Quay lại chuyện chính, thằng lùn đột nhiên nhắc đến vợ Bảo Hồng, thằng cao xoa tay cười dâm đãng, cười chán chê rồi lại khổ sở nói: “Mình đi cướp nửa tháng nay, ước chừng còn chẳng đủ cho hai đứa đi một lần.”
Đúng là khổ thật!
Thằng cao nuốt nước miếng: “Thơm thật đấy!”
Nhìn lại thân hình lùn tịt của đại ca, ừm, ăn ngon đúng là thơm thật!
“Thế anh nhắc đến cô ta làm gì? Mình định đi cướp cô ta à?”
Thằng lùn lại bắt đầu đ.á.n.h người: “Cái thằng ngu này! Ngu hết chỗ nói! Nhà nó có một mụ đàn bà, một lão đàn ông với ba đứa con. Ba đứa con đều là con trai, đứa lớn nhất cũng mười mấy tuổi rồi, mình đi cướp thì thắng thế nào được? Mày có thể dùng cái não một chút không?”
Thằng cao uất ức, khổ sở hỏi: “Thế thì làm gì ạ?” Nó vẫn chưa hiểu.
“Cái thằng không não này, ý tao là, mình cứ phục kích ở cái ngõ gần nhà chúng nó, hễ gặp đứa nào đến nhà đó tìm vui là mình tóm gọn luôn!” Thằng lùn cười khành khạch: “Mày nghĩ xem, vợ thằng Bảo Hồng lấy giá đắt thế, đứa nào đến đó chắc chắn trong người mang theo không ít tiền. Hơn nữa, nó là đi 'ăn vụng'. Bị cướp chắc chắn cũng chẳng dám rêu rao đâu. Mày ngẫm đi, ngẫm kỹ xem có đúng lý không.”
Thằng cao bừng tỉnh đại ngộ: “Đại ca sáng suốt.”
Thằng lùn hừ một tiếng: “Tất nhiên rồi, tao là hạng dùng não mà.”
Hai đứa cùng nhau kéo đến nhà Bảo Hồng, nhà gã tuy cũng ở Thành Nam nhưng lại nằm sát vùng ngoại ô.
Nhà gã ở khá hẻo lánh, nhưng chẳng ngăn nổi mấy gã háo sắc tìm đến.
Hai đứa cứ thế đi về phía ngoại ô, điệu bộ lấm la lấm lét.
Nhưng cũng may là vận may của chúng khá tốt, không hề đụng phải cảnh sát khu vực đi tuần tra.
Thằng lùn nhắc nhở: “Làm việc gì cũng phải thận trọng.”
“Em hiểu!”
Cả hai đều tự thấy mình thật cừ khôi.
Chúng nhanh ch.óng phục kích gần nhà Bảo Hồng, đêm khuya thanh vắng, từ xa đã thấy một gã đàn ông chắp tay sau lưng đi tới. Gã đó dáo dác nhìn quanh, sợ bị người ta phát hiện. Gã đang định tiến về phía nhà Bảo Hồng thì đột nhiên, từ phía sau có hai gã đàn ông vọt ra, thằng cao lập tức siết c.h.ặ.t cổ gã.
Thằng lùn nhanh tay nhét ngay một cái quần lót cũ hôi hám vào miệng gã.
Oẹ!
Trong cơn ghê tởm, gã đàn ông điên cuồng phản kháng, dùng sức húc mạnh ra sau, thằng cao ngã nhào xuống đất, nhưng hai đứa vẫn phối hợp rất ăn ý. Thằng lùn lập tức nhảy bổ lên người gã, cậy sức nặng đè gã xuống.
Gã đàn ông này cũng không vừa, một tay bóp nghẹt cổ thằng lùn, trừng mắt nhìn nó đầy hung hãn, ra sức siết c.h.ặ.t.
Thằng lùn: “Ặc ặc ặc~”
Nó bị bóp đến mức trợn ngược mắt.
Đã thế, gã đàn ông một tay bóp cổ, tay kia rút từ trong túi ra một con d.a.o, đ.â.m thẳng vào tim thằng lùn.
Thằng cao thấy vậy thì sợ c.h.ế.t khiếp, chúng từng gặp đứa phản kháng, nhưng chưa thấy đứa nào hung hãn đến thế này. Nó gần như không kịp suy nghĩ, vớ ngay một hòn đá đập mạnh vào đầu gã đàn ông.
Bốp!
Gã đàn ông đổ gục xuống.
