“Đúng rồi, Đông Bảo, chiếc xe đó của em đã nộp thuế rồi chứ?”
“Vâng, sau này năm nào cũng phải nộp.”
Vương Đào Chi xua tay: “Nộp cái gì mà nộp, nộp lần đầu đăng ký một cái là được rồi. Nói là bảo đảm xe mất sẽ tìm lại cho em, thế thằng ăn trộm nó không biết mài mất cái dấu thép trên xe em đi à, tìm lại được mới là lạ.
Chiếc xe nhà mình cũng chỉ nộp một lần, những người khác cũng vậy. Em ấy à, phải học cách linh hoạt lên, đôi khi đừng có thật thà quá.”
Hà Thụy Tuyết quả thực không ngờ còn có thao tác như vậy, nghĩ kỹ lại thì đúng là không cần thiết lắm, liền nghe theo: “Vâng, vậy sau này em không nộp nữa.”
“Thế mới đúng chứ.”
Chị ta hài lòng gật đầu, đắc ý vì lại tiết kiệm được một khoản tiền, rồi nhìn sang cậu con trai ngốc nghếch đang ngồi một bên: “Hiểu Đoàn à, hôm nay con đưa vợ chạy đôn chạy đáo cả ngày, kết quả thế nào rồi?”
“Bác sĩ nói Lữ Lan không có vấn đề gì lớn, phần thiếu hụt trước đây đã bù đắp lại được một chút, bảo cô ấy bình thường ăn nhiều thịt vào, nếu có điều kiện thì uống chút sữa bò. Mẹ, con có nên đến trạm sữa đặt một bình không?”
Nói là một bình, thực ra là mỗi tuần một bình.
Thành phố Tình Dương có một xưởng nuôi bò sữa, nuôi khoảng 200 con bò, ăn cỏ xanh và rơm rạ, gầy trơ xương, sản lượng sữa không cao.
Nhưng hiện nay phần lớn mọi người đều không nỡ bỏ tiền mua sữa uống, nên thành phố không áp dụng chính sách hạn mức nghiêm ngặt, người bình thường muốn uống cũng có thể đến trạm sữa đặt.
Đến các tỉnh thành khác, đây là đãi ngộ mà chỉ phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i và trẻ sơ sinh có giấy chứng nhận liên quan mới được hưởng.
Hà Xuân Sinh suy nghĩ một chút rồi lên tiếng trước: “Một bình sao đủ, Hiểu Hữu và Hiểu Ái đều đang tuổi lớn, đặt ba bình đi. Đông Bảo, em có uống không?”
“Em không uống, nhưng anh cả và chị dâu phải uống đấy, bổ sung canxi, nếu không về già dễ bị đau chân.”
“Cơ thể tôi khỏe lắm, mới không thèm uống cái thứ đó! Hà Xuân Sinh, ông đúng là mỗi tháng thêm được mấy đồng bạc liền coi mình là ông chủ tư bản rồi. Tôi thấy Hiểu Ái mỗi đứa uống nửa bình là đủ rồi, không ốm không đau, con nhà người ta không có sữa uống chẳng phải vẫn lớn lên khỏe mạnh đó sao, tự dưng tiêu tiền oan uổng.”
“Bà nhìn con nhà lão Lý xem cao bao nhiêu, đợi lớn lên mới bổ sung thì muộn mất rồi. Cứ đặt ba bình, bọn Hiểu Ái chia nhau một bình, hai vợ chồng mình cũng chia nhau một bình. Chẳng phải trước đây bà còn nói với tôi cuộc sống của bố mẹ ở quê rất thoải mái sao? Sao không học theo họ mà hưởng thụ thêm một chút?”
“Họ có con cái phụng dưỡng, chúng ta còn phải nuôi mấy đứa nhỏ này, có giống nhau được không?”
Vương Đào Chi lườm ông một cái, rốt cuộc cũng không phản đối: “Lát nữa tôi sẽ đi tìm lão Lý, hỏi ông ấy xem đặt nhiều bình thì có được rẻ hơn chút nào không.”
