Cậu mấy hôm trước nhận được điện thoại của anh Cố, nói muốn về kinh thành, cậu còn kinh ngạc một phen.

Nhưng anh Cố chỉ cho cậu một mã chuyến tàu, liền không nói gì thêm nữa.

“Cũng chẳng có gì, chỉ là về xem mắt thôi, ở được một tuần thôi."

Cố Minh Cảnh hơi buồn ngủ, nói một cách nhẹ nhàng.

Không mảy may quan tâm đến sự chấn động mà lời nói của mình mang lại cho người khác.

“Xem mắt?"

Đinh Minh trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.

Biểu cảm kinh ngạc đó y hệt Thịnh Chí Nghiệp mấy hôm trước.

Nếu Cố Minh Cảnh nhìn thấy, chắc chắn sẽ trêu chọc hai người là anh em cùng cha khác mẹ thất lạc nhiều năm.

Nhưng lúc này cậu rất buồn ngủ, hai mắt nhắm nghiền:

“Ừ."

Quay đầu nhìn Cố Minh Cảnh vô cùng buồn ngủ, Đinh Minh ngậm miệng không nói nữa, đồng thời giảm tốc độ xe.

Tuy nhiên, sự phấn khích sâu thẳm trong lòng vẫn không kìm được:

Anh Cố vậy mà về xem mắt?

Trời ạ, không thể tin nổi nhỉ?

Anh Cố vậy mà chịu xem mắt?

Mình đây là sắp có chị dâu rồi?

Hai năm nữa có phải mình sắp có cháu trai cháu gái rồi không?

Đinh Minh suy nghĩ không ngừng lan man, mạch não không biết đã bay đi đâu rồi.

Nếu Cố Minh Cảnh biết Đinh Minh đã tưởng tượng đến việc cậu có cháu rồi, chắc chắn sẽ tỉnh lại ngay lập tức và cho Đinh Minh một trận.

Đinh Minh lái xe rất chậm, tốn thời gian gấp đôi bình thường mới tới cửa nhà họ Cố.

Sau khi tắt máy xe, Đinh Minh vừa định gọi Cố Minh Cảnh dậy, liền thấy cậu đã mở mắt ra.

“Anh Cố, anh tỉnh khéo thật, chúng em vừa tới, anh liền tỉnh rồi."

Đinh Minh cười hì hì nói.

Ngủ một giấc, Cố Minh Cảnh tinh thần sảng khoái, nhìn cái dáng vẻ “Anh Cố anh giỏi thật, canh thời gian chuẩn thế" của thằng em nhỏ, cảm thấy hơi đau đầu.

Thằng nhóc này, bao nhiêu năm rồi, sao vẫn là cái bộ dáng này, chẳng có chút tiến bộ nào.

Cũng khó trách rõ ràng có nhà họ Đinh chống lưng, đi làm vài năm rồi, vẫn chỉ là một nhân viên hành chính nhỏ.

Cái tính cách này, căn bản không thích hợp lăn lộn chốn quan trường.

“Cậu chưa từng nghĩ là anh có khả năng đã tỉnh trước rồi?

Chỉ là không mở mắt ra thôi?"

Cố Minh Cảnh mở cửa sân đi vào.

“À?

Anh Cố anh tỉnh sớm rồi à, vậy sao anh không nói với em, em còn tưởng anh chưa tỉnh, cố ý giảm tốc độ xe đấy."

Đinh Minh vội vàng đuổi theo bước chân cậu.

Nhà họ Cố cũng là một ngôi tứ hợp viện, lớn hơn ngôi nhà nhỏ Giản Thư hiện đang ở một chút.

Hai lớp sân trước y hệt ngôi nhà nhỏ, có phòng tọa, phòng chính, dãy phòng đông tây.

Chỉ là phía sau so với ngôi nhà nhỏ nhiều thêm dãy phòng hậu tráo (hậu tráo phòng).

Diện tích cả tòa sân lớn, nhưng vì bình thường không có người ở, mặc dù thường xuyên có Đinh Minh qua lại, vẫn không tránh khỏi có vài phần hiu quạnh.

Cố Minh Cảnh bước vào phòng mình, vì mấy hôm trước Đinh Minh mới quét dọn, bên trong không có bụi bặm gì, sau khi đặt hết hành lý xuống cậu bước ra khỏi phòng.

Đinh Minh đang đợi cậu ở phòng khách, thấy cậu ra, vội vàng đi tới nói:

“Anh Cố, bọn mình đi ăn cơm thôi?"

“Đi, anh mời cậu đi ăn món ngon."

Cố Minh Cảnh khoác vai Đinh Minh bước ra ngoài.

