Nhưng không ngờ hội liên hoan bị ép tham gia lại khiến anh có ý định kết hôn.

Nhìn thấy Giản Thư lần đầu tiên, anh đã rung động, nói anh nông cạn cũng được, nhìn sắc nảy lòng cũng chẳng sao, anh đều thừa nhận.

Anh chính là để ý Giản Thư rồi, sự rung động chưa từng có, muốn cô trở thành vợ mình, muốn sống cùng cô cả đời.

Tác phong quân nhân hành động dứt khoát, đã có ý định thì phải thực hiện, nếu không sự trì hoãn vô nghĩa chỉ làm nảy sinh thêm rắc rối.

Lục Kiến An cũng không chần chừ chờ đợi, trực tiếp lên tiếng bày tỏ nỗi lòng của mình.

Nếu không đợi hội liên hoan kết thúc, cũng không biết hai người liệu còn có thể gặp nhau hay không.

Nhưng cuối cùng lại bị từ chối, mặc dù Giản Thư nói khéo léo, nhưng Lục Kiến An dù sao cũng là phó doanh trưởng, không phải kẻ ngốc không hiểu tiếng người, đương nhiên nghe hiểu ý của Giản Thư.

Du Hòa Phong tìm một vòng quanh đại lễ đường, cuối cùng cũng tìm thấy Lục Kiến An ở góc khuất.

Thấy Lục Kiến An tựa vào tường hút thu-ốc, hai mắt nhìn trời, đi tới hỏi:

“Ra ngoài hít thở không khí mà sao đi không trở lại, anh còn nhớ nhiệm vụ hôm nay không?

Trốn ở đây sao tìm đối tượng, anh không sợ sau khi về chính ủy lại càm ràm anh sao?”

Lục Kiến An không nói gì, cũng không nhìn cậu ta, vẫn lặng lẽ hút thu-ốc, nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời.

Tìm đối tượng?

Anh cũng muốn tìm người tìm đối tượng, nhưng người ta không muốn đó chứ.

Du Hòa Phong tỉ mỉ quan sát Lục Kiến An, mặc dù trông có vẻ không khác gì bình thường, nhưng hai người chơi thân nhiều năm, cậu ta có thể nhìn ra sắc mặt Lục Kiến An có chút không đúng, hình như hơi cô đơn.

Cô đơn?

Du Hòa Phong nheo mắt, đây là đã xảy ra chuyện gì, một lúc không gặp sao lại như bị tổn thương tình cảm vậy?

Nhìn những mẩu thu-ốc l-á xung quanh, Du Hòa Phong cảm thấy thời gian cậu ta không ở đây chắc chắn đã xảy ra chuyện gì, nếu không thì Lục Kiến An bình thường không hay hút thu-ốc tuyệt đối không thể hút nhiều như vậy.

Tuy nhiên bất kể xảy ra chuyện gì, cũng không thể đùa giỡn với c-ơ th-ể, huống hồ thời gian trước vừa mới bị thương, còn chưa hoàn toàn bình phục đâu.

Thấy Lục Kiến An hút xong một điếu lại định lấy ra một điếu nữa, Du Hòa Phong giơ tay ngăn cản, hút nhiều như vậy không tốt cho sức khỏe.

“Đừng hút nữa, vừa nãy đã xảy ra chuyện gì vậy?

Chẳng lẽ anh để ý cô gái nào muốn tìm người ta làm đối tượng lại bị từ chối rồi?

Tâm trạng không tốt nhất thời, mới hút nhiều thu-ốc như vậy?”

Du Hòa Phong vừa thăm dò vừa đùa cợt hỏi.

Điếu thu-ốc trong tay bị lấy đi, Lục Kiến An cũng không có ý định lấy lại, không cho hút thì không hút.

Tiếp tục im lặng nhìn bầu trời, không muốn trả lời câu hỏi của Du Hòa Phong.

Tuy nhiên không hổ là anh em nhiều năm, đoán một phát trúng luôn.

“Không phải chứ, anh thực sự để ý cô gái nào rồi, còn bị từ chối rồi?”

Nhìn biểu cảm của Lục Kiến An, biết ngay là mình đoán đúng, Du Hòa Phong ngạc nhiên đến mức điếu thu-ốc định đưa vào miệng cũng buông xuống.

“Ừ.”

Đã bị đoán trúng, Lục Kiến An cũng không định giấu giếm, chuyện này cũng không có gì phải giấu, chẳng phải chỉ là bị từ chối thôi sao?

Du Hòa Phong vòng tay lên vai Lục Kiến An, anh em tốt hỏi:

“Nào, nói cho tôi nghe, cô gái đó tên gì, thuộc đơn vị nào?

Nhà ở đâu?

