“Đôi khi cô thật sự hy vọng có thể quay lại lúc vừa mới sinh ra, nếu cô sinh ra trước thì cha mẹ có yêu cô không?”
“Tiểu Mãn ơi, cha mẹ về rồi này.”
Hứa Lệnh Vãn đẩy cửa bước vào, đứng ở lối vào thay giày.
Tiểu Mãn đang ngủ trong chiếc nôi gỗ nhỏ đặt trong phòng khách, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào món đồ chơi bằng gỗ treo lơ lửng đung đưa bên trên.
Hứa Lệnh Vãn và Tùy Úc ngồi xuống, tựa bên cạnh nôi gỗ quan sát một lúc.
“Vãn Vãn, con bé trông giống em quá.”
Tùy Úc nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương dường như sắp trào ra ngoài.
Hứa Lệnh Vãn mỉm cười, cô xinh đẹp như vậy, Tiểu Mãn giống cô thì sau này lớn lên chắc chắn sẽ biết ơn cô lắm.
Nhưng mà giống Tùy Úc cũng không tệ chút nào.
Tùy Úc nhẹ nhàng đặt bàn tay lên ng-ực Tiểu Mãn, vỗ nhè nhẹ.
Hứa Lệnh Vãn đưa tay xuống dưới, móc lấy ngón út của Tùy Úc, ánh mắt nhìn anh không chút che giấu, khóe môi nhếch lên một nụ cười.
“Không còn sớm nữa, chúng mình về phòng nghỉ ngơi một lát đi.”
Mắt Tùy Úc sáng lên, anh cúi người bế bổng Hứa Lệnh Vãn lên lầu.
Bà nội từ trong phòng bước ra, cười lắc đầu.
Tuổi trẻ mà, bình thường thôi.
Suy cho cùng họ cũng từng có thời trẻ tuổi như vậy mà.
“Tiểu Mãn ngoan, có cố bà ở đây với con.”
Tùy Úc cẩn thận đặt Hứa Lệnh Vãn xuống chiếc giường mềm mại, cúi người đè lên cô, cúi đầu nâng niu như đối xử với báu vật trân quý nhất, khẽ hôn lên má cô.
Tay Hứa Lệnh Vãn cũng không nhàn rỗi, một tay cởi từng cúc áo trên người Tùy Úc.
Hơi thở của Tùy Úc dần trở nên dồn dập, anh vùi đầu vào hõm cổ Hứa Lệnh Vãn, hít hà mùi hương cơ thể đặc trưng của cô.
“Để anh phục vụ em.”
Hứa Lệnh Vãn đặt bàn tay lên tóc Tùy Úc, năm ngón tay luồn vào mái tóc mềm mại của anh.
Tùy Úc ngẩng đầu, đuôi mắt ửng đỏ, đôi môi ướt át, ch.óp mũi lấm tấm mồ hôi, anh khàn giọng, trong cổ họng bật ra tiếng cười khẽ:
“Hài lòng không?”
“Anh lại đây, thưởng cho anh này.”
Tiết............ kiệm
Thời tiết hôm nay ấm áp, gió nhẹ mơn man, Hứa Lệnh Vãn ngồi sau xe đạp, vùi mặt vào lưng Tùy Úc.
Tối qua chơi đùa hơi muộn nên cô có chút buồn ngủ.
Thong thả đi đến lớp học, Giang Trân Trân ngẩng đầu vẫy tay chào Hứa Lệnh Vãn.
“Chị Tiểu Vãn, hai người giỏi thật đấy, còn một phút nữa là vào học rồi!”
Hà Tĩnh Diệp quan sát Hứa Lệnh Vãn, khóe miệng trễ xuống, nghe nói hai người này đã kết hôn, ngay cả con cũng sinh rồi.
Hứa Lệnh Vãn vừa ngồi xuống, một nhóm đàn ông mặc đồ Trung Sơn bước vào.
“Ai là Hà Tĩnh Diệp?”
