“Hai mẹ con vào nhà nói chuyện đi, để tôi đi nấu cơm.” Bác dâu cả nhanh ch.óng đi vào bếp.
Đỗ Quốc Cường vào phòng, mẹ anh cứ nhìn chằm chằm vào anh, Đỗ Quốc Cường móc ra một gói bánh quẩy, một gói bánh quy, lại móc thêm một gói kẹo lạc, rồi cứ thế móc tiếp...
Mẹ Đỗ khó hiểu nhìn con trai, hỏi: “Trên người anh rốt cuộc giấu được bao nhiêu đồ thế hả?”
Đỗ Quốc Cường: “Con nhiều túi không được sao?”
Mẹ Đỗ: “...”
Bà nhỏ giọng lầm bầm: “Anh cho bà nội nhiều thế làm gì?”
Đỗ Quốc Cường: “Con cho nội nhiều đồ, nội cũng sẽ cho con mang nhiều đồ rừng và thứ khác về mà.”
Thực chất đây là một kiểu trao đổi. Nhưng chuyện tình cảm thì không thể nói huỵch toẹt ra như thế được. Mẹ Đỗ mím môi, không nói lại nữa.
Đỗ Quốc Cường: “Lần này con về là muốn đón bố lên thành phố ở vài ngày.”
“Sao thế? Có chuyện gì à?” Mẹ Đỗ bắt đầu lo lắng: “Trong nhà có chuyện gì sao?”
Đỗ Quốc Cường: “Không có gì đâu, chỉ là muốn nhờ bố giúp ít việc mộc, Đỗ Quyên muốn làm cái mộc nhân để luyện võ, chúng con thì không thạo nghề mộc lắm, chẳng phải là nghĩ ngay đến bố sao?”
“Thế thì được, để bố anh đi với anh.”
Đỗ Quốc Cường mỉm cười.
“Chú Ba, con đi cùng ông nội có được không?”
Đỗ Quốc Cường: “Đậu xanh, cháu ở đây từ lúc nào thế?”
Bảo Lâm ngơ ngác, bảo: “Con vẫn ở đây mà! Mọi người bảo vào nhà, con cũng vào theo mà!”
Anh to xác thế này mà không rõ ràng sao? Anh không cố ý nghe trộm đâu nhé. Anh thề với trời, anh thực sự không cố ý, anh vẫn luôn ở đây, thực sự luôn ở đây mà.
Mẹ Đỗ: “Anh đi theo làm gì? Nhà chú Ba anh cũng chẳng có chỗ mà ở.”
Đỗ Quốc Cường chưa kịp nói gì thì mẹ Đỗ đã phản đối. Bảo Lâm ủ rũ, nhỏ giọng nói: “Con nghĩ là con có thể phụ giúp ông nội, lúc về con cũng có thể đi cùng ông. Chú Ba sẽ không phải đưa ông nội về nữa.”
Lời này thực sự không phải Bảo Lâm nói bừa. Nếu là bố Đỗ vào thành phố thì thực sự cần người đưa đón, chuyện này không phải vì ông cụ vô dụng đến mức đó. Bất kể chuyện gì vô lý thì đằng sau cũng đều có nguyên do cả. Bố Đỗ cũng vậy, hồi trẻ lúc vào thành phố ông từng gặp cảnh đám lính ngụy bắt người, đ.á.n.h g.i.ế.c dã man, ngay cả người bạn thân nối khố của ông cũng bị đ.á.n.h c.h.ế.t ngay lúc đó, từ đó ông sợ mất mật, không dám tự mình đi con đường vào thành phố nữa. Đi xe cũng vậy.
Mặc dù như vậy là rất nhát gan, nhưng Đỗ Quốc Cường chưa bao giờ có ý kiến gì với bố mình về chuyện này, kẻ đáng c.h.ế.t là cái xã hội cũ vạn ác kia, chứ không bao giờ là những người dân lao động khổ cực.
Đỗ Quốc Cường: “Cũng đúng, mẹ ạ, cứ để Bảo Lâm đi cùng bố vào thành phố đi. Đến lúc về con cũng đỡ phải đưa đón.”
Mẹ Đỗ: “Cái này...”
Bà nhíu mày: “Cái thằng to xác này ăn cũng nhiều lắm...”
Bạn thấy đấy, giữa con trai và cháu trai, mẹ Đỗ chắc chắn thiên vị con trai hơn. Bà không giống như một số nhà khác, thiên vị đứa cháu ở bên cạnh mình hơn. Người bà thân thiết nhất vẫn là con trai, con trai mới là khúc ruột của mình.
