái gì mà xem.” Cô chán ghét nhìn sang Chu Như, mắng: “Cô đúng là cái hạng đàn bà lăng loàn trắc nết, chồng mình bị thương còn chưa khỏi mà đã mải nhìn trai lạ, sao cô lại đê tiện thế không biết! Nhà tôi rước phải hạng người như cô đúng là xui xẻo tám đời.”

Chu Như trợn mắt, dẩu môi: “Sao chị có thể nói như vậy.”

“Chị hai, chị quá đáng quá rồi!” Cát Trường Trụ quát lên!

Cát Trường Trụ vốn là kẻ cuồng vợ, hắn không hài lòng nhìn Cát Trường Linh, nói: “Chị hai, chị lúc nào cũng thế, Như là người tốt như vậy mà chị cứ ác cảm, chị còn muốn thế nào nữa? Cái nhà này là chị làm chủ hay em làm chủ, hả? Chị làm thế có đúng không? Chẳng lẽ chị cứ muốn vợ chồng em lục đục thì chị mới vừa lòng? Chị chẳng mong em được tốt đẹp gì cả.”

Cát Trường Linh nhìn vẻ mặt đương nhiên của Cát Trường Trụ, tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng liên hồi. Cát Trường Linh tuy là một “phù đệ ma”, nhưng cô cũng có cảm xúc riêng, không phải hạng người nhu nhược, hy sinh vô điều kiện. Thấy Cát Trường Trụ diễn trò này, lửa giận trong lòng cô bốc lên ngùn ngụt, cô đứng phắt dậy: “Được, được lắm, vợ em tốt, vợ em là nhất, em cũng không nghĩ xem từ khi cái mụ sao chổi này gả vào nhà, em đã bị ăn đòn bao nhiêu lần rồi. Chị suốt ngày nhắm vào cô ta là vì cái gì? Chẳng phải là vì em sao? Em đúng là đồ lấy oán báo ân. Được thôi, em cứ việc đi mà tương thân tương ái với vợ em đi!”

Cát Trường Linh phẩy tay bỏ đi.

Cát Trường Trụ: “Có giỏi thì chị đi luôn đi đừng có quay lại.”

Cát Trường Linh chẳng thèm quan tâm, hầm hầm rời đi. Cô đã giúp hắn xử lý xong xuôi chuyện kia là đã nhân chí nghĩa tận lắm rồi. Thế mà còn dám lên mặt với cô, Cát Trường Linh không thèm chấp. Đây là một “phù đệ ma” có tính khí thất thường.

Cát Trường Trụ nhìn theo bóng chị hai, nhổ một bãi nước bọt, mắng: “Tưởng tôi sợ chị chắc? Đúng là làm mặt cho mà không biết hưởng! Ai thèm cái bà chị hai như chị chứ. Tôi nói cho chị biết, trước khi mẹ mất đã dặn các chị phải chăm sóc tôi thật tốt. Sao hả? Chị tưởng tôi không biết chị chẳng có lòng thành chắc? Chị chẳng qua là vì di ngôn của mẹ nên mới đối xử tốt với tôi thôi. Hừ, nếu chị không đối xử tốt với tôi thì chính là vi phạm di ngôn của mẹ, chị chính là đồ bất hiếu, đại bất hiếu!”

Hắn rướn cổ lên gào thét, gào cho sướng miệng, thấy mọi người xung quanh đều trố mắt nhìn mình thì càng thêm đắc ý. Xem đi, mọi người đều bị hắn khuất phục rồi đấy. Hắn càng thêm vênh váo, hếch cằm lên, đột nhiên hắn sực nhớ ra một chuyện, gào toáng lên: “Cát Trường Linh, chị quay lại đây! Chị trả tiền t.h.u.ố.c men đi đã, Cát Trường Linh!”

Cát Trường Linh đã đi xa rồi. Cô loáng thoáng nghe thấy tiếng Cát Trường Trụ gọi, nhưng chẳng muốn đoái hoài gì đến hắn nữa. Ai mà chẳng có lúc cáu chứ? Cát Trường Linh cô ở trong đám đàn ông vốn dĩ luôn có chút mặt mũi, suốt ngày bị em trai mỉa mai, trong lòng cô không khỏi bực bội. Nhưng sự tẩy não từ nhỏ đã khiến cô không thể nảy sinh ý định phản kháng thực sự. Cát Trường Linh thật sự rất mâu thuẫn, nên thỉnh thoảng mới bộc phát một trận như vậy.