……
Ngày hôm sau, dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Hà Hiểu Khiết, hai người tranh thủ giờ nghỉ trưa, lúc “dương khí” thịnh nhất đi đến số 58 hẻm Ngưu Giác.
Từ ngoài nhìn vào, diện tích sân viện không nhỏ, tường được xây bằng đá, trông đã có chút tuổi đời. Dưới chân tường xuất hiện rêu xanh, dây leo mọc bám tùy ý trải qua một mùa đông phần lớn đã khô héo, chỉ nhú ra những mầm non xanh mướt quanh rễ chính.
Trong sân trồng nhất vòng cây sát tường, che khuất tầm nhìn của người ngoài, chỉ có một chỗ gạch vỡ, họ có thể nhìn lờ mờ tình hình bên trong qua khe hở.
Cỏ ngải mọc um tùm cao nửa mét, cánh cửa trước nhà đã mục nát một phần nhỏ, trên mái nhà thủng mấy lỗ lớn, ngói phủ đầy lá khô, từ đó mọc ra cỏ dại. Có vài cái tổ chim cũ nát, dường như ngay cả động vật cũng đã bỏ rơi nơi này.
Cùng là đổ nát, nhưng nơi này lại “sạch sẽ” đến bất ngờ, không có côn trùng hay chim ch.óc đến làm tổ.
Hơn nữa có thể thấy vật liệu sử dụng khi xây dựng ngôi nhà rất tốt, gạch xanh trên tường nhà vẫn còn nguyên vẹn, chỉ cần tu sửa một chút là có thể ở được.
Bố cục trong sân tham khảo kiểu tứ hợp viện truyền thống, vừa thiết thực vừa đẹp mắt. Tọa bắc triều nam, cổng chính mở ở góc đông nam, đảm bảo sự riêng tư cho chủ nhà.
Trước sau cộng lại mười một gian phòng, sân vườn rộng rãi, chia thành bốn khu vực. Chính giữa đặt một vại nước lớn, bên trong còn lưu lại vài chiếc lá sen đã khô héo từ lâu.
Cây long não và cây hải đường trồng xung quanh rợp bóng mát, lá rậm rạp xanh tươi, mùa hè có thể che mát cho một nửa sân viện.
Nếu chú trọng tính thiết thực, nhổ sạch cỏ dại trong sân, rồi dọn dẹp lại một phen, ít nhất cũng có thể khai hoang được bốn phần đất. Trồng chút hành, gừng, tỏi, củ cải, cải thìa là có thể tự cung tự cấp rồi.
Hà Thụy Tuyết càng nhìn càng ưng ý, có sự so sánh, khuyết điểm của mấy căn nhà xem trước đó liền không thể nào chấp nhận được nữa.
Quan trọng hơn là sân viện này nằm ở tận cùng con hẻm, chỉ có một hộ gia đình ở bên trái. Những người sống bên trong vì sợ tin đồn có ma nên đều không dám đến gần, thậm chí còn xây một bức tường ngăn cách hai sân viện, bình thường chỉ đi ra vào bằng cửa sau.
Đã đưa ra quyết định, cô cũng không do dự nhiều, đi đến sở quản lý nhà đất, hỏi về chủ sở hữu của căn nhà đó.
Nhân viên công tác sững người, tìm tài liệu dưới gầm bàn nửa ngày mới lấy ra một cuốn sổ cũ nát.
“Thật sự có người muốn mua sao? Để tôi tìm xem, căn nhà đó vốn là của một vị lão tiên sinh, sau này ông ấy đi nơi khác, liền chuyển nhượng toàn bộ tài sản dưới tay cho đồ đệ của mình. Bây giờ người đó đang làm việc ở Nhà tang lễ Hoài An trên thành phố, tên là Giang Diễn Tự.”
“Nhà tang lễ?”