Chính ủy mỗi lần bắt anh tìm đối tượng, anh đều không muốn, nhận nhiệm vụ là chạy ra ngoài, lần này nếu không phải dưỡng thương thì chính ủy cũng không bắt được anh, khuyên bảo hết lời cuối cùng phải hạ lệnh trực tiếp mới bắt anh tới được.

Không ngờ hôm nay lại thực sự phá lệ, tôi thật sự muốn biết là cô gái nào lợi hại như vậy.

Có phải anh em không?

Là anh em thì kể tôi nghe chút đi, chính ủy bảo tôi giám sát anh tìm đối tượng, quay về rồi thành hay không tôi cũng phải có cái để báo cáo với ông ấy chứ.”

“Cô ấy tên là Giản Thư, những cái khác tôi cũng không biết.

Anh sau khi về không được nói nhiều, người ta từ chối rồi, đừng đi làm phiền cô ấy nữa.”

Anh em nhiều năm, tính cách Du Hòa Phong thế nào Lục Kiến An hiểu quá rõ.

Không đạt mục đích không bỏ cuộc.

Nếu không nói cho cậu ta biết, cậu ta sẽ tìm mọi cách để làm rõ chuyện này, Lục Kiến An không hy vọng chuyện này quá nhiều người biết, liền dứt khoát nói ra.

Du Hòa Phong không ngờ Lục Kiến An lại bảo vệ như vậy, thích đến thế sao?

“Giản Thư?

Tên hay đấy.

Nhưng sao anh cái gì cũng không biết?

Hai người không trò chuyện sao?”

“Không, tôi giới thiệu tình hình của tôi với cô ấy, sau khi cô ấy từ chối yêu cầu tìm đối tượng của tôi thì rời đi, không nói thêm gì nhiều.”

Lục Kiến An thản nhiên đáp lại.

Du Hòa Phong tò mò hỏi:

“Anh nói với cô ấy chức vụ và lương của anh mà cô ấy vẫn từ chối?”

Cậu ta hơi ngạc nhiên, phải biết rằng Lục Kiến An là một miếng mồi thơm, tuổi còn trẻ đã ở vị trí này, hơn nữa còn rất được lãnh đạo trọng dụng, tiền đồ vô lượng, không ít người muốn gả cho anh đấy.

“Cô ấy tuổi còn nhỏ, tôi lớn hơn cô ấy, lại đã từng kết hôn có con, cô ấy từ chối là chuyện bình thường.”

Đây cũng là suy nghĩ của Lục Kiến An sau khi suy nghĩ, dù sao các mặt khác của anh rất ưu tú, lý do lớn nhất bị từ chối hẳn là cái này rồi.

Suy nghĩ của anh không thể nói là hoàn toàn chính xác, nhưng cũng không khác xa lý do của Giản Thư là mấy.

“Nhỏ?

Nhỏ bao nhiêu?

Không phải chưa tới hai mươi đấy chứ?”

Du Hòa Phong truy vấn.

Lục Kiến An bị cậu ta hỏi đến mức không biết mở miệng thế nào, giọng điệu này của cậu ta là sao, chưa tới hai mươi mà ngạc nhiên vậy sao?

Du Hòa Phong nhìn Lục Kiến An không đáp lời, nghiêng đầu nhìn sắc mặt Lục Kiến An liền biết mình đoán đúng rồi.

Có chút trêu chọc nói:

“Lão Lục à, trước đây bảo anh tìm đối tượng anh không chịu, bây giờ vừa nhìn đã nhắm trúng một cô bé nhỏ hơn anh gần mười tuổi, anh đúng là không kêu thì thôi, kêu một tiếng làm kinh người, trâu già gặm cỏ non đấy nhé.”

Lục Kiến An bị cậu ta nghẹn một câu, sắc mặt hơi khó coi, nhưng anh cũng không cách nào phản bác.

Dù sao Du Hòa Phong nói là sự thật, bản thân và Giản Thư chênh nhau mười tuổi, đúng là trâu già gặm cỏ non.

Không, anh căn bản chưa gặm được, chỉ là nghĩ thôi.

Không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, tránh cho Du Hòa Phong càng ngày càng quá đà.

“Được rồi, thời gian cũng gần rồi, có thể đi rồi, về sớm thôi.”

Lục Kiến An đi ngang qua Du Hòa Phong, cũng không đợi cậu ta trực tiếp bước về phía cửa.

“Haiz, đợi tôi với.”

Du Hòa Phong vội vàng đuổi theo, mặc dù thời gian vẫn chưa tới, nhưng cũng không kéo Lục Kiến An quay lại nữa.

Hôm nay nhiệm vụ của cậu ta là giám sát Lục Kiến An tìm đối tượng, bây giờ Lục Kiến An đã có người để ý, mặc dù bị từ chối, nhưng cũng coi như là hoàn thành nhiệm vụ rồi.