Ánh mắt của tất cả sinh viên trong lớp đều đổ dồn về phía Hà Tĩnh Diệp.
Mí mắt Hà Tĩnh Diệp giật giật, trong lòng dấy lên linh cảm không lành.
Cô ta chống tay xuống bàn từ từ đứng dậy:
“Là tôi.”
“Có người tố cáo cô gian lận thi đại học, qua điều tra của chúng tôi, thành tích ba năm cấp ba của cô đều ở mức thấp, chúng tôi quyết định tiến hành điều tra kỹ hơn.”
Hà Tĩnh Diệp cao giọng:
“Không cho phép tôi tiến bộ sao?”
“Nhưng điểm số bài thi cuối cùng của cô trước kỳ thi đại học lại đứng bét lớp, sự tiến bộ của cô khiến người ta rất nghi ngờ đấy.”
Hà Tĩnh Diệp ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh, thực chất trong lòng đang rối bời.
Hồi trước ở trường cô ta không thèm gian lận nên lần nào điểm cũng bét lớp, sớm biết có ngày hôm nay thì bình thường đã bảo Hà Tĩnh Thư thi hộ cho rồi.
“Tôi trong sạch!”
Hà Tĩnh Diệp cố giữ bình tĩnh để biện minh cho mình.
“Chúng tôi mang đến một bộ đề thi đại học phục khảo, thật hay giả, trong sạch hay không, lát nữa sẽ có câu trả lời.”
Người đàn ông cầm đầu lấy một bộ đề từ trong cặp công văn ra đặt trước mặt Hà Tĩnh Diệp.
“Các bạn sinh viên khác vui lòng tránh sang một bên để bạn Hà có không gian thi cử tốt nhất.”
Hà Tĩnh Diệp giật giật khóe miệng, mặt cắt không còn giọt m-áu, làm bài thi?
Làm thế nào được?
Cô ta chưa bao giờ để tâm vào việc học hành cả.
Ch-ết tiệt, lúc này cô ta mong sao Hà Tĩnh Thư có thể xuất hiện trước mặt để thi thay mình.
“Bạn Hà, đặt b-út đi nào.”
Người đàn ông nhét cây b-út vào tay Hà Tĩnh Diệp.
Hiệu trưởng và các lãnh đạo nghe tin liền chạy tới, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Hà Tĩnh Diệp.
Bị nhìn chằm chằm khiến Hà Tĩnh Diệp phát hãi, bàn tay cầm b-út hơi run rẩy, cô ta căn bản không biết làm, đặt b-út là lộ tẩy, giờ cách duy nhất là giả vờ ngất xỉu.
Giây tiếp theo, Hà Tĩnh Diệp trợn mắt ngã xuống đất.
“Mọi người đừng hoảng hốt, chúng tôi có đưa bác sĩ theo cùng.”
Một vị bác sĩ mặc áo blouse trắng bước vào lớp từ cửa, mở hộp thu-ốc ra châm cho Hà Tĩnh Diệp một mũi.
Hà Tĩnh Diệp đau quá nhảy dựng lên, kinh hãi nhìn mũi kim trên tay bác sĩ.
“Tôi... tôi khỏe rồi.”
Người đàn ông mỉm cười ra hiệu:
“Vậy mời bạn Hà tiếp tục làm bài.”
Hà Tĩnh Diệp tâm như tro tàn, trốn cũng không thoát, hôm nay cô ta tiêu đời thật rồi.
“Em không biết làm.”
Hà Tĩnh Diệp nói:
“Là em gái em thi hộ em đấy.”
Có ch-ết cũng phải kéo theo một đứa ch-ết chùm.
“Đến nhà họ Hà một chuyến mời Hà Tĩnh Thư tới đây.”
Đi cùng Hà Tĩnh Thư còn có cha mẹ họ Hà.
“Lãnh đạo!
Lãnh đạo!
Tĩnh Diệp nhà tôi bị oan, là con khốn Tĩnh Thư ép buộc Tĩnh Diệp thi thay đấy!”
Hà mẫu vừa vào cửa đã gào thét kêu oan.
