Đồng tình ư, chẳng khác nào dẫm lên người khác để nâng cao mình, dù sao người đó cũng tính là người tiền nhiệm của Giản Thư, cô rời đi rồi phòng Tài vụ mới trống ra một vị trí;

Nhưng không đồng tình ư, chưa nói tới việc cô căn bản không rõ chuyện của người đó, hơn nữa Trưởng phòng Lý đã nói như vậy rồi, chẳng lẽ cô đi phản bác lãnh đạo?

Cho nên Giản Thư chỉ mỉm cười, không tiếp lời.

May mà trọng điểm của Trưởng phòng Lý không phải là cái này, cũng không để ý cô không tiếp lời, tự mình chủ động chuyển chủ đề.

“Được rồi không nói cái này nữa, Tiểu Giản à, cháu năm nay mười chín rồi, cũng tới tuổi kết hôn rồi, có đối tượng nào ưng ý chưa?"

Trưởng phòng Lý thăm dò.

Tới rồi, trọng điểm của cuộc trò chuyện lần này tới rồi, Giản Thư lập tức lấy lại tinh thần.

Tuy nhiên, đối tượng ưng ý?

Hỏi cái này làm gì, chẳng lẽ Trưởng phòng Lý muốn làm mối?

Không thể nào, cô mới chưa đầy mười chín, sao xung quanh đều bắt đầu lo lắng cho đại sự hôn nhân của cô rồi, cứ như thể đều lo cô không gả được vậy?

Chị Lưu mới vừa dừng lại không được hai ngày, cô vừa mới được hai ngày yên ổn, sao Trưởng phòng Lý lại tới nữa?

Trước kia cũng không thấy Trưởng phòng Lý có sở thích làm mối mà?

Tuy nhiên lãnh đạo đã hỏi, cô cũng chỉ có thể nói thật:

“Tạm thời chưa có ạ."

Giản Thư lắc đầu biểu thị không có đối tượng ưng ý.

“Vậy cháu cũng có thể tính toán dần đi thôi."

Trưởng phòng Lý không ngạc nhiên, dù sao Giản Thư ngày nào cũng ở trong văn phòng, cô ấy nếu có đối tượng thì đã truyền tới tai ông từ lâu rồi.

Trước kia nói như vậy, chẳng qua cũng chỉ là “ném đ-á dò đường" mà thôi.

Giản Thư lần này rốt cuộc khẳng định, Trưởng phòng Lý chính là muốn làm mối.

Tuy nhiên nhìn cái vẻ vòng vo này của Trưởng phòng Lý, chắc chắn không thường xuyên làm mối, nghiệp vụ một chút cũng không thạo.

Đã biết ý đồ của ông, Giản Thư cũng không muốn cứ vòng vo với ông, lãng phí thời gian quá.

Đi thẳng vào vấn đề hỏi:

“Trưởng phòng Lý, chú tìm cháu rốt cuộc là chuyện gì thì cứ nói thẳng đi ạ."

Hai năm qua lại với nhau Giản Thư cũng biết vị lãnh đạo này bình thường rất hòa đồng, nói chuyện không cần quá câu nệ, chuyện nhỏ này ông sẽ không để ý đâu.

Quả nhiên, đối với lời nói trực tiếp của Giản Thư, Trưởng phòng Lý không thấy có vấn đề gì, ngược lại còn thở phào một cái.

Ông quả nhiên không thích hợp làm cái này, may mà Giản Thư hỏi thẳng, nếu không ông còn không biết tiếp theo nên nói thế nào.

Trưởng phòng Lý cũng không định vòng vo nữa, đi thẳng vào chủ đề:

“Cũng không phải chuyện gì lớn, chẳng phải mấy ngày trước đơn vị chúng ta phối hợp cùng đơn vị khác tổ chức một buổi giao lưu sao?

Còn nhớ không?

Chú nhớ cháu lúc đó cũng đi mà?"

Liên quan tới buổi giao lưu?

Chẳng lẽ Trưởng phòng Lý muốn làm mối nhân vật chính là một người nào đó trong buổi đó?

Lúc này Giản Thư không phải ngay lập tức nhớ tới Lục Kiến An, dù sao người tỏ tình với cô hôm đó cũng không chỉ có mình anh ta.

“Dạ, lúc đầu cháu không định đi ạ, sau đó chị Lưu bọn họ đều nói cơ hội hiếm có, không thể bỏ lỡ, bảo cháu thế nào cũng phải tham gia, không cưỡng lại được ý tốt của mọi người nên cháu mới đi ạ."

Giản Thư nói thật.

Nhân tiện ám chỉ mình tạm thời không định yêu đương, tham gia buổi giao lưu cũng là bị động.

