Hì hì, người một nhà, đương nhiên phải cùng nhau chia ngọt sẻ bùi mới được.
Nếu không phải con trai cả của cô ở xa, gửi sủi cảo qua đều hỏng rồi, cô chắc chắn phải gửi cho nó một ít, để nó cũng nếm thử tay nghề của em trai mình mới được.
Triệu Thiên Lỗi ở phương xa:
May mà ở xa, thoát được một kiếp.
Triệu Thiên Duệ đang gói sủi cảo say sưa không ngẩng đầu lên, hớn hở đồng ý, “Đều có đều có, mọi người không cần tranh."
Giản Thư và Triệu Nguyệt Linh bị kéo xuống nước phải “đồng cam cộng khổ" nhìn nhau, sau đó cùng oán trách nhìn về phía Mạnh Oánh.
Mạnh Oánh nhìn trời nhìn đất nhìn sủi cảo nhưng tuyệt đối không nhìn hai người.
Chuyện đã đến nước này, hai người bất lực cũng không còn cách nào, đành phải tăng tốc độ gói sủi cảo.
Các cô gói nhiều thêm một chút, để lại cho Triệu Thiên Duệ có thể ít đi một chút.
Tuy nhiên ngoài Triệu Thiên Duệ ra, ý nghĩ trong lòng ba người đồng bộ một cách thần kỳ.
Mạnh Oánh:
Đến lúc đó để lão Triệu ăn nhiều một chút.
Giản Thư:
Đến lúc đó để chú Triệu ăn nhiều một chút.
Triệu Nguyệt Linh:
Đến lúc đó để bố ăn nhiều một chút.
Mà lúc này Triệu Minh Trạch đang ở quân doanh hắt hơi liên tiếp mấy cái, khiến những người xung quanh đều quan tâm hỏi:
“Lão Triệu, không sao chứ?
Có phải cảm lạnh rồi không?"
Triệu Minh Trạch phất phất tay nói:
“Không sao, chắc chắn là Thư Thư đến rồi, mẹ con nhà họ đang nhắc đến ta đấy."
Triệu Minh Trạch đoán một phát trúng ngay, không biết có đoán được nội dung họ nhắc đến hay không đây.
Tốc độ cán vỏ của Mạnh Oánh rất nhanh, mấy cái vỏ chồng lên nhau cùng cán, Giản Thư và Triệu Nguyệt Linh gói sủi cảo có chút đuổi không kịp tốc độ cán vỏ của cô.
Đợi đến khi vỏ sủi cảo cán được không ít, Mạnh Oánh buông cán bột trong tay ra cũng bắt đầu gói sủi cảo.
Ba người đều là tay chân nhanh nhẹn, cũng đều ôm ý nghĩ để Triệu Thiên Duệ gói ít đi một chút, rất nhanh những miếng vỏ sủi cảo mỏng manh liền biến thành những miếng sủi cảo b-éo tròn.
Mỗi khi vỏ sủi cảo không còn nhiều, Mạnh Oánh liền tiếp tục bắt đầu cán vỏ, tích lũy không ít vỏ sủi cảo, lại bắt đầu gói sủi cảo.
Mấy người vừa gói sủi cảo vừa xem tivi, thỉnh thoảng nói chuyện tán gẫu.
Cứ như vậy, nhân trong chậu càng ngày càng ít, sủi cảo càng ngày càng nhiều.
Đợi đến khi miếng vỏ sủi cảo cuối cùng bị Mạnh Oánh lấy đi, Giản Thư đứng dậy vươn vai một cái.
Nhìn những “thành quả" sủi cảo trên bàn, mấy năm nay một phần ba đều là cô gói đấy.
Lúc gói cái này nối tiếp cái kia cũng không để ý, gói xong mới phát hiện thế mà có nhiều thế này.
Đếm sơ qua một chút, phát hiện họ thế mà gói hơn tám trăm miếng sủi cảo.
Giản Thư không nhịn được hỏi:
“Thím ơi, sao gói nhiều sủi cảo thế ạ, ăn hết không?"
“Đâu có nhiều?
Mồng một đến mười lăm, số lần ăn sủi cảo nhiều lắm, chú Triệu của cháu lại sức ăn lớn, ăn nhiều.
Dù sao bây giờ trời lạnh, sủi cảo đem ra bên ngoài, không bao lâu là có thể đông cứng rồi, để được lâu.
Lát nữa cháu về thì mang một trăm cái về, đến lúc đó để ở sân nhà cháu, muốn ăn thì nấu trực tiếp là được.
Những thứ này cũng chỉ nhìn là nhiều, đợi đến lúc ăn cháu liền biết không còn bao nhiêu nữa."
