Mặc dù hai người chọn chỗ hẻo lánh, nhưng đại lễ đường tổng cộng cũng chỉ có từng đó chỗ, không thể nào tất cả mọi người đều bỏ qua cái góc nhỏ này được.

Ánh mắt của những người quét qua đại lễ đường khi chạm tới góc này, phần lớn đều không thể dời đi được.

Thấy xung quanh hai người không có nam giới nào khác, không ít người liền đi tới.

Sự yên tĩnh của Giản Thư và Phan Ninh cũng vì thế mà bị phá vỡ, theo sau đó là không ít lời mời, nhưng đều bị cả hai từ chối khéo léo.

Đều là người biết giữ thể diện, sau khi bị từ chối dù trong lòng nghĩ thế nào thì trên mặt đều không biểu lộ ra, mỉm cười nói một câu làm phiền rồi quay người rời đi.

Mặc dù không bị quấy rầy, nhưng Giản Thư vẫn cảm thấy hơi phiền lòng vì một loạt sự việc vừa rồi, nhìn xung quanh vẫn còn không ít người chực chờ muốn thử, Giản Thư định ra ngoài trốn một lát, tiện thể hít thở không khí.

“Ninh Ninh, bên trong hơi ngột ngạt, chúng ta ra ngoài hít thở không khí đi.”

Giản Thư dùng khuỷu tay huých nhẹ Phan Ninh, nói.

Đúng lúc Phan Ninh cũng hơi thấy phiền, nghe đề nghị của Giản Thư liền đồng ý ngay.

“Được, vừa hay mình cũng thấy hơi ngột ngạt, chúng ta ra ngoài đi.”

Hai người đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, đi về phía cửa.

Những người vốn định tới làm quen nhìn hai người chuẩn bị rời đi, cũng không có ai vô duyên tới chặn đường.

Bước ra khỏi đại lễ đường, tìm một chỗ vắng vẻ để ngồi lại.

Giản Thư ngẩng đầu nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, cảm nhận làn gió mát rượi lướt qua mặt, sự phiền muộn trong lòng cũng dần dần được xoa dịu.

“Haiz, hội liên hoan quả nhiên vừa nhàm chán vừa phiền phức, mình hối hận vì đã tham gia rồi.”

Phan Ninh thở dài, nhìn xa xăm vào bầu trời đêm mở miệng nói.

Giản Thư cũng có hành động tương tự, nhìn lên bầu trời đầy sao.

Mặc dù bầu trời đêm trong trẻo như vậy đã nhìn hai năm rồi, nhưng cô vẫn không thấy chán.

“Mình cũng vậy, tham gia hội liên hoan thật sự quá phiền phức, lần sau có hoạt động như thế này nữa, mặc kệ chị Lưu các chị ấy nói gì mình cũng không tới nữa.”

Vốn nghĩ tìm một chỗ hẻo lánh trốn đi, nhưng diện tích đại lễ đường ở đó, đâu có chỗ nào thực sự yên tĩnh chứ?

Chưa kể đến việc nhan sắc của họ lại càng thu hút nhiều người chú ý hơn.

Tuy nói ngoại hình có chút nông cạn, nhưng cái nhìn đầu tiên, ngoài ngoại hình ra còn có cái gì có thể gây ấn tượng được chứ?

Tài hoa?

Khả năng ăn nói?

Gia thế?

Đều không được.

“Chúng ta ở lại thêm nửa tiếng nữa là có thể rời đi rồi.”

Giản Thư thu hồi tầm mắt, vỗ vỗ vai Phan Ninh nói.

“Haiz, không biết là vị lãnh đạo nào nghĩ ra ý tưởng này, lần này lại còn quy định thời gian rời đi, thật đúng là……”

Phan Ninh lắc đầu thở dài nói.

“Đúng vậy, mình trước đó vốn định ở lại nửa tiếng rồi rời đi, không ngờ lại có chiêu này.”

Nhắc đến chuyện này Giản Thư cũng hơi bất lực.

Trước đây đâu có chuyện như thế này, đều muốn rời đi lúc nào thì đi.

“Thôi, đừng nói chuyện này nữa, bên ngoài hơi lạnh, chúng ta vào trong trước đi.”

Phan Ninh lắc đầu xua đi những suy nghĩ trong đầu, kéo kéo áo khoác nói.