Chợt nghe thấy từ này, Hà Hiểu Khiết vốn đã thấp thỏm lo âu, sau lưng bỗng dâng lên từng trận ớn lạnh. Rõ ràng là giữa ban ngày ban mặt nắng ráo, vậy mà lại rùng mình một cái.
“Đó chẳng phải là nơi thiêu người c.h.ế.t sao... Cô út, chúng ta về đi, cháu sợ.”
Thấy răng cô bé cũng đang đ.á.n.h bò cạp, Hà Thụy Tuyết lườm cô bé một cái: “Nhìn cái bộ dạng vô dụng của cháu kìa.”
Nhưng chuyện này quả thực từ đầu đến cuối đều toát lên ý vị chẳng lành.
Ngôi nhà có ma, chủ nhân lại làm việc ở nhà tang lễ, giống hệt phần mở đầu của một bộ phim kinh dị.
Vỗ vai cô bé như một lời an ủi, Hà Thụy Tuyết ngẩng đầu: “Cảm ơn đồng chí, làm phiền anh tìm tài liệu giúp chúng tôi rồi.”
“Không có gì, căn nhà này là truyền thuyết trong sở chúng tôi đấy, người nhắm trúng không biết bao nhiêu mà kể, nhưng tuyệt nhiên không ai dám vào ở. Nói thật, nếu không phải trên khế ước đất có ghi diện tích nhà ở, chúng tôi ngay cả bên trong có mấy gian phòng cũng không rõ, cũng không dám đi đo đạc, gan cô lớn thật đấy.”
“Tôi mua cho cả đại gia đình ở cơ mà, đông người dương khí thịnh, không sợ mấy thứ này.”
Nhân viên công tác há miệng, cảm thấy cô là nghé con mới đẻ không sợ cọp, nhưng rốt cuộc cũng không nói gì. Có những bức tường phải tự mình đ.â.m vào mới biết quay đầu: “Được, đợi cô tìm được chủ nhân của ngôi nhà thì dẫn anh ta đến đây sang tên.”
Hà Thụy Tuyết hỏi: “Lúc các anh phát hiện cái sân viện này có vấn đề, không đi tìm Giang Diễn Tự đó hỏi thử sao?”
Ngôi nhà kỳ quái, tên của người sở hữu cũng kỳ quái.
“Hỏi rồi, người đó cũng là một thanh niên trẻ tuổi, ngoài ngày chuyển nhượng bất động sản ra thì anh ta chưa từng đến đó nữa, đương nhiên là không rõ tình hình.”
Người đó cười cười: “Xem ra thứ bên trong thực sự rất lợi hại, khiến một người suốt ngày tiếp xúc với người c.h.ế.t cũng sợ hãi không dám quay về.”
Hà Hiểu Khiết từ lúc bước vào cửa đã bắt đầu đ.á.n.h trống lảng, lúc này tiếng trống càng vang dội hơn: “Cô út, nhà mình chưa thiếu tiền đến mức này đâu, hay là chúng ta tìm thêm xem sao, chuyện nhà cửa không vội được.”
“Nếu cháu thực sự sợ thì cứ về trước đi, chiều nay cô xin nghỉ, đến nhà tang lễ tìm người.”
Hà Hiểu Khiết giậm chân, thầm mắng: “Sống c.h.ế.t không nghe khuyên, đợi đến lúc thực sự xảy ra chuyện cô mới biết hối hận.”
Nói xong, cô bé lại vội vàng bước theo chân Hà Thụy Tuyết.
Thôi bỏ đi, muốn c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t. Cô út thực sự xảy ra chuyện, cô bé về nhà cũng bị bà nội xé xác sống, chi bằng đi theo xem rốt cuộc là chuyện gì.
“Cô út, cô đợi cháu với, cô có biết đường đến Nhà tang lễ Hoài An đi thế nào không?”
Bước chân Hà Thụy Tuyết khựng lại, có chút xấu hổ, cô thực sự không biết.
Hà Hiểu Khiết lấy hết can đảm, dẫn cô lên xe buýt, khoảng 40 phút sau mới đến nơi.