Con d.a.o đ.â.m chệch hướng rơi xuống đất.
Thằng cao ngồi bệt xuống đất, sợ hái thở hổn hển: “Đại... đại... đại ca, em g.i.ế.c người rồi, em g.i.ế.c người rồi...”
Thằng lùn ôm cổ ho sặc sụa, nó lồm cồm bò ra khỏi người gã kia, ho mãi không dứt, nhưng vẫn đưa tay ra thăm dò: “Phù! Đừng sợ, còn thở, vẫn sống!”
Cái lực tay này của đàn em nó thì không đ.á.n.h c.h.ế.t người được đâu.
Nó hít hà một hồi rồi bảo: “Cũng may có mày, không thì tao bị nó xử đẹp rồi.”
Thằng cao vẫn run rẩy: “Đại ca, gã này đáng sợ quá, sao vừa ra tay đã định g.i.ế.c người thế này.”
Nhát d.a.o đó đúng là nhắm thẳng vào tim mà đ.â.m đấy.
Thằng lùn cũng biết chứ, nó vẫn còn chưa hoàn hồn, ho xong liền bịt miệng lại, cũng may khu này gần ngoại ô, ít nhà dân, chứ không thì cứ ho thế này chắc chắn bị phát hiện rồi.
“Đại ca, giờ tính sao...”
“Lục soát! Mình không thể làm không công được, gã này trông thế kia chắc không c.h.ế.t được đâu! Lại đây!”
“Vâng!”
Hai đứa nhanh ch.óng lục soát, thằng lùn suýt chút nữa bị gã này bóp c.h.ế.t đ.â.m c.h.ế.t nên nhìn gã vô cùng ngứa mắt.
Nó chẳng nể nang gì mà bảo: “Một sợi lông cũng đừng để lại cho nó, cái đồ thất đức này.”
“Đại ca, lông cũng phải nhổ ạ? Mất thời gian lắm.”
Khóe miệng thằng lùn giật giật: “...”
Từ tượng trưng, từ tượng trưng mày hiểu không?
Cái đội ngũ thiếu văn hóa này khó dẫn dắt quá đi mất.
Nhưng thằng đàn em vừa mới cứu mạng nó xong, nó thực sự không nỡ ra tay đ.á.n.h nữa.
Nó bảo: “Mau lên!”
Đầu tiên là lục túi.
Thằng cao run b.ắ.n cả người.
“Đại... đại... đại ca, có tận sáu mươi đồng này.”
Hu hu, chúng chưa bao giờ thấy nhiều tiền thế này cả.
Thằng lùn cũng chấn động, chúng làm lụng vất vả nửa tháng nay, cộng lại cũng chẳng kiếm nổi chừng này!
Gã này đúng là giàu thật!
Trời đất ơi, hèn chi phản kháng dữ dội thế, hóa ra trong người mang theo nhiều tiền vậy.
“Mau, mau lên, lột quần áo, xong xuôi rồi chuồn lẹ.”
Hai đứa nhanh tay lột đồ, gã này mặc một bộ đồ đen, nhìn là biết hàng may sẵn mua ở bách hóa, chất lượng khá tốt.
Áo, quần, giày, tất... tóm lại, phương châm của chúng là không để lại một mẩu.
Thằng cao nhét tất cả vào bao tải, lại nhặt con d.a.o găm lúc nãy lên nhét vào theo, bảo: “Cái gã này đúng là hạng chẳng ra gì, đi đâu cũng mang theo d.a.o. Nguy hiểm quá đi mất, mình đi cướp còn chẳng mang d.a.o, gã đi chơi gái mà còn mang d.a.o, đúng là chẳng tốt đẹp gì.”
Thằng lùn bảo: “Dao của mày đâu, đưa tao.”
Thằng cao kinh ngạc: “Đại... đại... đại ca, anh không định g.i.ế.c người đấy chứ? Thế không được đâu ạ! Chẳng phải anh bảo tội đó nặng lắm sao? Mình chỉ cầu tài chứ không hại mạng mà!”
Thằng lùn hít một hơi thật sâu, bảo: “G.i.ế.c người? Tao dám chắc? Mày có thể dùng cái não một chút không. Đưa d.a.o đây, tao cạy cái răng giả của nó ra.”
“Cái gì cơ?”
“Lúc nãy hai đứa ở gần nhau, nó nhe răng trợn mắt với tao, tao thấy nó có cái răng giả màu vàng, không biết có phải vàng thật không. Nếu là vàng thì phát tài rồi.”