Mọi người xung quanh đều câm nín, Hà Tĩnh Thư ép buộc Hà Tĩnh Diệp?
Để làm gì?
Để thi không đỗ đại học chắc?
Hà mẫu đập mạnh vào vai Hà Tĩnh Thư:
“Mày mau thừa nhận đi, thừa nhận là mày ép buộc Tĩnh Diệp thi thay đi.”
Hà Tĩnh Thư nở một nụ cười cay đắng, họ đã vô tình với cô như vậy thì cô việc gì phải có nghĩa với họ?
Cô ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Hứa Lệnh Vãn.
Hứa Lệnh Vãn khẽ lắc đầu không nói gì.
Ánh mắt Hà Tĩnh Thư dần trở nên kiên định:
“Em không có.”
“Cái con ranh này mày điên rồi hả?”
Hà mẫu trợn trừng mắt, túm lấy cổ áo Hà Tĩnh Thư điên cuồng lắc mạnh.
Người sáng suốt đều nhìn ra chuyện này là thế nào, cha mẹ thiên vị ép buộc cô em học giỏi thi thay cho cô chị học dốt, giờ chuyện bại lộ lại đẩy cô em ra chịu tội thay.
May mà các lãnh đạo cục giáo d.ụ.c có lòng yêu mến nhân tài, vì Hà Tĩnh Thư không thừa nhận nên chuyện này coi như không liên quan đến cô ấy.
“Rốt cuộc cô đã gian lận như thế nào?”
Hà Tĩnh Diệp rơi lệ, nói bừa:
“Là em nằm mơ thấy đề, thế được chưa?”
Con khốn Hà Tĩnh Thư không chịu thừa nhận làm cô ta phải một mình gánh chịu tất cả.
“Gian lận thi đại học, đưa đi thôi.”
“Không được, không được động vào con gái tôi!”
Hà mẫu chắn trước mặt Hà Tĩnh Diệp, “Biết sai mà sửa là tốt lắm rồi, con gái tôi nó không hiểu chuyện, nếu các ông đưa nó đi thì cả đời nó coi như hỏng mất, tôi thà đ.â.m đầu vào tường ch-ết ngay bây giờ còn hơn.”
Nói đoạn, Hà mẫu cúi đầu lao về phía trước, mọi người sợ hãi vội vàng ngăn lại.
“Nể tình Hà Tĩnh Diệp còn nhỏ tuổi nên chúng tôi không truy cứu quá mức, nhưng hình phạt này sẽ được báo cáo lên trên, trong vòng ba năm Hà Tĩnh Diệp không được tham gia kỳ thi đại học.”
Hà Tĩnh Diệp muốn ch-ết cho xong, hình phạt này chẳng khác nào sỉ nhục cô ta, cô ta vốn chẳng có năng khiếu học hành, cứ nhìn vào sách vở là đau đầu nhức óc, có cố gắng thế nào cũng chẳng đỗ được.
Hà mẫu dắt tay Hà Tĩnh Diệp rời đi, trước khi đi còn dành cho Hà Tĩnh Thư một ánh mắt đầy căm hận.
Hà Tĩnh Thư lẳng lặng đứng tại chỗ, giờ cô đã là tội đồ của cả nhà rồi.
Về nhà chắc chắn sẽ bị đ.á.n.h một trận tơi bời, nhưng cô cảm thấy xứng đáng.
Phải đứng dậy, phải phản kháng!
Hà Tĩnh Thư mang vẻ mặt biết ơn gật đầu với Hứa Lệnh Vãn, cảm ơn sự khích lệ của cô ấy.
Khi cô chuẩn bị rời đi, Hứa Lệnh Vãn lại gọi cô lại.
“Đồng chí Hà Tĩnh Thư.”
Hà Tĩnh Thư sững người quay lại, từng bước từng bước đi về phía Hứa Lệnh Vãn.
“Cảm ơn chị.”
Hà Tĩnh Thư đứng đối diện với Hứa Lệnh Vãn, nở một nụ cười bẽn lẽn.