Đinh Minh cũng không vùng vẫy, cười nói:

“Anh khó khăn lắm mới về kinh thành một chuyến, là chủ nhà, sao có thể để anh mời."

“Ai, bao năm không ở kinh thành, thằng nhóc cậu cũng quên anh mày cũng là người kinh thành à?

Đã bảo anh mời thì là anh mời."

Cố Minh Cảnh nhướng mày nói.

Với chút lương của thằng nhóc này, vẫn nên để dành cưới vợ đi, sau này ăn mặc chi tiêu nuôi con chẳng cần tiền à?

Tuy nhà cậu ta có chút vốn liếng, nhưng trên có anh, dưới có em, đến tay cậu ta được bao nhiêu?

Tuy miệng luôn chê bai Đinh Minh, nhưng Cố Minh Cảnh không có em trai, bao bọc bao nhiêu năm nay, Đinh Minh với em trai ruột cũng chẳng khác là mấy.

“Anh Cố, thật không cần, chuyện anh về em mấy hôm trước đã nói với lão Đàm rồi, anh ấy nói hôm nay ở nhà làm một bàn cơm, tẩy trần cho anh."

Đinh Minh thoát khỏi cánh tay Cố Minh Cảnh, nhìn cậu nói.

“Lão Đàm?

Cậu không nói sớm, đi, hôm nay bọn mình được lộc ăn rồi."

Cố Minh Cảnh nhớ đến tay nghề của lão Đàm, cũng có chút thèm thuồng.

Trong khi hai người tới nhà họ Đàm, Giản Thư đang tan làm bình thường ở phía bên kia cũng không biết một người quan trọng đã tới kinh thành.

Lão Đàm, tên thật là Đàm Lâm, quen Cố Minh Cảnh và Đinh Minh do cơ duyên xảo hợp, hai bên vừa gặp đã như quen từ lâu, rất nhanh liền thân thiết.

Tổ tiên ông làm ngự trù, gia học uyên thâm, ông từ nhỏ đã vô cùng mê mẩn nấu ăn.

Có thiên phú lại chịu khó, luyện thành một tay nghề nấu nướng tuyệt hảo.

Ở cơm điếm quốc doanh hai năm, không chịu nổi sự đấu đ-á bên trong, bán mất công việc rời khỏi cơm điếm quốc doanh.

Vì nhất tâm nghiên cứu nấu ăn, không muốn đến cơm điếm quốc doanh khác làm việc, liền trực tiếp mở một quán cơm tư gia nhỏ ngay tại nhà.

Vì trong nhà có chút quan hệ, quán cơm tư gia cũng chỉ tiếp khách quen, cho nên không có mấy người biết, không cần lo bị người tố cáo.

Mà Đinh Minh và Cố Minh Cảnh là một trong số ít người biết chuyện.

Nhà họ Đàm cũng là một ngôi tứ hợp viện, kích thước bài trí y hệt nhà họ Cố.

Hai người gõ cửa, rất nhanh bên trong đã có tiếng đáp lại.

“Ôi chao, cuối cùng hai người cũng tới rồi."

Lão Đàm nhìn thấy Cố Minh Cảnh, phấn khích lao tới ôm lấy cậu, vỗ mạnh mấy cái lên lưng cậu.

“Sao?

Đây là nhớ tôi à?"

Cố Minh Cảnh cười trêu chọc.

“Phải đó, nhớ ch-ết cậu rồi, thằng nhóc cậu chắc hơn một năm rồi không tới nhỉ."

Lão Đàm nói thẳng.

“Chẳng phải trước đây cứ bận rộn sao?

Lần này vừa có thời gian là tôi lập tức tới tìm cậu ngay, thế nào?

Tôi đủ nghĩa khí không?"

Cố Minh Cảnh nói.

Lão Đàm không khách sáo nói:

“Thôi đi cậu, về cũng chẳng gọi điện thoại cho tôi, nếu không phải Đinh Minh nói với tôi, tôi còn chẳng biết đâu."

Còn chưa đợi Cố Minh Cảnh mở miệng, Đinh Minh bên cạnh cũng “bóc phốt":

“Còn hơn thế nữa, anh Cố đâu phải vì bọn mình mà về, anh ấy là vì xem mắt mới về đấy."

Cố Minh Cảnh nhắm mắt lại, kìm nén đôi bàn tay muốn nhào tới đ-ánh người.

Có thằng em nhỏ nào như thế không?

Hay là vứt đi thôi, nếu không sớm muộn gì cũng bị cậu ta làm cho tức ch-ết.

“Xem mắt?"

Lão Đàm không có thời gian đôi co với Cố Minh Cảnh về chuyện bị lừa dối ban nãy, lập tức nắm được trọng điểm.