Đỗ Quốc Cường bật cười, nói: “Không sao đâu, nhà con không thiếu miếng ăn cho nó.”
Anh cố ý nháy mắt, bảo: “Đầu bếp mà lị!”
Mẹ Đỗ lập tức hiểu ra, vội vàng nói: “Thế thì được.”
Bảo Lâm mừng rỡ suýt nhảy cẫng lên. Anh được vào thành phố rồi. Tuy chỉ có một hai ngày nhưng anh vẫn cực kỳ vui sướng. Chẳng ai là không muốn vào thành phố mở mang tầm mắt cả.
Mẹ Đỗ dặn dò anh: “Anh đến nhà chú Ba thì phải biết nhìn sắc mặt, đừng gây phiền phức cho chú, mấy việc trong tầm tay thì năng nổ mà làm. Đừng có thấy đồ ăn là ăn như thể không cần mạng nữa.”
“Con biết rồi ạ!”
Bảo Lâm hớn hở. Anh vui đến mức đi đứng kiểu “cùng tay cùng chân”, nhảy chân sáo ra ngoài.
Mẹ Đỗ: “Anh nhìn cái tiền đồ của nó kìa.”
Đỗ Quốc Cường cười, anh bảo: “Mẹ cất đồ ăn đi nhé, à đúng rồi, con còn cái này nữa, đây là thịt bò khô, mẹ giữ lại mà ăn một mình.”
Mẹ Đỗ: “Mẹ biết rồi.”
Bữa trưa hôm đó cả nhà vô cùng náo nhiệt, bình thường họ rất hiếm khi được ăn món mặn như vậy, nhưng hôm nay không chỉ có gà hầm mà còn có món rau xào thịt muối, đúng là tuyệt vời. Về việc Bảo Lâm sẽ cùng bố Đỗ vào thành phố, mọi người trong nhà tất nhiên không có ý kiến gì. Dù sao cũng chỉ đi hai ba ngày, chẳng ảnh hưởng gì đến việc nhà.
Tuy nhiên đám con cháu trong nhà thì vô cùng ghen tị với Bảo Lâm vì được vào thành phố, Bảo Lâm chỉ biết: “Hì hì hì.”
Nhà họ là một gia đình đông đúc, lại thêm chuyện sinh con đẻ cái có người sớm người muộn, nên đừng nhìn mấy đứa trẻ tuổi tác xấp xỉ nhau mà vai vế lại loạn cả lên. Đứa con đầu lòng của bác cả Đỗ là con gái, nên con trai cả của nhà Đỗ Quốc Cường ở chi hai mới là cháu đích tôn. Nhưng con thứ hai nhà bác cả lại bằng tuổi với anh cả của Đỗ Quốc Cường. Chỉ có điều anh ta kết hôn không sớm bằng anh cả Đỗ, nên con cái lại nhỏ hơn...
Tóm lại, nhà đông người nên quan hệ rất rắc rối. Đỗ Quốc Cường lúc này chỉ biết cảm thán thời này chưa có kế hoạch hóa gia đình, quả nhiên là đẻ nhiều thật. Anh nhìn mấy đứa nhóc trong nhà, đôi khi chính anh cũng gọi nhầm tên. Nhưng chuyện đó cũng không quan trọng lắm.
Tóm lại, trời cao đất dày, ăn cơm là lớn nhất. Đỗ Quốc Cường không thiếu dầu mỡ nên ăn không nhiều. Những người khác thì ăn ngon lành. Cả nhà quây quần ấm cúng.
“À đúng rồi, lúc nãy tôi thấy cô thanh niên trí thức Điền qua đây đấy.”
Đỗ Quốc Cường: “Vâng, Đỗ Quyên nhờ con mang ít đồ cho cô ấy.”
Mọi người cũng không nói gì, vì bao nhiêu năm qua ai cũng biết tính cách của Đỗ Quốc Cường rồi. Câu châm ngôn của Đỗ Quốc Cường là: Con người đừng nên có ham muốn chiếm hữu quá lớn đối với tiền bạc và đồ đạc của người khác.
Đỗ Quốc Cường thầm nghĩ: *“Đây là câu mình học được trên mạng trước khi xuyên không đấy chứ, sao lại thành mình nói rồi. Nhưng mà câu này đúng thật!”*