Hứa Lệnh Vãn nắm lấy tay Hà Tĩnh Thư:
“Tôi là Hứa Lệnh Vãn.”
“Tôi là Hà Tĩnh Thư.”
“Rất mong được làm bạn học của cô.”
Hứa Lệnh Vãn buông tay Hà Tĩnh Thư ra, đôi mắt cong cong như những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm.
Hà Tĩnh Thư ngẩn ngơ nhìn nụ cười của Hứa Lệnh Vãn:
“Tôi... tôi nhất định sẽ làm được!”
Cô muốn tham gia kỳ thi đại học, cô muốn đỗ vào Đại học Bắc Thị, cô muốn cho mình một cuộc đời khác biệt!
“Giờ cô có về nhà không?”
Hứa Lệnh Vãn hỏi.
Nụ cười trên mặt Hà Tĩnh Thư cứng lại trong chốc lát, cô không dám.
“Có phải không dám về nhà không?”
Hà Tĩnh Thư ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Hứa Lệnh Vãn, sao cô ấy lại biết mình đang nghĩ gì?
Hứa Lệnh Vãn nghiêng đầu, Hà Tĩnh Thư có thiên phú học hành, nếu biết lợi dụng tốt thì sau này có thể giúp việc cho cô.
Tiền của cô nhiều đến mức tiêu không hết, còn Hà Tĩnh Thư thì nghèo nhưng lại có tài.
Chỉ cần cho cô ấy một chút ngọt ngào là có thể trở thành tia sáng duy nhất trong thế giới nghèo nàn của cô ấy.
Trương Sơn có Trần Âm ở Hương Cảng, tương lai tuy sẽ về đại lục nhưng chắc chắn sẽ không định cư lâu dài.
Loại người như Hà Tĩnh Thư, chỉ cần đối xử tốt với cô ấy là cô ấy sẽ trung thành tuyệt đối.
Thật là một cô gái đáng thương, nụ cười trên mặt Hứa Lệnh Vãn càng đậm hơn, hãy để cô làm tia sáng cho Hà Tĩnh Thư vậy.
“Tôi có một căn nhà gần trường, cô muốn ở bao lâu tùy thích.”
Hứa Lệnh Vãn nắm tay Hà Tĩnh Thư, nhẹ nhàng vỗ về.
Hà Tĩnh Thư đỏ hoe mắt, ngây người nhìn Hứa Lệnh Vãn, xúc động đến mức nói không nên lời:
“Tôi... chị...”
“Đừng từ chối, căn nhà đó bỏ không cũng phí, cô cứ dọn đến đó ở đi.”
Mấy căn nhà gần trường đều rất tốt, vừa hay hàng xóm bên cạnh muốn nhượng lại nên Hứa Lệnh Vãn đã mua luôn.
Hà Tĩnh Thư gật đầu lia lịa, chớp mắt để ngăn những giọt nước mắt chực trào ra.
Tiếng nức nở không ngớt truyền ra ngoài sân, Hà Tĩnh Diệp gần như khóc lịm đi.
“Mẹ ơi, con không muốn sống nữa!”
“Phi phi phi, đừng nói bậy, có ch-ết thì cũng là con ranh Hà Tĩnh Thư ch-ết, chuyện mình làm mà không chịu thừa nhận sao?”
Hà mẫu xót xa ôm lấy Hà Tĩnh Diệp, “Giờ phải làm sao đây hả trời.”
Mối ngon bay mất rồi, Tĩnh Diệp sau này biết tính sao đây?
Hà Tĩnh Diệp khóc đến sưng húp cả mắt, đáy mắt lóe lên tia độc ác:
“Mẹ, đợi con ranh Hà Tĩnh Thư về, mẹ phải giúp con dạy dỗ nó một trận ra trò.
Nếu không tại nó thi thay con thì con đâu có phải chịu nhục nhã thế này, vậy mà nó còn dám không thừa nhận, đúng là tức ch-ết con rồi.”