Giản Thư từ chối:

“Cậu vào trước đi, mình ở ngoài thêm một lát nữa, lát nữa sẽ vào.”

Bên trong người đông quá, gần hai ba trăm người, cả đám người ở bên trong, không khí đó có thể tốt được sao?

“Vậy hay là mình ở lại cùng cậu?

Bên ngoài tối quá.”

“Không cần đâu, cậu vào trước đi, đừng để bị cảm.

Mình ở lại một mình một lát, không cần lo lắng.”

Giản Thư đẩy Phan Ninh vào trong.

Phan Ninh thật sự là hơi lạnh, lại biết khả năng tự vệ của Giản Thư, cũng không giãy giụa, thuận theo lực đẩy của cô mà rời đi:

“Vậy được, mình vào trước đây, cậu nhớ vào sớm nhé.”

Ở bên ngoài ngắm trăng, nhìn bầu trời đêm xinh đẹp, tâm trạng Giản Thư cũng khá hơn nhiều.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cô cũng không thể cứ ở mãi bên ngoài, cũng đến lúc phải vào trong rồi.

Vừa định quay người, thì nghe thấy phía sau truyền tới tiếng bước chân, liền dừng lại.

Vốn nghĩ có phải Phan Ninh lo lắng cho cô nên ra ngoài tìm cô không, nhưng nhanh ch.óng phát hiện không phải.

Tiếng bước chân nặng nề, mạnh mẽ, rõ ràng là của một người đàn ông.

Tuy nhiên Giản Thư cũng không để ý, biết đâu là người cũng giống như cô ra ngoài hít thở không khí thì sao?

Vừa định rời đi, nhưng không ngờ, tiếng bước chân dừng lại cách cô không xa phía sau.

Giản Thư hơi ngạc nhiên, nghi ngờ quay người nhìn lại, ánh mắt nhìn về phía người tới, trong chốc lát hơi sững sờ.

Hôm nay hội liên hoan Lục Kiến An vốn không muốn tới, nhưng vì sự trốn tránh bấy lâu nay của anh, lần này chính ủy không nhịn nổi nữa, không cho anh cơ hội từ chối, trực tiếp hạ lệnh ch-ết, nhất định phải tới.

Nhìn người lãnh đạo cũ không còn để anh lừa gạt như trước, trực tiếp hạ lệnh, Lục Kiến An cũng bất lực.

Quân nhân lấy phục tùng mệnh lệnh làm thiên chức, anh cũng chỉ có thể tới tham gia hội liên hoan.

Dù sao người tới là được rồi, có tìm đối tượng hay không còn không phải do anh quyết định sao?

Tới thì tới, đỡ cho chính ủy ba ngày hai bữa lại tìm anh vì chuyện này.

Vốn Lục Kiến An định tới lộ mặt một cái, rồi rời đi sớm.

Ai ngờ lãnh đạo lần này lại đề phòng anh, không chỉ tìm người trông chừng anh, còn đặt ra giới hạn thời gian tại hội liên hoan, chưa tới thời gian thì không ai được rời đi.

Tuy rằng nếu anh cưỡng ép muốn rời đi cũng không ai cản được, nhưng không cần thiết.

Không muốn tìm đối tượng thì tìm chỗ trốn, đợi đến thời gian rồi rời đi là được, dù sao việc có tìm đối tượng hay không do anh quyết định.

Tuy nhiên người trong đại lễ đường đông, thỉnh thoảng lại có người tới thăm dò ý định của anh, Lục Kiến An hơi phiền lòng, không chịu nổi sự quấy rầy, liền tìm lý do ra ngoài hít thở không khí.

Không muốn để người khác nhìn thấy, liền tìm một góc hẻo lánh, vừa định tựa vào tường hút điếu thu-ốc, thì phát hiện phía trước đã có người rồi.

Ai đến trước được trước, anh cũng không tiện tới làm phiền, Lục Kiến An định đổi chỗ khác.

Dừng bước chân đang tiến lên, vừa định quay người, thì phát hiện người phía trước nghe thấy động tĩnh, quay đầu lại.

Đó là một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp!

Trong mắt Lục Kiến An thoáng qua một tia kinh diễm.

Giản Thư sau khi quay đầu lại thì phát hiện một người đàn ông mặc quân phục, nghĩ chắc là quân nhân tham gia hội liên hoan.

Mặc dù ngược sáng, nhưng mơ hồ có thể nhìn rõ khuôn mặt.