Sau khi gặp mặt liền biến thành 90 điểm, trong đó mặt của Giản Thư góp công không nhỏ;
Vậy thì sau khi trò chuyện liền biến thành điểm tối đa, cách nói chuyện, tính cách các mặt đều rất tốt; bây giờ thì trực tiếp xông lên 120 điểm rồi.
Tất nhiên, không phải vì Giản Thư tặng nhiều quà như vậy, dù sao điều kiện nhà cô cũng rất tốt, tầm nhìn không nông cạn đến thế.
Chỉ là vì từ đó cảm nhận được tâm ý của Giản Thư.
Những thứ này dù là giá trị, hay là tâm ý đều bỏ xa những món quà khác mấy con phố.
“Chị dâu thích là được."
Giản Thư nói.
Lục Tình ý cười càng sâu:
“Thích thích, chị đặc biệt thích.
Vừa hay không phải em tặng có r-ượu trái cây sao?
Lát nữa ăn cơm chúng ta cùng nếm thử.
Mỗi lần ăn cơm ba anh em họ đều có r-ượu uống, chỉ có chị không có, hôm nay em đến rồi, chị cuối cùng cũng có lộc ăn rồi."
“Chị dâu, chúng em mỗi lần rõ ràng đều gọi chị cùng uống, là tự chị không uống đấy chứ."
Đinh Minh lên tiếng phản kháng.
Lục Tình lườm cậu một cái:
“Các cậu uống cái đó là gì chứ, độ cồn cao như thế, chị uống sao nổi?"
Tửu lượng của cô không tốt lắm, r-ượu trắng căn bản uống không được hai chén.
Hơn nữa, cô cũng không thích mùi vị của r-ượu trắng.
“Vậy thì hay quá, r-ượu trái cây em mang tới độ cồn thấp, không dễ say mà còn có mùi hương trái cây, vị rất ngon, lát nữa chị dâu có thể uống nhiều một chút."
Giản Thư cười nói.
Lục Tình khoác vai cô, nói như anh em tốt:
“Vậy hôm nay ba anh em họ uống phần của họ, chị em mình uống phần mình, không say không về."
Cô t.ửu lượng không được, nhưng lại cứ thèm r-ượu, vừa hay không cần đi làm, phải uống cho đã mới được.
“Được, không say không về."
Giản Thư sảng khoái đồng ý.
Cô đối với t.ửu lượng của mình vẫn có lòng tin, r-ượu trái cây trong không gian cũng thường xuyên uống, không say được.
“Được, sảng khoái."
Thấy Giản Thư không chút e dè, Lục Tình càng vui vẻ hơn, vỗ mạnh lên vai cô.
Giản Thư tức thì cảm thấy trên vai truyền đến một cơn đau nhói, cố nhịn ý muốn xoa một cái.
Lúc này cô chỉ có thể cảm thấy may mắn là sự rèn luyện trong hai năm qua vẫn có chút hiệu quả, nếu không cơn đau này e rằng còn tăng thêm.
Tuy nhiên người không thể nhìn tướng mạo, đừng nhìn Lục Tình dáng vẻ nho nhã, dịu dàng, sức lực lại lớn như thế, tập luyện qua rồi sao?
Giản Thư suy đoán.
Bề ngoài không chút thay đổi, tiếp tục trò chuyện cùng Lục Tình về một số chuyện thú vị hàng ngày.
Bên này hai chị em họ ở đó chị chị em em, bên kia hai anh em cũng đang chụm đầu nói chuyện nhỏ to.
Không đúng, nhân vật chính của câu chuyện vẫn là Đinh Minh, Cố Minh Cảnh vẫn luôn nhìn theo hướng Giản Thư Lục Tình, chẳng qua là nghe lỏm tiện thể thỉnh thoảng đáp lời vài câu mà thôi.
Lúc mới vào Cố Minh Cảnh là ngồi sát cạnh Giản Thư, sau đó không phải Lục Tình kéo Giản Thư bắt đầu trò chuyện sao?
Anh đành phải nhường chỗ cho hai người.
Đinh Minh liền chen vào ngồi bên cạnh anh, càng tiện cho việc cậu trò chuyện.
“Anh Cố, em thật sự rất hâm mộ anh."
Đinh Minh tay trái khoác lên vai anh nói.
Lời nói hàm hồ, hâm mộ cái gì cũng không nói rõ ràng, đổi người khác nghe được câu này, chắc chắn đầu óc mơ hồ, không hiểu mô tê gì.
Nhưng Cố Minh Cảnh là ai chứ?
Mối quan hệ bao nhiêu năm nay, nói câu khó nghe, một cái vểnh m-ông là biết cậu định ị ra cái gì rồi.