Trưởng phòng Lý dù sao cũng là người đứng đầu phòng Tài vụ, ẩn ý của Giản Thư ông nghe hiểu được.

Xem ra chuyện lần này xác suất cao là không thành rồi, nhìn dáng vẻ này cô bé căn bản không có ý đó.

Tuy nhiên đối với kết quả thế nào ông không để ý, ông chỉ tới truyền lời mà thôi.

Nếu không phải không còn cách nào, ông cũng không muốn đi chuyến này.

“Cháu lần trước tham gia có phải gặp một đồng chí quân nhân không?

Người mà cháu từ chối đó."

Trưởng phòng Lý nhắc nhở hỏi.

Lục Kiến An?

Nhắc tới quân nhân Giản Thư nhanh ch.óng nhớ tới anh ta.

Không phải vì cô có cảm giác gì với anh ta, mà là trong số những quân nhân tỏ tình với cô hôm đó, Lục Kiến An để lại ấn tượng sâu sắc nhất với cô mà thôi.

Dù sao cô cũng là “nhan khống" (người cuồng cái đẹp), trong một nhóm mỹ nam bảy tám chục điểm, xuất hiện một người chín chục điểm, chẳng phải liền khiến cô nhớ kỹ sao.

Tuy nhiên tuy đã đoán được, Giản Thư vẫn không nói thẳng tên anh ta ra, dù sao đoán sai thì xấu hổ lắm, truyền ra ngoài lại tưởng cô có ý gì với anh ta, không tốt không tốt.

“Cháu gặp mấy người liền, không biết chú nói người nào ạ?"

Giản Thư xác nhận một chút.

Mấy người liền?

Giỏi đấy Tiểu Giản, quả nhiên không hổ là đóa hoa của phòng Tài vụ chúng ta, đúng là lợi hại.

Ông đã nói mà, Tiểu Giản căn bản không lo thiếu đối tượng, thì nên từ từ tìm, chọn lựa cho kỹ mới đúng.

Trên mặt Trưởng phòng Lý có chút đắc ý, nhịn không được ưỡn ng-ực đầy tự hào.

Tuy nhiên chưa đầy hai giây liền khôi phục bộ dạng trước kia, Giản Thư đều không phát hiện ra.

“Đồng chí quân nhân đó tên là Lục Kiến An, cháu còn ấn tượng không?"

Việc vẫn phải làm, Trưởng phòng Lý tiếp tục hỏi.

Cuối cùng xác định được đối tượng, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của cô, xem ra đối tượng làm mối chính là Lục Kiến An.

Tuy nhiên Giản Thư vẫn giả vờ không hiểu hỏi:

“Là anh ta ạ, cháu có ấn tượng, nhưng việc này thì có liên quan gì ạ?"

“Hôm nay Trưởng phòng Hoàng của Hội Phụ nữ tìm tới, nói là muốn gặp cháu, bị chú chặn lại rồi."

“Trưởng phòng Hoàng?

Cháu không quen Trưởng phòng Hoàng nào ạ?

Bà ấy tại sao lại muốn gặp cháu?"

Giản Thư lần này là thực sự có chút nghi hoặc.

Người của Hội Phụ nữ?

Chẳng lẽ có liên quan tới thím Mạnh?

Nhưng có việc gì thím Mạnh chắc sẽ tự tới tìm cô chứ, sao lại để người khác tới?

“Trưởng phòng Hoàng chồng bà ấy là Chính ủy Lý của bộ đội, Chính ủy Lý là lãnh đạo của đồng chí Lục Kiến An.

Bà ấy lần này tới là muốn vun vào một lần nữa chuyện của cháu và đồng chí Lục Kiến An, hy vọng cháu có thể cân nhắc lại chuyện của cháu và đồng chí Lục Kiến An.

Bà ấy vốn dĩ muốn tự mình nói với cháu, bị chú chặn lại xong, bà ấy liền nhờ chú tới nói với cháu đấy."

Trưởng phòng Lý giải thích.

Trưởng phòng Lý vốn dĩ không muốn quản những chuyện này, nhưng lại không thể không quản.

Để Trưởng phòng Hoàng trực tiếp tới tìm Giản Thư, nhắc tới chuyện này với cô, nếu cô bé vì chức vụ của đối phương mà không dám từ chối thì sao?

Nếu là người khác, ông không quản được, nhưng Giản Thư là người của phòng Tài vụ của ông, không thể để người khác bắt nạt được.

Chuyện yêu đương này nhất định phải là cô bé tự mình tình nguyện, ai cũng không thể dùng thế ép người, cưỡng ép cô ấy.

Chuyện này lại là chuyện riêng của cô bé, không tiện để người ngoài biết, tránh cho ồn ào ai cũng biết.

Cho nên tuy ông chưa từng làm mối bao giờ, vẫn miễn cưỡng tới đây.