Mạnh Oánh giải thích.
Giản Thư nghe xong tính toán trong lòng, phát hiện đúng là như vậy.
Miền Bắc không so được với miền Nam, sủi cảo là thứ thiết yếu ngày Tết.
Tuy nhiên nghe thấy Mạnh Oánh nói muốn cô mang một trăm cái về, vội vàng xua tay từ chối:
“Thím ơi, 100 cái sủi cảo nhiều quá ạ, cháu ăn không hết."
Cô là cái dạ dày miền Nam, cơm tẻ ngày nào cũng ăn cũng không ngán, nhưng đồ bột thì khác, thỉnh thoảng ăn thì được, để cô ngày nào cũng ăn sủi cảo thực sự có chút không chịu nổi, mang về cũng là lãng phí.
Mạnh Oánh suy nghĩ một chút nói:
“Cũng đúng, con bé này từ nhỏ đã không thích ăn đồ bột, hồi đó mọi người ăn màn thầu bánh bao, chỉ có cháu không thích.
Một bữa hai bữa thì được, nếu bữa nào cũng ăn liền dỗi, bố cháu đành phải đổi gạo tẻ về cho cháu ăn.
Vậy cháu mang 50 cái sủi cảo về, mỗi bữa ăn ít chút, nhưng nhất định phải ăn biết chưa?"
Giản Thư đành phải đồng ý, 50 cái sủi cảo từ từ ăn chắc là có thể ăn hết, không được nữa thì để trong không gian, dù sao cũng không hỏng.
“Được rồi, sủi cảo gói xong hết rồi, chúng ta để lại một phần tối nay nấu ăn.
Còn lại đem tất cả ra ngoài đông lạnh đi, như vậy bảo quản được lâu.
Thời gian cũng không còn sớm, nên chuẩn bị cơm tất niên thôi, nếu không thì không kịp mất."
Mạnh Oánh lên tiếng.
Tối còn phải ăn sủi cảo, không thể để hết được.
Mạnh Oánh lấy riêng một cái rá tre chuẩn bị để lại sủi cảo tối nay, quay đầu hỏi:
“Tối nay các con muốn ăn sủi cảo nhân gì?"
“Cháu muốn bốn cái nhân thịt cừu hành tây, bốn cái nhân thịt lợn cải chua."
Giản Thư nghĩ một chút nói, cô không muốn ăn cải thảo, tám cái sủi cảo đủ cho cô ăn rồi.
Triệu Nguyệt Linh tiếp lời:
“Con muốn năm cái thịt cừu hành tây, năm cái thịt lợn cải chua, còn ba cái thịt lợn cải thảo."
Em ấy đang tuổi lớn, sức ăn lớn, ăn nhiều.
Triệu Thiên Duệ hăng hái mở miệng, “Mẹ ơi, sủi cảo con gói đều đem nấu hết đi, loại nào con cũng gói rồi."
Ba người nghe xong mặt đen xì.
Sủi cảo Triệu Thiên Duệ mới bắt đầu gói tuy “bốn không giống", nhưng ít nhất vẫn là nguyên vẹn.
Đợi đến sau đó nó bắt đầu “tự do phát huy", buông thả bản thân, sủi cảo gói ra cái này xấu hơn cái kia đã đành, còn không ít cái bị bục vỏ.
Nhân đều đùn ra hết, nhão nhoét ở lớp vỏ ngoài, chỉ nhìn thôi đã thấy buồn nôn, làm sao mà ăn cho nổi.
Giản Thư ba người nhìn nhau, không muốn để nó nghe thấy, bắt đầu dùng ánh mắt giao lưu.
Giản Thư oán trách nhìn về phía Mạnh Oánh:
Thím ơi, làm sao đây, cháu không muốn ăn sủi cảo nó gói đâu.
Triệu Nguyệt Linh cũng đáng thương nhìn qua:
Mẹ ơi, con cũng không muốn.
Mạnh Oánh bất lực nhìn hai người:
Thím cũng không muốn.
Giản Thư:
Mau nghĩ cách đi.
Mạnh Oánh:
Hay là đến lúc đó cho chú Triệu ăn.
Triệu Nguyệt Linh:
Bố chắc chắn cũng không muốn.
Mạnh Oánh:
Yên tâm, ông ấy sẽ muốn.
Giản Thư:
Có ăn hết được không?
Nhiều thế kia.
Mạnh Oánh và Triệu Nguyệt Linh theo ánh mắt cô nhìn qua, nhìn thấy số lượng Triệu Thiên Duệ gói, có chút đau đầu.
Không khỏi nhìn nhìn đối phương, liên minh ba người lập tức tan rã.