Lập tức hiểu ngay ý của cậu.
Cố Minh Cảnh cũng không quay đầu lại nhìn cậu, tiếp tục nhìn chằm chằm Giản Thư không rời:
“Cậu hâm mộ cũng vô ích, thiên hạ chỉ có một người này, đã là của anh rồi."
Vẻ đắc ý và tự hào trong giọng nói gần như không thể giấu nổi, tất nhiên, có lẽ anh cũng không định giấu.
Sau đó lại quay đầu liếc cậu một cái, nhìn lên nhìn xuống một lượt, lắc đầu nói:
“Hơn nữa, là cậu đấy, tìm được bạn gái trước rồi hãy nói, ba người chúng ta bây giờ chỉ còn mình cậu là độc thân thôi.
Hai mươi mấy tuổi đầu rồi, bạn gái còn không có, thêm vài năm nữa là không ai thèm đâu."
Đinh Minh chỉ thấy anh Cố của cậu phong thái không giảm năm xưa, nói chuyện vẫn cay nghiệt như vậy, hơn nữa còn cay hơn, đ-âm vào là thấy m-áu.
Tuy nhiên nghĩ kỹ lại, Đinh Minh cũng cảm thấy Cố Minh Cảnh nói rất có lý.
Bây giờ ba người chỉ còn lại mình cậu vẫn độc thân, sau này cùng nhau tụ họp, người ta đều là có đôi có cặp, chỉ có cậu là lẻ loi một mình, cảm giác khủng hoảng lập tức có ngay.
“Vậy anh nói xem khi nào em có thể tìm được bạn gái?
Cũng không có yêu cầu gì nhiều, giống chị dâu là xinh đẹp, tính cách tốt, gia thế tốt, nhân phẩm tốt, còn biết làm đủ loại đồ ăn ngon là được."
Đinh Minh nhìn chằm chằm đống đồ trên bàn trà, thèm nhỏ dãi.
Đợi cậu có bạn gái, sẽ mua một đống trái cây làm thành trái cây sấy, ăn cho đã đời.
“Trời vẫn chưa tối mà đã bắt đầu nằm mơ rồi?
Anh thấy cậu đây là đang nằm mơ giữa ban ngày.
Giống như chị dâu cậu, thiên hạ độc nhất vô nhị, cậu không có cơ hội đâu.
Vẫn là sớm ch-ết tâm đi, nếu cậu thật sự theo yêu cầu này mà tìm bạn gái, anh sợ cả đời này cậu cũng không tìm được."
Cố Minh Cảnh hoàn toàn không màng đến tình anh em, tàn nhẫn đả kích nói.
Tất nhiên, theo lời của chính anh, anh đây là khuyên cậu quay đầu là bờ, không làm lỡ cả đời.
Còn lời khó nghe?
Cái đó rất bình thường, người ta thường nói:
Thu-ốc đắng dã tật, lời thật mất lòng.
Lời hay ý đẹp luôn không được yêu thích.
Lại là một nhát d.a.o đ-âm vào ng-ực, Đinh Minh nằm vật ra ghế sofa, không muốn nói chuyện.
Cậu sợ cậu nói tiếp với anh Cố, cậu sẽ bị vạn tiễn xuyên tâm.
Cậu là yên lặng rồi, Cố Minh Cảnh vẫn chưa định buông tha cho cậu, mở miệng vạch trần tâm tư của cậu:
“Hơn nữa, điều kiện cậu vừa đưa ra sợ rằng quan trọng nhất là cái cuối cùng phải không?
Cậu chính là muốn tìm một người về ngày ngày nấu ăn cho cậu."
Anh em bao nhiêu năm nay, anh còn không hiểu cậu sao?
Cặp mắt đó chưa từng rời khỏi bàn trà.
“Hề hề."
Bị Cố Minh Cảnh vạch trần ý đồ, Đinh Minh có chút xấu hổ:
“Anh cũng biết mà, cả đời em cũng không có nhiều sở thích."
Gia cảnh cậu sung túc, lại là con út trong nhà, được bố mẹ anh chị cưng chiều, có người anh cả thành đạt, không cần cậu phải gánh vác trọng trách gia tộc.
Người lớn cũng không có yêu cầu gì nhiều với cậu, bình an khỏe mạnh, không phạm pháp, gây chuyện thị phi, những cái khác tùy cậu vui vẻ là được.
Lớn lên trong môi trường như vậy, Đinh Minh cũng không có chí hướng gì nhiều, hằng ngày đi làm chủ yếu là sống qua ngày, sở thích lớn nhất bình thường chính là đi khắp nơi tìm đồ ăn.
Nếu không sao cậu cứ ba ngày hai bữa lại chạy đến nhà họ Đàm chứ.