Cô hừ một tiếng, một mình bỏ đi. C.h.ế.t tiệt thật. Cô còn phải đối phó với mấy gã thô lỗ kia nữa. Hay là thôi nhỉ? Nhưng ý nghĩ đó vừa lóe lên đã bị dập tắt ngay, không được, làm thế không ổn. “Không sợ trộm lấy, chỉ sợ trộm rình”, nếu thật sự nuốt lời, đám người đó chắc chắn sẽ lại đến gây sự. Dù sao thì một người đàn ông, hai người đàn ông hay ba người đàn ông... cô cũng đã ngủ với không ít người rồi. Nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng thiệt thòi gì. Có đàn ông là tốt hơn cái lão nhà mình rồi. Lão nhà mình đúng là một tên phế vật vô dụng.

Cát Trường Linh cực kỳ khinh bỉ chồng mình. Cô xốc lại tinh thần, lúc này hoàn toàn phớt lờ tiếng gào khóc phía sau. Cát Trường Trụ cũng có đi làm, trong túi không phải không có tiền. Nhưng hắn đã quen thói chiếm hời rồi, chiếm hời của chị ruột thì cũng tự nhiên như hơi thở vậy. Hắn hận không thể bắt Cát Trường Linh chi trả toàn bộ mọi khoản chi tiêu của mình.

Thấy Cát Trường Linh cứ thế mà đi, Cát Trường Trụ lập tức suy sụp, gào lên: “Cát Trường Linh, chị quay lại trả tiền t.h.u.ố.c men đi chứ! Muốn c.h.ế.t à! Chị không trả tiền thì tôi còn đến bệnh viện làm gì nữa.”

Cát Trường Trụ gào: “Chẳng phải chị đã hứa với mẹ là sẽ chăm sóc tôi sao? Cát Trường Linh!”

Cát Trường Linh đã mất hút rồi. Cát Trường Trụ vừa ngẩng đầu lên đã thấy ánh mắt khinh bỉ của mọi người xung quanh, hắn nổi đóa: “Nhìn cái gì mà nhìn!”

“Thì cứ nhìn đấy, làm sao!”

“Chứ còn gì nữa, anh dọa ai thế? Hung hăng cái gì? Tưởng bọn tôi sợ anh chắc?”

“Đồ bám váy đàn bà.”

“Thời buổi này đàn ông con trai ăn bám chị gái mà còn lý sự cùn như thế, đúng là mặt dày.”

“Mặt không dày sao để người ta đ.á.n.h cho ra nông nỗi này?”

“Phải đấy, phải đấy.”

Mọi người bàn tán xôn xao, thấy Cát Trường Trụ trợn mắt giận dữ, họ chẳng hề sợ hãi! Sợ ai chứ! Cát Trường Trụ tức nổ phổi, nhìn chằm chằm vào đám người lắm chuyện kia với ánh mắt u ám, mắng: “Các người chẳng có ai tốt lành gì... Á! Suýt~ Bác sĩ anh làm cái gì thế? Anh không thể nhẹ tay chút được à?”

Bác sĩ cũng chẳng nể nang gì. Ông nói: “Anh đang bôi t.h.u.ố.c, anh không thể ngồi yên một chút được sao? Anh cứ ngọ nguậy mãi, chẳng lẽ lại trách tôi?” Ông đúng là bị oan mà.

Cát Trường Trụ: “Tôi...” Hắn lại định nổi khùng, nhưng Cát Trường Trụ vốn dĩ chẳng phải hạng đàn ông hào sảng gì, tuy hung hăng nhưng cũng chỉ là hổ giấy mà thôi. Cát Trường Linh không có ở đây, không có ai dọn dẹp bãi chiến trường cho hắn, hắn định phát hỏa nhưng rồi lại lẳng lặng nhịn xuống.

Chương 872: Cát Trường Linh Bộc Phát - Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia