Đứa bé dõng dạc nói, vẻ mặt đầy tự hào. Tuy còn nhỏ chưa đến tuổi đi học nhưng nó cũng bận rộn lắm, đã biết giúp đỡ việc nhà rồi.

Đỗ Quốc Cường cười cười, lại véo má nhóc con một cái, nói: “Đi thôi.”

“Cường, anh về rồi đấy à? Lâu lắm rồi mới thấy anh về.”

“Đúng thế, sao có mình anh vậy? Vợ con anh đâu?”

Người bên cạnh huých anh ta một cái, bảo: “Tôi thấy anh còn chẳng bằng thằng Cẩu Đản, hôm nay không phải chủ nhật, người nhà anh Cường tất nhiên phải đi làm rồi.”

“À đúng đúng đúng!”

“À phải rồi anh Cường, đợt trước tôi đi thăm họ hàng bên nhà vợ có gặp Đỗ Quyên nhà anh đấy, con bé xuống đó điều tra vụ án. Trông oai phong lắm. Con gái anh giỏi thật đấy!”

“Chuyện, con gái tôi tất nhiên là giỏi rồi. Mà anh nói là vụ án nào thế?” Đỗ Quốc Cường hỏi.

“Thì vụ lão Bao ấy! Sợ thật đấy.”

Nói thì nói vậy nhưng thực ra họ cũng không sợ lắm. Đừng nhìn lão Bao g.i.ế.c nhiều người, nhưng dân địa phương đa số không sợ hắn, vì hắn g.i.ế.c toàn hạng chẳng ra gì, người lương thiện sợ cái gì. Không những không sợ, họ còn thấy hắn đang thay trời hành đạo.

“Con Đỗ Quyên nhà anh nối nghiệp đúng là ‘hậu sinh khả úy’, trông cừ thật.”

“Anh cũng biết dùng từ gớm nhỉ, còn ‘hậu sinh khả úy’ nữa.”

“Chứ sao, tôi cũng học hết tiểu học rồi đấy.”

Mọi người nói cười rôm rả.

“Này anh Cường, trên thành phố có tuyển công nhân không?”

Trong làng cũng chẳng có mấy người ở thành phố, nên tin tức của mọi người không được nhạy bén lắm.

Đỗ Quốc Cường: “Không có đâu, giờ công khai tuyển người thì chẳng có chỗ nào, mà nếu có tuyển thì thường là tuyển con em trong nhà máy thôi, hiếm khi tuyển người ngoài lắm. Người trên thành phố còn lo chưa xong, thanh niên trí thức cứ từng đợt từng đợt xuống nông thôn kìa, nhìn vào đó là biết làm gì có nhiều vị trí công tác thế.”

“Anh nói cũng phải. À đúng rồi, làng mình chắc khoảng một tháng nữa lại có thêm một đợt thanh niên trí thức xuống đấy. Sao cái chuyện này cứ kéo dài mãi thế nhỉ?”

“Đúng là phiền c.h.ế.t đi được, tôi thực sự chẳng thích giao thiệp với đám thanh niên trí thức đó chút nào. Làm việc thì không xong, lại còn hay nhõng nhẽo, lắm chuyện, làm mấy đứa thanh niên trong làng cứ xao nhãng. Đứa nào đứa nấy làm việc thì lười mà chia lương thực thì chẳng kém ai, bực cả mình.”

“Chứ còn gì nữa, đúng là sầu đời.”

“Đấy, anh xem đợt năm ngoái có cái cậu cao to lực lưỡng nhất ấy, nhìn tưởng biết làm việc, ai dè vừa vung cuốc một cái, cái cuốc bay vèo đi luôn. Suýt nữa thì đập trúng cậu Vương ở điểm thanh niên trí thức.”

“Ha ha ha, đúng đúng, tôi cũng nhớ vụ đó, cái cuốc bay thẳng đi luôn. Suýt thì đổ m.á.u. Sau đó đi thu hoạch ngô còn bị ngã nữa, đúng là uổng phí cái thân hình to cao.”

Đừng nói người thành phố thích hóng hớt, dân nông thôn cũng chẳng kém cạnh gì. Mọi người cùng nhau tán dóc đủ thứ chuyện trên đời.

Nói đi cũng phải nói lại, Đỗ Quốc Cường với dân làng không hẳn là quá thân thiết, cũng không giống như những người khác có vài anh em nối khố từ nhỏ. Chẳng phải vì anh khó gần, mà vì lúc anh tới đây đã gần mười tuổi rồi, sau đó mấy năm trời nghèo rớt mồng tơi, lúc đó còn chưa giải phóng, ngay cả quân Nhật vẫn còn ở đây. Ăn còn chẳng đủ no, ăn miếng cơm trắng cũng là phạm pháp, đúng là cái thời đại khốn nạn. Người lớn bôn ba vất vả vì miếng cơm manh áo, trẻ con cũng vậy. Đỗ Quốc Cường không phải là một đứa trẻ thuần túy, tuy bên trong là linh hồn một sinh viên đại học trong sáng, nhưng ngày nào anh cũng phải phấn đấu để được ăn no. Khi con người ta đói, thực sự chẳng còn tâm trí đâu mà lo chuyện khác.

Hơn nữa lúc đó anh còn thấy may mắn vì mình ở vùng Đông Bắc, tuy khổ nhưng ít ra không phải trải qua nạn đói t.h.ả.m khốc. Anh đã từng xem phim “Nạn đói 1942” rồi. Lúc anh tới đây còn chưa đến năm 42. Nếu ở Hà Nam, anh nghĩ chắc mình chẳng sống nổi.

Ngày nào anh cũng nỗ lực để lấp đầy cái bụng, nên chẳng có thời gian tụ tập với đám trẻ trong làng. Đến khi giải phóng, cuộc sống người dân khấm khá hơn thì anh đã vào thành phố rồi. Thế nên nói về anh em nối khố thì thực sự là không có. Nhưng dù vậy, mỗi lần về gặp mặt, anh vẫn luôn vui vẻ hòa nhã với mọi người.

Tán dóc một hồi, Bảo Lâm và Cẩu Đản cứ như hai hộ pháp, đi sát bên cạnh anh.

Trần Lếch Thếch trong làng nhìn cái túi Bảo Lâm đang xách, nói: “Vẫn là trên thành phố sướng thật! Lại mang đồ gì về thế này?”

Đỗ Quốc Cường bảo: “Đời sống thành phố thì có khá hơn nông thôn một chút, nhưng cũng phải có công ăn việc làm cơ, chứ không có việc thì còn chẳng bằng ở quê. Ở quê ít ra còn dựa vào núi rừng mà sống được, chứ thành phố cũng khó khăn lắm.”

“Cũng đúng, giờ thì ít ra không lo c.h.ế.t đói.”

“Vâng, trên đó mà không có việc là hỏng hẳn. Nông thôn cũng có người giàu, thành phố cũng có người nghèo mà.”

“Đúng thế!”

Đỗ Quốc Cường nói thêm vài câu bông đùa rồi bảo: “Cũng muộn rồi, các anh cứ bận tiếp đi, tôi về nhà đây. Tôi có mua một con gà, giờ về làm thịt đến trưa ăn là vừa.”

“Ực.”

“Chẳng phải lễ tết gì mà cũng ăn gà...”

“Đúng là cái số anh...”

“Vẫn cứ là anh thôi.”

“Chẳng bao giờ thấy thằng em anh mang được cái gì tốt về cả.”

Đỗ Quốc Cường mỉm cười, nói: “Thân ai nấy lo, chú ấy chắc có tính toán riêng của mình.”

Mọi người đều biết tình cảm của hai anh em này rất bình thường, ai nấy đều liếc mắt nhìn nhau đầy ẩn ý. Tuy nhiên Đỗ Quốc Cường không tiếp tục câu chuyện nữa, dẫn theo hai “hộ pháp” về nhà. Thằng Cẩu Đản lầm bầm: “Cháu hơi nhớ cô Đỗ Quyên rồi. Sao cô không về ạ?”

Đỗ Quốc Cường: “Cô cháu bận đi làm lắm, lấy đâu ra thời gian, đợt trước tăng ca ba bốn ngày liền còn chẳng có lúc nào mà ngủ.”

“Hả?”

“Vất vả quá ạ!”

Cả Bảo Lâm và Cẩu Đản đều kinh ngạc.

Mấy người đi tới cổng nhà, bà nội Đỗ đang hái cà tím ở mảnh vườn nhỏ cạnh nhà, nghe thấy tiếng động liền vội vàng chạy ra: “Cường về rồi đấy à! Lâu lắm rồi mới thấy anh về.”

Chương 952: Về Làng - Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia